c xuống bàn không hề động, tiếng hít thở vững vàng vang lên, mà Ảm Đạm ngồi ở
đối diện với nàng, ôn nhu nhìn người trước mắt.
"Ngươi tới, chỉ vì muốn nói lời này thôi
sao?" Thanh âm của Ảm Đạm cúi đầu vang lên, khóe mắt liếc về phía cửa sổ.
"Vì sao ngươi điểm yếu huyệt ngủ của nàng? Ngươi
đang sợ cái gì?" Thanh âm trêu tức của Vô Hồn vang lên.
Ảm Đạm trầm mặc không nói gì.
"Bảo ta làm gì? Ta tới xem nàng, kết quả ta nhìn
thấy cái gì, một bộ dáng thật ấm áp. Đáng tiếc, đây tất cả cũng không phải là
thật, nụ cười của nàng không phải đối với ngươi, " Vô Hồn châm chọc nói.
"Ngươi tới, chỉ vì muốn nói lời này sao?" Ảm
Đạm mắt lạnh xuống, thản nhiên nói.
"Nếu, ta tới là vì đổi ý rồi, muốn cho chính
mình thay thế Cô Vân" Vô Hồn đứng ở bên cửa sổ lạnh lùng nhìn Ảm Đạm mặt
không biểu tình. Ảm Đạm trầm mặc như trước không nói gì, ánh mắt chính là nhìn
khuôn mặt Nhược Khả Phi kia điềm tĩnh không nói gì.
"Lão ca. . . . . ." Vô Hồn sâu kín mở
miệng.
"Hiện tại, đã muộn rồi. ." Ảm Đạm chậm
rãi thốt ra những lời này, "Hiện tại không thể để cho ngươi mang
nàng đi."
Đồng tử Vô Hồn bỗng nhiên phóng đại, nhìn Ảm Đạm trong
mắt băng lãnh lại có lo lắng, mà ánh mắt hắn giờ phút này lại đang đặt ở trên
người Nhược Khả Phi.
"Ha ha ~~~ ha ha ~~~" Vô Hồn đột nhiên nở nụ
cười, cười trào phúng, cười đau khổ, cười nước mắt đều sắp
rơi ra.
Ảm Đạm không hề nhúc nhích, chỉ ngồi ở chỗ kia lẳng
lặng nhìn Nhược Khả Phi, bỗng nhiên vươn tay đến nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng,
động tác đó là ôn nhu như vậy, luyến ái như vậy.
" Người không tin vào tình yêu, cho rằng yêu là
vô dụng, lại có thể cũng sẽ yêu người khác, " Vô Hồn cười chua xót,
cười nước mắt đều sắp tuôn ra , chẳng qua sáng quắc nhìn Ảm Đạm cứ thế
nói.
Ảm Đạm không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ đắm
chìm tại đoạn thời gian những ngày tháng sống cùng nàng. Nàng mỉm cười ngọt
ngào, nàng gắt gao dựa sát vào mình, nàng dùng sức nhéo ngực của mình,
nàng ỷ lại lôi kéo tay của mình, nụ hôn của nàng khi thì nóng bỏng khi thì ôn
nhu. Tay Ảm Đạm chậm rãi cầm tay nhỏ bé Nhược Khả Phi.
"Ngươi đã yêu nàng? Ngươi đã yêu nàng?" Vô
Hồn cười điên cuồng , đem ý nghĩ của mình nói ra, ngữ khí cũng phức tạp. Có
chua xót, có đau đớn, có do dự, có bi ai, có tức giận, lớn hơn nữa là khiếp sợ!
! ! Mình thật không ngờ , như thế nào cũng không nghĩ ra. Người hoàn mỹ vô hạn,
sẽ không vì chuyện chung quanh hoặc vì người khác có một tia dao động, lại có
thể đi yêu! Lại có thể thật sự yêu! ! !
"Ta, không, biết." Ảm Đạm chậm rãi nói,
không quay đầu nhìn Vô Hồn, chỉ sáng quắc nhìn Nhược Khả Phi, lại nắm chặt bàn
tay nhỏ bé, mình chỉ biết là, không bao giờ muốn bàn tay này ra nữa.
"Không biết là có ý gì" Vô Hồn cười khổ,
hỏi.
"Không biết là không biết, chỉ biết là, không
muốn thả nàng đi thôi" Ảm Đạm tay di động đến trên đầu Nhược Khả Phi, nhẹ
nhàng vuốt tóc nàng.
"Nàng, yêu không phải ngươi!" Vô Hồn tăng
thêm ngữ khí, từng chữ từng chữ dị thường rõ ràng nặng nề nói, "Ngươi rốt
cuộc hiểu hay không? Hiểu như thế nào đi yêu một người hay không?"
"Cần biết sao?" Ảm Đạm cười khẽ, trong mắt
lại chỉ nhìn Nhược Khả Phi.
"Ngươi phải biết rằng nàng hiện tại cười là đối
với một người khác, ngươi bây giờ có được nàng tất cả đều là ngươi trộm đến!
Trộm đến! Nếu có ngày nàng tỉnh lại, ngươi nói sẽ như thế nào? !" Vô Hồn
giận trợn trừng hai mắt, tức giận đem những lời này gào thét ra.
"Sẽ không!" Ảm Đạm lạnh lùng cắt đứt lời
nói Vô Hồn, kiên quyết nói, "Ta sẽ không để cho nàng nhớ tới tất cả
."
"Ha ha ~~" Vô Hồn nở nụ cười khổ,
"Ngươi phải làm một người thế thân cả đời? Bị nàng coi trở thành
người kia để yêu sao?"
Ảm Đạm không nói gì, nhưng trong mắt nổi lên gợn sóng không
hiểu.
"Buông tay đi, lão ca, nàng yêu không phải ngươi,
như vậy nàng là không chân thật, ngươi muốn sống ở trong mộng cả đời sao?"
Vô Hồn dứt lời này, bỗng nhiên mạnh mẽ cả kinh, nhớ lại lúc lấy lửa tinh túy ở
trên cầu treo, trong sương mù day đặt kia, lão ca thấy cái gì?
"Ngươi, đi đi." Ảm Đạm nhắm mắt lại, chậm
rãi nói ra những lời này.
"Lão ca, ta muốn hỏi ngươi một chuyện." Vô
Hồn nhìn Ảm Đạm nhắm mắt lại, chăm chú hỏi.
"Ngươi muốn hỏi cái gì? Nói đi." Ảm Đạm mở
mắt ra, tay nhẹ trượt đến trên mặt Nhược Khả Phi, vuốt ve thật cẩn thận.
" Khi ngươi ở trên cầu treo trong cấm địa Bắc
Lăng đã nhìn thấy gì?" Vô Hồn hỏi xong gắt gao nhìn mặt Ảm Đạm, muốn nhìn
rõ vẻ mặt của hắn.
"Ngươi muốn biết?" Ảm Đạm quay đầu nhìn Vô
Hồn, bỗng nhiên lộ ra giọng cười mỉa mai, "Không nói cho ngươi biết."
"Ngươi." Vô Hồn oán hận cắn cắn môi, không
biết nên nói cái gì cho phải.
"Ngươi tìm được hai người bọn họ phải
không?" Ảm Đạm quay đầu nhìn Vô Hồn, cúi đầu cười rộ lên, "Ngày kia
ta sẽ mang nàng đi Tĩnh Sơn du ngoạn, để cho bọn họ tới đi."
"Ngươi muốn làm gì?" Vô Hồn nhìn nụ cười
thần bí khó lường trên mặt Ảm Đạm, trong lòng căng thẳng.
"Đến lúc đó sẽ biết." Ảm Đạm cười rực rỡ,
thản nhiên nói, "Ngươi đi nói cho người nọ, tới xem nàng hay không là do
hắn a. Nhìn hắn có nghĩ là thấy nàng rô