Thanh Mai

Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322275

Bình chọn: 10.00/10/227 lượt.

có thể khiến nàng vui mừng, không biết thời thơ ấu của nàng thê lương tới mức nào.”

Hắn tặng ta những thứ rất nhỏ, không đáng bao nhiêu tiền nhưng đều là hắn cố ý tìm cho ta. Lần đầu tiên có người để tâm đối đãi với ta như vậy, ta thực thích, cũng thích lây những thứ kia. Ta chứa chúng trong một cái hộp nhỏ, không có việc gì liền lấy ra xem. Ta nhớ kỹ lai lịch của mỗi món đồ.

Thứ khô héo giống như chạc cây kia là hoa quế, hắn đi ngắm trăng nhà Lưu Sinh ở Nam Thành thì ngắt cho ta. Lúc ấy hương thơm ngào ngạt, qua lâu rồi mà trong buồng vẫn lưu hương

Đêm đó, ngửi mùi hoa quế, hắn ôm ta đứng trước cửa sổ ngắm trăng, giảng cho ta nghe tích xưa chị Hằng lên cung trăng, đọc câu “Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm” ( biển biếc trời xanh đêm đêm nhớ – tạm nha). Ta liền an ủi hắn, nói với hắn rằng trên mặt trăng không có Hằng Nga, chi là một tảng đá xấu xí.

Trong lòng hắn nghĩ ta nhất định bị hồ ly tinh nói dối (từ khi biết ta bị đối đãi hồi nhỏ như thế nào, hắn liền gọi mẹ ta từ hồ tiên miệt thị thành hồ ly tinh). Nếu hồ ly tinh có thể tồn tại, Hằng Nga cũng có thể. Từ trước đến nay tiên yêu không cùng đường, nhóm hồ ly tinh kia khẳng định đã che mắt ta.

Về sau hắn chỉ vào bóng mờ trên mặt trăng nói với ta, nơi đó có cây quế hoa thụ, dưới thân cây có một lỗ do Ngô Cương cầm búa khảm vào, nhưng mà chưa khảm xong. Ta chuẩn bị sửa lại cho đúng là trên mặt trăng hoàn toàn chỉ có dãy núi hình cánh cung, nhưng bị A Mộc cảnh cáo: không được làm rối loạn sự phát triển của khoa học trong tiến trình của lịch sử. Vì thế ta từ bỏ, tùy theo thời cuộc bắt đầu mê tín.

Sau khi ngắm trăng, Trương Giới Thụ phát hiện rằng ta không hiểu gì về thi (thơ) từ, không hiểu sâu những ngụ ý trong đó. Hắn bắt đầu giảng giải thi từ cho ta.

Hắn đọc:

Chu tước kiều biên dã thảo hoa,

Ô y hạng khẩu tịch dương tà.

Cựu thì vương tạ đường tiền yến,

Phi nhập tầm thường bách tính gia.


( Hoàng tước lượn trên cánh đồng hoa

Quạ khoang quang quác lúc chiều tà

Chẳng vào Vương, Tạ nếm tiệc yến

Lại đến tầm thường bách tính gia)


Hắn nói: “Thanh Mai, nàng hãy xem, thi nhân (nhà thơ) không hề nói ra một câu cảm thán, chỉ dùng chim én để đối chiếu giữa xưa và nay, vậy mà cũng không khỏi làm cho người ta phải bùi ngùi trước cảnh bể dâu, thói đời biến đổi. Cũng khó trách Bạch Hương Sơn làm cho phải quay đầura sức ngâm nga, rồi khen ngợi thật lâu”

Ta nói rất khoa học: “Vương, Tạ là nhân sĩ Đông Tấn, thơ này tác giả là Lưu Vũ tận Đường triều, thời gian cách nhau 400 năm, làm sao chim én có thể sống dài như vậy? Rõ ràng là tác giả đang nói láo.”

“Nàng, nàng…” Trương Giới Thụ dở khóc dở cười: “không thể nói vậy được,đây là thủ pháp ví von, không phải mỗi câu đều là thật.”

Hắn lại đọc: “Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước vu sơn bất thị vân” ( Từng qua biển bạc khổ vì nước, sao tại Vu Sơn chẳng có mây”, Vu Sơn: Mây mưa ở Vu Sơn là chỉ XXX, nay hết mây thì khỏi mưa).Ý là tác giả đối với người vợ đã mất rất thâm tình, viết thơ để nhớ thương vợ.

Ta bĩu môi nói: “Người này nhân phẩm thật không tốt, ngươi xem hắn viết “Truyện Thôi Oanh Oanh”, Trương Sinh đối với Oanh Oanh bội tình bạc nghĩa, đã làm điều thất đức lại còn dương dương tự đắc đem việc này khoe khắp mọi nơi thì càng không thể đáng coi trọng. Còn nói cái gì mà “Hết thẩy vưu vật trời sinh, nếu không lẳng lơ với mình thì tất hớp hồn kẻ khác. Có thừa đức cũng không thắng nổi yêu nghiệt, đành phải nhẫn tâm”. Đã thế còn trốn tránh trách nhiệm, thật là vô sỉ! Đều nói văn chính là người, Nguyên Chẩn đối với người ta như vậy mà còn khen cái đó là “Làm điều tốt để đền bù”. Có thể thấy được chính hắn chả phải người tốt lành gì.”

“Nàng sao lại xem loại sách như vậy?” Trương Giới Thụ lại một lần nữa cứng họng, nhưng không thể không thừa nhận rằng ta nói cũng có vài phần đạo lý.

“Chính là vào buổi tối trước khi thiếp tìm chàng, thiếp không biết làm sao để câu dẫn chàng liền xem qua sách này.”

“Nàng nàng…” Trương Giới Thụ không biết nên nói ta là tốt hay xấu “Nàng” nửa ngày mới nghẹn ra được câu: “Nàng về sau đừng như vậy nữa.”

“Uh.” Ta nhu thuận (dịu dàng, ngoan ngoãn) đáp ứng: “Thiếp sẽ vâng lời cả đời. Có điều nếu có nam nhân khác không để ý mà đụng chạm đến thân thể thiếp, thiếp sẽ không bắt chước nữ nhân trong “Liệt nữ truyện”, chém đứt cánh tay chính mình làm gì? Chỉ tổ biến thành tàn tật khiến gia đình thêm gánh nặng.”

“Đương nhiên không cần bắt chước các nàng, thường dân như chúng ta cũng không đến mức thảm như vậy. Nàng chỉ làm tốt vai trò nương tử bình thường là đủ.” Trương Giới Thụ cười khổ, không biết đang đọc thơ lại chuyển sang đề tài này.

Sáng sớm ta ngồi trang điểm, hắn lại dạy ta đọc:

Trang bãi đê thanh vấn phu tế,

Họa mi thâm thiển nhập thì vô?


(Trang điểm nhỏ giọng hỏi ông xã

Tô mày đậm nhạt hợp thời chăng?)


Ta nói: “Thiếp thấy trang phục thiếp chuẩn bị mặc đẹp lắm, còn hỏi làm chi?”

Trương Giới Thụ mặt cứng lại, tức giận nói: “Nàng đúng là đầu gỗ!” Hắn thổi phì phì xuyên qua cả cây trâm trê


Polaroid