ngoài nghe được ngươi nói chuyện với trưởng tẩu như vậy thì
chắc chắn sẽ chê cười ngươi không biết quy củ. Đi, xin lỗi chị dâu con đi!
Cận Yên Nhiên không nghĩ
tới ngay cả mẫu thân cũng giúp Tương Nhược Lan, nghe thấy hai chữ “xin lỗi”
nàng lập tức quay đầu lại trừng mắt nhìn Tương Nhược Lan tựa như muốn nói: – để
ta xin lỗi ngươi, không có cửa đâu!
Tương Nhược Lan cũng
không so đo cùng nàng, điều thái phu nhân nói nàng ta hiểu được là tốt. Nàng
vội đi tới bên cạnh Cận Yên Nhiên nói:
-
Không cần xin lỗi, Yên Nhiên và ta giống nhau, đều là người trực tính, có cái
gì thì nói cái đó, ta rất thích! Hơn nữa, Yên Nhiên cũng chưa nói gì quá, chỉ
là Hầu gia quy củ quá nghiêm.
Cận Thiệu Khang tức giận
liếc Tương Nhược Lan một cái. Người phụ nữ này dám lôi hắn ra thành kẻ gây
chuyện. Nhưng cũng không hiểu sao, trong lòng vừa không tức được nàng mà lại có
cảm giác nàng giảo hoạt như vậy rất thú vị.
Giống tiểu hồ ly……
Cận Yên Nhiên không nghĩ
Tương Nhược Lan sẽ lại nói giúp mình, trong lòng có cảm giác rất khó chịu, lập
tức liếc Tương Nhược Lan một cái rồi quay về ngồi xuống chỗ của mình.
Thái phu nhân ngồi xuống
vị trí chủ thượng, đầu tiên kiểm tra chuyện Tương Nhược Lan đi đứng, ngồi. mười
ngày khổ công của Tương Nhược Lan không phải là công cốc, tuy rằng nghi thái
không phải là hoàn thiện hoàn mĩ nhưng cũng coi là được.
Tất cả quá trình, Vương
thị, Cận Yên Nhiên đều mở to mắt nhìn xem Tương Nhược Lan sai chỗ nào nhưng cho
đến cuối không nhận cũng không được, nghi thái của Tương Nhược Lan không có chỗ
nào sai. Trong lòng không khỏi kinh ngạc, trước đó rõ ràng thô kệch như một
người đàn bà thôn quê nhưng chỉ trong mười ngày nàng làm sao mà làm được thế
này?
Thái phu nhân liên tục
gật đầu, khóe môi nhàn nhạt ý cười hiển nhiên là rất vừa lòng với biểu hiện của
Tương Nhược Lan.
-
Nhược Lan trong thời gian ngắn có thể học nghi thái đến thế này xem ra tốn
không ít công phu.
Tương Nhược Lan được sự
khẳng định của thái phu nhân, trong lòng rất cao hứng vội khiêm tốn nói:
-
Đều là nhờ mẫu thân quan tâm và hai vị mụ mụ tận tâm dạy bảo.
Thái phu nhân cười sai
nha hoàn gọi hai vị mụ mụ đến.
Hai vị mụ mụ sớm đã đứng
phía sau, nghe được Tương Nhược Lan khen ngợi nên trong lòng vui mừng. Cho nên
khi thái phu nhân hỏi hai bà về Tương Nhược Lan học hành thì đương nhiên toàn
khen ngợi, đặc biệt là Trầm mụ mụ rất tán dương sự chăm chỉ, cố gắng của Tương
Nhược Lan. Lưu mụ mụ trước mặt có Vu Thu Nguyệt nên hơi chột dạ, không dám nói
nhiều nhưng cũng không như tưởng tượng của Vu Thu Nguyệt là sẽ khiến Tương
Nhược Lan không có đất lui chân.
Bên ngoài Vu Thu Nguyệt
tuy bình thản nhưng bên trong tức đến suýt thì không thở nổi.
Cầm lợi của nàng mà không
thể làm việc cho nàng. Gió chiều nào che chiều ấy. Đến khi nàng nắm quyền trong
tay thì nhất định sẽ cho bà ta đẹp mặt. (Ảo tưởng hơi kinh =))
Vương thị và Cận Yên
Nhiên thấy ánh mắt thái phu nhân thì biết lần này Tương Nhược Lan tám phần là
qua. Nhớ ra chuyện thua cuộc không biết là bát phụ này sẽ hành hạ các nàng thế
nào nên rất không cam lòng. Vương thị trước mặt thái phu nhân đương nhiên không
dám nói gì. Nhưng Cận Yên Nhiên luôn được thái phu nhân sủng ái tự nhiên là
chẳng cần cố kị. Nàng rất nhanh suy nghĩ rồi đột nhiên đứng lên nói với thái
phu nhân:
-
Mẫu thân đi, đứng ngồi đều vượt qua kiểm tra là xong rồi sao? Trà hội ngày mai
cũng không chỉ có đi với ngồi không
Những lời này không phải
không có lí, thái phu nhân mỉm cười nhìn ái nữ, nói:
-
Quỷ nhỏ, ngươi muốn thế nào?
Cận Yên Nhiên đầu tiên
nhìn Tương Nhược Lan nhíu mày rồi đắc ý cười. Tương Nhược Lan cũng mị mị cười
lại nhưng trong lòng âm thầm cảnh giác.
Cận Yên Nhiên đi tới bên
cạnh thái phu nhân thân mật dựa vào bà làm nũng nói:
-
Mẫu thân, không phải là con đang nghĩ cho người đấy sao? Nếu ngày mai đại tẩu
có gì thất lễ thì người mất mặt chính là mẫu thân.
Vừa nói vừa đứng lên:
-
Cho nên ta muốn hỏi tẩu tẩu một vấn đề, nếu nàng nói được thì con mới yên tâm.
Mẫu thân cũng có thể hoàn toàn yên tâm.
Vương thị và Vu Thu
Nguyệt hai mắt sáng ngời, câu hỏi của Cận Yên Nhiên đương nhiên không dễ trả
lời. Chỉ cần thái phu nhân hơi nghi ngờ thì cũng sẽ không để Tương Nhược Lan
xuất tịch trà hội.
Thái phu nhân còn chưa
kịp nói thì Cận Thiệu Khang đột nhiên lên tiếng:
-
Ta cũng muốn nghe xem Yên Nhiên muốn hỏi chuyện gì?
Nghe vậy,Vương thị len
lén nhìn Vu Thu Nguyệt mà Vu Thu Nguyệt cũng cười cười với biểu tỷ, trong lòng
có chút đắc ý. Hắn quả nhiên vẫn che chở mình.
Tương Nhược Lan hừ một
tiếng trong lòng, quả nhiên là thương vợ bé.
Cận Yên Nhiên thấy ca ca
như vậy càng tự tin nói:
-
Mẫu thân, người thấy thế nào?
Thái phu nhân cười nói:
-
Đã vậy thì ngươi hỏi đi nhưng đừng quá điêu trá làm khó chị dâu.
-
Mẫu thân cứ nghe con hỏi rồi hãy nói
Cận Yên Nhiên tiến lên
vài bước đi tới bên cạnh Tương Nhược Lan nhìn nàng nói:
-
Đại tẩu, ta hỏi ngươi, nếu đối phương là tam phẩm mệnh phụ, nhưng tuổi tác lớn
hơn ngươi thì người hành cung l