Thế Gia Danh Môn

Thế Gia Danh Môn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215082

Bình chọn: 8.00/10/1508 lượt.

lão Hầu gia mất sớm nhưng có đánh chết Tương Nhược Lan cũng không

tin ông chỉ có hai người đàn bà. Bây giờ trong phủ trừ thái phu nhân cũng chỉ

có một Triệu di thái thái. Đây cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên.

Bà dạy Vương thị cột cả

Cận Yên Nhiên vào cùng một chỗ. Tương Nhược Lan vẫn phải cố kị thái phu nhân

nên sẽ không dám quá đáng.

Nàng đúng là không dám

quá mức với Cận Yên Nhiên khiến thái phu nhân không vui nhưng cũng sẽ không nhẹ

nhàng mà buông tha Vương thị và Vu Thu Nguyệt.

Tương Nhược Lan nhíu mày

ra vẻ suy nghĩ một chút:

-

Để các người làm cái gì?

Chữ “các người” kéo dài

khiến ba người tim như treo cao thần sắc không hẹn mà cùng khẩn trương

Tương Nhược Lan thấy thần

sắc các nàng khẩn trương sợ hãi như vậy những tức giận trong lòng cũng tán ra,

cảm giác đắc ý. Rồi nói:

-

Ta nhất thời cũng không có chủ ý gì, như vậy đi… trước cứ nhớ vào đó, sau này

nghĩ ra sẽ nói cho các ngươi. Các ngươi đều nói mình là người nói lời giữ lời,

chắc sẽ không thay đổi chứ.

Nàng không tin Vương thị

kia lúc nào cũng có thể kè kè để lôi Cận Yên Nhiên vào.

Lúc này thái phu nhân

hứng thú nói:

-

Ta đây làm chứng. Đến lúc đó nhớ phải gọi ta đến xem nhé.

Vương thị cùng Vu Thu

Nguyệt trầm xuống, không biết Tương Nhược Lan muốn là gì.

Mà Cận Yên Nhiên lại thở

dài một hơi. Bất kể thế nào, hôm nay coi như thoát nạn. Chuyện sau này để sau

này tính. Nàng quay đầu nhìn Tương Nhược Lan đã thấy Tương Nhược Lan đang nhìn

mình cười, ánh mắt đầy thiện ý khiến nàng đột nhiên có cảm giác Tương Nhược Lan

hình như cố ý tha mình một lần.

Sao có thế? Bát phụ kia

đã từng đáng sợ như thế, sao chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã thay đổi. Chẳng

lẽ nàng ta lại muốn chơi đùa cái gì đây?

***

Ngày thứ hai là trà hội

trong Hầu phủ

Trà hội mời rất nhiều quý

phu nhân trong kinh thành. Xem như là Hầu phủ chính thức giới thiệu tân phu

nhân cho các quý phu nhân biết.

Từ sáng sớm, Tương Nhược

Lan đã sai nha hoàn và Phương mụ mụ hầu hạ thay quần áo, trang điểm sơ qua.

Quần áo vẫn là trang phục

thường ngày nhưng vì xuất tịch ở chốn công khai này nên rất hoa lệ. Váy trắng

thêu bươm bướm, thắt lưng bằng lụa đỏ, quần hồng nhạt thêu kim tuyến. Tóc chải

búi gọn gàng, bên trái cài trâm phỉ thúy, bên phải cài trâm hoa bằng bảo thạch.

Hoa tai hồng ngọc khiến da nàng vốn không trắng nhưng lại sáng lên, có vẻ vừa

khỏe mạnh lại vừa quyến rũ.

Phương mụ mụ nhìn nàng mà

không ngừng than thở:

-

Phu nhân của chúng ta thực ra cũng rất xinh đẹp. Đôi mắt kia giống hệt phu nhân

lúc sinh tiền.

Nhắc tới mẫu thân Tương

Nhược Lan, Phương mụ mụ lại hồng hồng hốc mắt:

-

Phu nhân mà biết tiểu thư có thể xinh đẹp thế này đứng trước mọi người trong

lòng nhất định rất vui.

Tương Nhược Lan kéo tay

Phương mụ mụ cười nói:

-

Phương mụ mụ, rõ là đang nói chuyện vui sao ngươi lại khóc?

Hồng Hạnh vừa giúp Tương

Nhược Lan sửa sang y phục vừa cười nói:

-

Mẫu thân ta hay như thế, vui cũng khóc mà buồn cũng khóc, khiến ta vừa nhìn

thấy nước mắt bà đã sợ, còn không hiểu đang vui hay đang buồn nữa.

Bọn nha hoàn cũng bị nàng

đùa mà cười, Phương mụ mụ quay người gõ đầu Hồng Hạnh một cái:

-

Ta đang vui vì tiểu thư bây giờ đã rất hiểu chuyện, so với cái gì cũng không

khiến ta vui mừng như thế này.

Sự cố gắng của Tương

Nhược Lan mọi người đều rất hiểu, nghe Phương mụ mụ nói xong, tất cả đều nhìn

Tương Nhược Lan, không hẹn mà đều lộ ra thần sắc kính phục.

Không biết nha hoàn nào

lại nói:

-

Nếu Hầu gia cũng biết phu nhân cố gắng thì thật tốt.

Những lời này lại chạm

đúng tâm sự của mọi người. Đã nhiều ngày trôi qua, Hầu gia không ở Sở Thiên các

thì cũng đến Cẩm Tú viên vậy mà cửa Thu Đường viện cũng không bước vào, phu

nhân cho dù có cố gắng nữa thì cũng vô dụng.

Tương Nhược Lan thấy mọi

người đột nhiên ủ rũ cúi đầu lại thấy Hồng Hạnh như sắp nói về cái chuyện đau

đầu đó, vội lên tiếng:

-

Nhanh tay nhanh chân lên, ta còn phải đến chỗ thái phu nhân thỉnh an.

Sau khi trang điểm xong,

Tương Nhược Lan mang nha hoàn đến Tùng Hương viện trước thỉnh an thái phu nhân.

Thái phu nhân thấy trang phục của nàng rất hài lòng, vừa thể hiện khí độ của

Hầu phu nhân lại rất đường hoàng.

-

Đừng khẩn trương, hôm nay cũng chỉ là trà hội bình thường, cho dù làm sai cái

gì cũng không đáng ngại.

Thái phu nhân kéo tay

nàng ôn hòa nói.

-

Có mẫu thân ở đây, con không sợ.

Ngữ khí thái phu nhân ôn

hòa, động tác thân mật khiến trong lòng nàng có chút ấm áp. Nàng cúi đầu nhẹ

nhàng nói:

-

Con từ nhỏ đã có một nguyện vọng là được nắm tay mẫu thân tới gặp mọi người.

Không nghĩ hôm nay mẫu thân lại giúp con thực hiện ước vọng này.

Đây không phải nói dối,

đây là ước vọng của Tương Nhược Lan còn bé cũng là ước vọng của nàng. Cả hai

đều là những đứa trẻ không mẫu thân.

Thái phu nhân trong lòng

nổi lên thương xót, đột nhiên cảm giác trong quá khứ Tương Nhược Lan hành động

tuy rất quá đáng nhưng cũng có lí do. Trẻ con mất đi mẫu thân vốn rất đáng

thương.

Thái phu nhân vỗ tay

nàng, nhẹ nhàng nói:

-

Sau này còn nhiều cơ hội mà.

Đ


The Soda Pop