Polly po-cket
Thí Chủ Mau Tỉnh Lại

Thí Chủ Mau Tỉnh Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327424

Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.

nh tình cổ là một loại cổ trùng trời sinh dứt khoát, mẫu - tử cổ xuất hiện thành đôi, phải cùng nhau vu cổ, cùng nhau giải cổ. Nếu trong đó có một bên bị giải trừ, như vậy, con cổ trùng còn lại sẽ hóa thành kịch độc trong cơ thể kí chủ*, cùng chết chung với kí chủ". Hắn che miệng cười nhẹ, giống như chuyện này rất buồn cười, mỉa mai nói: "Cũng giống như lời người bình thường nói, chính là tự tử".

*kí chủ: sinh vật mà vật kí sinh sống trên đó

Biến thành kịch độc, cùng nhau chết chung...

Tôi rung động như bị sấm sét giữa trời quang đánh trúng, sững sờ tại chỗ, rất lâu sau mới lấy lại được thần trí. Miệng Thiên Dạ khép mở không ngừng, một chữ tôi cũng không nghe lọt.

Trong lòng cân nhắc, lặp đi lặp lại vài chuyện - rốt cuộc ai hạ cổ lên người tôi? Ai giải cổ cho tôi? Tôi vong tình với ai, sinh tình với ai?

"Tiểu Mai, sao nàng còn đứng đây?". Hi Âm khoác áo choàng mềm mại lên vai tôi, thân mật nói: "Ban đêm gió lớn lại lạnh, vết thương lớn trên người nàng mới khỏi không lâu, nếu lỡ nhiễm phong hàn thì tốt sao? Mới vừa rồi không phải bảo nàng về phòng chờ ta sao?"

Tôi giật mình hoàn hồn, ngước mắt nhìn trăng treo giữa trời, lúc này mới biết mình đã đứng ngây ngốc một hồi lâu. Giờ phút này, trong sân vắng vẻ không có ai, chỉ có hoa lê trắng mịn như tuyết rơi phất phơ. Gió đêm thổi từng cơn, mang theo cảm giác lạnh thấu xương.

Tôi kéo áo choàng sát người, quay đầu nhìn hắn nói: "Hầy, ta cũng không biết vì sao lại như vậy, mới vừa rồi muốn yên tĩnh một mình một chút, trong nháy mắt đã qua một canh giờ".

"Tiểu Mai, nàng sao vậy?". Hắn lấy tay xoa xoa trán tôi, giống như quan sát vẻ mặt của tôi, nói: "Sắc mặt nàng không tốt lắm, không thoải mái chỗ nào sao?"

"Ta không sao, có lẽ là quá mệt mỏi, trở về phòng ngủ một giấc sẽ tốt thôi". Tôi miễn cưỡng nở nụ cười che giấu sự khác thường của mình, lảng sang chuyện khác: "Tình hình Tang Mộc Vân sao rồi?"

Hắn thoáng ngẩn ra, chợt nghiêng người, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Nàng ta không sao, nghỉ ngơi vài ngày sẽ tốt thôi. Sở dĩ mê man bất tỉnh là vì uống thuốc, bệnh tình không có thay đổi gì cả".

"Vậy là tốt rồi, tốt rồi...". Tôi tự nhủ thầm, cũng may nàng ta trúng di tình cổ, một khi giải cổ sẽ khôi phục lại bình thường. Rốt cuộc nàng ta may mắn hơn tôi, tuy mẫu cổ của sinh tình cổ trên người tôi đã loại bỏ, cuối cùng tôi cũng không nhớ nổi chuyện trước đây. Chẳng những tôi không biết tên người đó là gì, năm nay bao nhiêu tuổi, càng không thể nhớ nổi tôi từng yêu ai. Đáng sợ nhất là, tôi không biết tử cổ đang ở trong người ai, nếu không giải cổ kịp thời cho họ, không bao lâu sau độc sinh ra thì sẽ chết.

Sẽ là ai?

Bùi Lãm từng nói, tôi và hắn vốn là phu thê, nếu lời hắn nói đúng, có khi nào tử cổ ở trên người hắn không? Hay là một người khác?

Nghĩ ngợi chuyện này, không biết sao tôi lại cảm thấy mình khẩn trương một cách kì lạ, không khỏi kéo Hi Âm qua xem xét từ trên xuống dưới, hỏi: "Thánh tăng, người có thấy không thoải mái chỗ nào không? Người có từng bắt mạch của mình chưa?"

"Ta rất ổn, không có chỗ nào không khỏe. Tốt xấu gì cũng là thầy thuốc, luôn hiểu rõ thân thể của mình". Hắn bị hành động bất thình lình của tôi làm cho khó hiểu, ngạc nhiên nói: "Tiểu Mai, sao đột nhiên nàng lại hỏi như vậy, có chuyện gì đúng không?"

Nghe hắn nói vậy, tôi thở ra một hơi như trút được gánh nặng, bèn ngượng ngùng rút tay lại, cười gượng gạo: "À, không, không có gì...Gần đây thời tiết hay thay đổi, ta thấy người ăn mặc phong phanh, sợ người mệt mỏi quá mức sẽ nhiễm phong hàn gì đó".

Trên mặt hắn hiện lên mấy phần nghi ngờ, đôi mày khẽ nhướng lên, nhìn tôi không chớp mắt. Tôi bị hắn nhìn chăm chú nên chột dạ đứng dậy, bất chấp nhìn lại hắn, thực ra hận không thể chạy trốn.

Hầy, cái cớ vừa rồi hình như rất vụng về, chỉ sợ ngay cả đứa nhỏ ba tuổi cũng không thèm tin, huống chi là thánh tăng nhìn xa trông rộng, thấu tình đạt lí lại khôn khéo như vậy...Như vậy, rốt cuộc tôi có muốn nói sự thật cho Hi Âm hay không? Chân tướng đến quá nhanh, tôi là người mất trí nhớ còn không tiếp thu được, thật là loạn xì ngầu quá đi.

Tôi còn đang do dự chưa quyết định, đã thấy bờ môi Hi Âm nhếch lên. Bất chợt bắt lấy tay tôi, khẽ cười, ôm tôi vào trong ngực, cằm hơi hơi cọ vào giữa trán tôi, nói: "Tiểu Mai, nàng đang quan tâm đến ta sao?"

Tôi giãy giụa, nhưng không tránh được, liền mạnh miệng nói: "Không...không phải, vừa rồi ta không quan tâm người".

"Nàng còn không chịu trả lời ta". Hắn kề vào tai tôi nói, bờ môi sát vành tai, có một cảm giác gió xuân thổi nhẹ qua, mang theo từng cơn tê dại và run rẩy.

"Trả lời gì?"

"Ta nói ta yêu nàng, vậy còn nàng?". Hắn ôm sát tôi vào trong lòng, hai tay nhẹ nhàng đặt lên hai bên hông tôi, ánh mắt thâm trầm lóe sáng chặt chẽ nhìn tôi, nói rành mạch từng chữ: "Nàng có cảm giác gì với ta?"

Tôi đối với hắn như thế nào? Tôi quay mặt, cắn môi không biết đáp lại ra sao.

Hắn nói: "Tiểu Mai, ta biết nàng để ý ta, nếu không nàng sẽ không để ý đến các cô nương nhìn trộm ta, lại càng không để ý đến chuyện ta xem trọng người nào, nói cho ai tên th