bao giờ ngủ cùng ai có thể ngủ thật sự. Nhưng, có
nàng bên người, thật sự rất an tâm. Buổi sáng mình lại có thể không hề phát
hiện nàng tỉnh lại.
"Thật là, vậy ngủ tiếp đi." Nhược Khả Phi
sủng nịch sờ sờ mặt Ảm Đạm, đến gần trong ngực của hắn, nhắm mắt lại.
"Phi nhi ~~~" Ảm Đạm bỗng nhiên nhẹ
nhàng mở miệng.
"Làm sao vậy?" Nhược Khả Phi không mở mắt
ra, chỉ miễn cưỡng hỏi.
"Ta, yêu nàng. Thật sự rất yêu nàng." Thanh
âm trầm thấp của Ảm đạm vang lên ở bên tai Nhược Khả Phi.
"Ta biết, ta biết a, thật là." Nhược Khả Phi
có lệ khoát tay áo, đem Ảm Đạm bỏ sang một bên không hề để ý tới.
Trên mặt Ảm Đạm hiện lên nụ cười ôn nhu. Người trước
mắt thật sự có biết không? Biết mình yêu nàng. Nàng, thật sự có biết không? Ôn
nhu cười có thoáng nét tịch mịch. Hai người rốt cục rời khỏi giường dùng qua
điểm tâm.
"Ta đi ra ngoài có việc, nàng không nên chạy
loạn. . . . . . . ."
Ảm Đạm vuốt tóc Nhược Khả Phi nhẹ nhàng nói, lời còn
chưa nói hết, Nhược Khả Phi liền nói tiếp theo, "Chỉ có thể đi quanh một
dặm ở cánh rừng này, trong bụng ta có đứa nhỏ không thể chạy loạn, đúng
không?"
"Ha ha, đúng." Ảm Đạm cúi đầu ở trên
trán Nhược Khả Phi ấn xuống một nụ hôn, vừa lòng cười cười thế này mới ra cửa.
Nhược Khả Phi đưa mắt nhìn bóng lưng Ảm Đạm biến mất ở
trong rừng, thế này mới xoay người trở lại bên cạnh bàn, lẳng lặng ngồi
xuống nhìn chằm chằm hoa tươi màu đen sắp héo rũ kia. Chậm rãi vươn tay đem hoa
màu đen nắm ở trong tay, cẩn thận nhìn lên. Dần dần, ánh mắt Nhược Khả Phi trầm
xuống. Đóa hoa ở trong tay chậm rãi bị dập nát, hoa dập nát chậm rãi bay xuống
trên mặt đất.
Khi Ảm Đạm cầm hoa tươi màu đen mới mẻ trở về, đẩy cửa
ra nhưng không nhìn thấy thân ảnh Nhược Khả Phi. Ảm Đạm dừng một chút nghi hoặc
nhìn trong phòng một chút, không có ai!
Trong lòng Ảm Đạm trầm xuống, mắt lạnh lẽo vứt hoa
xuống. Người đâu? Vì sao không thấy nàng. Ảm Đạm chậm rãi rảo bước vào buồng
trong, liếc mắt nhìn quanh, tất cả như thường.
Chỉ là, không có thân ảnh nàng! Bỗng nhiên Ảm
Đạm cảm giác được dị thường ở phía sau, nhíu mày, toàn thân đề phòng. Cửa bị
đóng lại mạnh mẽ, Ảm Đạm lại nở nụ cười.
"Ngươi đã trở lại."
Ảm Đạm bị người từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy, thanh âm
của Nhược Khả Phi mềm mại vang lên.
"Ừm, ta đã về."
Ảm Đạm vươn tay cầm tay Nhược Khả Phi, nở nụ cười. Còn
muốn dọa mình một chút sao? Thật là một vật nhỏ bướng bỉnh.
"Đây là cái gì?" Nhược Khả Phi xoay người
đến phía trước Ảm Đạm , nghi hoặc nhìn hoa tươi màu đen trong tay hắn,
"Tại sao lại lấy hoa này trở lại, màu đen, ta không thích."
"Hoa trong phòng tàn rồi, thay mới a." Ảm
Đạm ha ha cười rộ lên, "Trong bụng nàng có hài tử, cũng không thể quá tùy
ý nha."
"À!!!" Nhược Khả Phi thản nhiên đáp một câu,
nhưng vẫn hơi hơi nhíu lại mày, "Ta không thích sắc hoa này. Màu đen
, đại biểu cho tội ác."
"Nhưng đối với thân thể ngươi mới có lợi
a." Ảm Đạm bất đắc dĩ cười cười.
"À, được thôi ~~" Nhược Khả Phi vẫn là thản
nhiên đáp, lơ đễnh. "Ta đi cắm đây ."
Ảm Đạm mở cửa đi ra gian ngoài, đi đến bên cạnh bàn,
lại đột nhiên thấy một cỗ thản nhiên mùi máu tươi. Đây là có chuyện gì? Ảm Đạm
cúi đầu xem xét ở chung quanh , không có bất kỳ dị thường, nhưng mùi máu tươi
rất nhạt lại chân thật tồn tại , có người đã tới? Không đúng, không có khả năng
. Có người đã tới làm sao có thể không kinh động những người canh giữ ở bên
ngoài kia? Nhưng mùi máu tươi này là từ đâu đến?
"Làm sao vậy?" Nhược Khả Phi nghiêng đầu
nghi hoặc nhìn hành động dị thường của Ảm Đạm.
"Không, không có gì." Ảm Đạm xoay người thản
nhiên cười cười, che dấu nghi hoặc trong mắt, còn có tia bất an kia .
"Nha." Nhược Khả Phi trừng mắt nhìn, không
tiếp tục truy vấn.
"Ngày mai chúng ta sẽ ra ngoài một chút." Ảm
Đạm vươn tay ôm Nhược Khả Phi, cười nói.
"Ừm, " Nhược Khả Phi nhẹ nhàng tựa vào trước
ngực Ảm Đạm cúi đầu đáp trả.
Sáng sớm hôm sau, Ảm Đạm đem Nhược Khả Phi còn nhắm
hai mắt dao động tỉnh lại. Nhược Khả Phi trở mình, không để ý tới hắn tiếp tục
ngủ.
"Không phải hôm nay muốn đi ra ngoài chơi
sao?" Ảm Đạm ở bên tai Nhược Khả Phi khẽ cắn, trong mắt tất cả đều là ý
cười sủng nịch.
"Thực lười."
Ảm Đạm cười rộ lên, mặc kệ Nhược Khả Phi kháng nghị,
một phen bế lên. Nhược Khả Phi còn híp mắt không chịu mở, Ảm Đạm cười thở dài,
giúp nàng mặc quần áo, lại ôm ra rửa mặt, đem nước đưa đến bên mồm của nàng mời
nàng súc miệng. Nhược Khả Phi từ từ nhắm hai mắt bất nhã đem nước trong miệng
phun ra, cả người lại nằm úp sấp biết Ảm Đạm đang ôm, dùng ngón tay đâm đâm vào
lồng ngực tinh tráng của Ảm Đạm, nói nhỏ: "Nói, vì sao ngươi đối với ta
tốt như vậy?"
Ảm Đạm cười nhìn Nhược Khả Phi trong lòng còn chưa
hoàn toàn thanh tỉnh, trong lòng cũng là rất kỳ quái không biết tại sao. Chưa
từng có đối một người như vậy, chưa từng có sủng qua một người như vậy. Nhưng,
hiện tại trong lòng của mình tất cả đều là ấm áp, có nàng ở trong lòng mình,
cảm thấy cái gì cũng đã không còn quan trọng, thầm nghĩ cứ luôn luôn sống cùng
nàng như vậy.
"Nói a ngươi, vì sao đ