hả Phi nhìn bó hoa tươi trên
bàn nhẹ nhàng nói, trong mắt có chút nghi hoặc.
"Ừm, màu sắc là có chút kỳ quái, nhưng rất tốt
cho nàng và con." Ảm Đạm mỉm cười đi tới bên người Nhược Khả Phi, tự nhiên
cúi đầu hôn trán của nàng.
"Cô Vân." Nhược Khả Phi bỗng nhiên ôm cổ Ảm
Đạm
"Làm sao vậy?" Ảm Đạm cười.
"Ngươi yêu ta sao?" Nhược Khả Phi nhìn ánh
mắt Ảm Đạm nghiêm túc hỏi.
"Ta yêu nàng." Ảm Đạm không có bất kỳ
do dự nào, trực tiếp nói ra, ôm Nhược Khả Phi hôn lên môi của nàng thật sâu.
Chỉ có chính hắn biết, đây không phải đang giúp Hiên Viên Cô Vân trả lời. Này,
dường như là thanh âm sâu trong tâm linh của chính mình. Là mình nghiêm túc đáp
trả.
"Ta muốn đi ra ngoài đi một chút." Hai người
tách ra, Nhược Khả Phi tựa vào trong lòng Ảm Đạm nói thật nhỏ .
"Ừm, được." Ảm Đạm kéo tay Nhược Khả Phi qua
" Trong rừng lá cây rơi xuống đầy đất, một tầng thật dày, giẫm lên đi phát
ra âm thanh kỳ quái rất nhỏ . Ảm Đạm một tay ôm bả vai Nhược Khả Phi, một
tay đỡ lấy bàn tay nhỏ bé của Nhược Khả Phi, chậm rãi bước chậm ở trong
rừng. Bỗng nhiên một con thỏ màu xám mạnh mẽ thoáng qua trước mặt
hai người. Nhược Khả Phi ngẩn ra, nhìn theo con thỏ biến mất xuất thần.
"Cô Vân ~~~" Nhược Khả Phi nhìn lá rụng tung
bay nhẹ nhàng mở miệng.
"Làm sao vậy" Ảm Đạm quay đầu mỉm cười nhìn
Nhược Khả Phi ôn nhu hỏi.
"Còn nhớ lúc ở Hứa Thành ngươi dẫn ta đi săn bắn
không? Bắn con thỏ kia." Nhược Khả Phi rũ mắt xuống, trong mắt đều là lo
lắng, "Ngươi tự tay nướng cho ta ăn."
"Nhớ rõ, làm sao có thể không nhớ chứ." Ảm
Đạm cười rộ lên, "Khi đó dùng là Kim cung của ta, nhưng là hiện tại không
mang cung, bất quá, ta có biện pháp."
Nhược Khả Phi nhìn chằm chằm Ảm Đạm, nghi hoặc
trừng mắt nhìn.
"Ngươi xuống." Ảm Đạm cẩn thận buông Nhược
Khả Phi xuống, nhặt lên một khối cục đá nhỏ, người bay lên trời, lại đạp trên
lên thân cây bên cạnh mượn lực đi xa. Một lát đã bắt con thỏ trở lại bên
người Nhược Khả Phi. Nhược Khả Phi ngạc nhiên nhìn con thỏ trong tay Ảm Đạm,
chính là trên mặt có cái động tròn nhỏ đang chảy máu. Là do hòn đá nhỏ vừa rồi
trong tay đục lỗ lên đầu con thỏ.
"Còn muốn ăn gì không?" Ảm Đạm mỉm
cười nhìn Nhược Khả Phi kinh ngạc.
"Ta muốn ăn cái gì ngươi đều có thể làm ra
sao?" Nhược Khả Phi trừng mắt, khóe mắt đều là ý cười.
"Ừm, đương nhiên." Ảm Đạm cười có thản nhiên
sủng nịch.
"Ta đây muốn ăn ngươi thì sao?" Nhược Khả
Phi nhướng mày, đôi mắt sáng trong nhìn Ảm Đạm.
"Đương nhiên cũng có thể." Ảm Đạm cười ha
hả, cúi đầu, lộ ra cổ của mình, "Cho nàng ăn."
"Hừ." Nhược Khả Phi giận dữ một tiếng, nhào
tới thật sự một ngụm liền cắn đi xuống, nhưng không có thật sự dùng sức. Ảm Đạm
cảm nhận được trên cổ ngứa, lại nhịn không được cười lợi hại hơn. Giờ phút này
tại trước mắt mình chỉ là tiểu nữ nhân, chỉ là tiểu nữ nhân làm cho mình đau
lòng.
"Đi thôi. Trở về ta nướng cho nàng ăn." Ảm
Đạm một tay nhấc con thỏ, một tay kéo Nhược Khả Phi bước chậm đi hướng
nhà gỗ. Bên cạnh nhà gỗ có giếng, Ảm Đạm lưu loát lột da con thỏ. Mà Nhược Khả
Phi mỉm cười ngồi ở một bên nhìn Ảm Đạm làm con thỏ.
"Cô Vân, ta chưa từng nghĩ tới, ta cùng ngươi
sinh hoạt chung một chỗ như vậy, cứ ngỡ rằng là mộng." Trong mắt có chút
mê man, nhìn về phía xa, nhẹ tay đặt ở trên bụng của mình, không nghĩ tới mình
cũng có một ngày làm mẹ.
"Cho ta cắn một ngụm xem có phải đang nằm mơ hay
không?" Ảm Đạm ngẩng đầu nhìn Nhược Khả Phi vui cười .
"Mới không cần." Nhược Khả Phi vươn tay sống
chết nhéo mặt Ảm Đạm, cười hỏi, "Có đau hay không?"
"Đau." Ảm Đạm méo miệng nghẹn ra một chữ.
"Đau là được rồi, vậy ta không phải đang nằm mơ
." Nhược Khả Phi mím môi nở nụ cười.
"Tốt lắm, đừng làm rộn, rửa xong rồi, đi thôi, đi
vào." Ảm Đạm cười khổ lắc lắc đầu, đứng dậy.
"Ta lấy khăn cho ngươi lau tay." Nhược Khả
Phi cười xoay người bước vào phòng. Vừa mới vào phòng, mùi hoa kỳ quái thản
nhiên lại bay tới . Nhược Khả Phi đưa mắt nhìn hoa tươi màu đen trên bàn, không
ngừng cũng không hề nói chuyện, chỉ thẳng tắp đi về hướng khăn mặt treo
trên tường kia.
"Khi nào thì mang ta đi du ngoạn a? Buồn chết
rồi." Nhược Khả Phi trực tiếp ném khăn mặt cho Ảm Đạm, hướng trên mặt của
hắn ném đi, ý bảo bất mãn của mình.
"Ai nha." Ảm Đạm không có vươn tay ra tiếp,
tùy ý khăn mặt bay đến trên mặt mình. Nhìn thấy Nhược Khả Phi lại cười
đến vui vẻ.
"Ngươi thực ngốc." Nhược Khả Phi bước lên
đem khăn mặt trên mặt Ảm Đạm cầm xuống.
"Nàng cũng ngốc." Ảm Đạm vừa cười vừa nói .
"Đi, nướng thỏ đi." Nhược Khả Phi dựng thẳng
mày ra lệnh.
"Được." Ảm Đạm nhún vai, cầm con thỏ đi tới
một bên. Ánh mắt Nhược Khả Phi thản nhiên nghiêng mắt nhìn qua hoa tươi màu đen
trên bàn, trong mắt kia có chút gợn sóng không ai hiểu.
"Hai ngày nữa mang nàng đi ra ngoài được
rồi." Ảm đạm trong tay bận việc , không có ngẩng đầu, hứa với Nhược Khả
Phi .
"Ừm, được." Nhược Khả Phi nhìn bóng lưng Ảm
Đạm cúi đầu đáp ứng, khóe mắt lại nhìn hoa tươi màu đen kia không hề động. Ban
đêm, trong nhà gỗ lẳng lặng, chỉ có ngọn nến ở nhẹ nhàng cháy, Nhược Khả Phi
gụ