Disneyland 1972 Love the old s
Thanh Mai

Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322295

Bình chọn: 7.5.00/10/229 lượt.

ài đến gối, quần da), chắc bà sẽ có suy nghĩ khác. Chờ mẹ chồng đi rồi, Trương Giới Thụ sẽ hầm hừ trừng mắt nhìn ta, nhỏ giọng mắng: “Nàng đúng là tiểu yêu tinh hại người!” Trong lòng thề, tuyệt đối sẽ không trúng mỹ nhân kế của ta. Nhưng cho dù là quân tử cũng chưa chắc có thể tuân thủ toàn bộ lời hứa. Hắn thề một ngày không biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ thực hiện được. Mỗi khi ta thêu đến khi hai tay đều cứng, ta liền đến ngồi trên đùi hắn, đem lạnh lẽo trên tay luồn vào vạt áo hắn mà sưởi ấm. Hắn ban đầu còn có chút miễn cưỡng ôm ta đọc sách, nhưng chỉ cần ta vặn vẹo, hắn sẽ bỏ lại sách vở, lại khiến toàn thân ta nóng lên. Sau đó chưa được thỏa mãn dục vọng, trừng mắt nhìn ta: “Nàng đúng là tiểu yêu tinh!” Ta cãi lại: “Chàng là đại dã thú!”

Kể từ khi biết nhũ danh của hắn là Hổ Đầu, ta đều gọi hắn như vậy. Ta càng lúc càng giống người cổ đại rồi, hàng ngày cuộc sống kim cổ lẫn lộn trôi qua đều thuận buồm xuôi gió. Chúng ta đều ở ngóng trông cho đêm tối chóng tới. Ai sẽ tin tưởng Trương Giới Thụ chẳng những tên là Hổ Đầu khi còn nhỏ mà cũng rất có khí chất dã thú đây?

Vào thời khắc ban đêm an toàn chỉ có đôi ta , một Trương Giới Thụ lúc ban ngày nhã nhặn có lễ không ngờ lại là cuồng dã. Mà còn cuồng dã là vì ta, ta thích.

Vào những lúc chỉ có ta cùng hắn, ta là Tiểu yêu tinh của hắn , hắn là của ta đại dã thú. Thời gian ở một chỗ cùng ta càng dài, thú tính của hắn càng lộ rõ. Một ngày nọ, hắn đến thi họa điếm lĩnh tiền công, cư nhiên phá lệ nói dối bà bà, giấu diếm hơn 10 văn tiền, mua cho ta một hộp thuốc mỡ dưỡng tay. Trong phòng, hắn lén lút móc ra, bôi lên tay ta. Vừa bôi vừa đau lòng nói: “Thanh Mai, nàng mới gả cho ta mấy tháng, tay nàng đều trở nên thô ráp hơn nhiều.”

Ta cười hỏi hắn: “Vậy chàng sẽ ruồng bỏ sao?”

“Làm sao có thể? Những khổ này đều do ta, lòng ta đau còn không kịp. Thanh Mai, ta nhất định sẽ cho nàng một cuộc sống tốt!”

“Ừ.”

Kỳ thật ta thấy hiện tại tốt lắm. Rất nhiều truyện xưa, nam nhân có tiền liền trụy lạc, ta tin tưởng Trương Giới Thụ sẽ không giống họ. Nhưng người không đi đâm xe, không có nghĩa xe sẽ không đâm người. Giả sử Trương Giới Thụ trở thành người phú quý, có khả năng hắn sẽ không phải đại dã thú của riêng ta. Ta không thích cuộc sống có sự đột biến.

Nhưng hắn đọc sách vì muốn thành danh, đây cũng là hy vọng của cả nhà hắn, ta chỉ có thể tôn trọng mà phối hợp. Ta cũng sẽ không miễn cưỡng người khác vì mình mà thay đổi.

(Tác giả viết : Hôm nay cả ngày đều xem văn chương của Diêu Diêu, thấy vậy ta thực không thể tin rằng, cảm thấy mình viết văn như vậy tốt hơn hết là đi khai thác điểm tốt của văn chương)

Đến sau năm mới chúng tôi rốt cuộc đã trả sạch nợ, còn dư chút tiền, cả nhà ai ai cũng hoan hỉ qua được một năm.

Mẹ chồng ban đầu còn có chút nghi ngờ thân thế của tôi, sợ tôi là hồ ly tinh học thuật hấp thụ dương khí con người, cho nên hay đến phòng chúng ta kiểm tra, e sợ tôi quyến rũ Trương Giới Thụ.

Sau khi quan sát trong mấy tháng, phát hiện so với hy vọng của bà, tôi còn đứng đắn hơn, Trương Giới Thụ sắc mặt hồng nhuận, mắt sáng mày thẳng thì hiển nhiên không có bị thương tổn gì. Rốt cuộc buông được tảng đá, không còn thường xuyên giám sát chúng tôi nữa.

Mùa xuân đến, Vương Tiến Sĩ bị phái đến Sơn Tây làm quan huyện, người nhà cũng được đi theo nhậm chức. Tôi cảm động và ghi nhớ việc A Hỉ đối tốt với tôi, nếu không có sự trợ giúp của nàng, tôi không có khả năng có thể sống với Trương Giới Thụ. Nghĩ đến lần này nàng phải đi xa, không biết có còn cơ hội gặp mặt không, tôi không khỏi cảm thấy có chút thương cảm.

Tôi xuất giá, nàng mặc dù trong lòng buồn bã nhưng vẫn chúc phúc cho tôi. Mà khi nàng xuất giá, tôi không được thấy rồi, tôi tỉ mỉ thêu một chiếc khăn voan đỏ uyên ương hí thúy làm lễ vật chia tay tặng cho nàng.

A Hỉ dù trong lòng có nhiều tâm sự, cầm khăn voan thở dài: “Thanh Mai, xem thần sắc ngươi thì thấy ngươi hẳn sống rất tốt. Chỗ dựa của ngươi thật tốt đẹp, mà chỗ dựa của ta không biết ở phương nào? Chỉ sợ kém ngươi.”

“Tiểu thư trăm ngàn lần không nên nói như vậy.” Tôi an ủi nàng, “Nếu không có tiểu thư tác thành, Thanh Mai sao có ngày hôm nay? Đều là ở hiền gặp lành, tiểu thư nhất định có thể tìm được ý trung nhân.”

A Hỉ rời đi, Trương Giới Thụ không hề còn phải tận lực có ý tránh đi tường thấp. Có một ngày hắn phiền muộn nhìn tường bên kia thở dài. Hắn đang nhớ lại ngày xưa liếc mắt đưa tình.

Tôi biết, tôi nên cảm thấy không muốn A Hỉ rời đi. Nhưng khi đó lại là lúc tôi nhẹ nhàng thở ra, nàng rốt cuộc không còn liên hệ với cuộc sống của tôi.

Tôi cứ nghĩ rằng tôi đã có được toàn bộ thể xác và tinh thần của Trương Giới Thụ, từ đó hắn cơ hồ không còn lưu luyến A Hỉ. Nhưng cái thở dài sâu kín kia cho tôi biết, nơi sâu nhất trong tâm hồn hắn, vẫn còn dấu vết của A Hỉ.

Tôi biết động vật sẽ xem động vật lớn hơn đầu tiên trở thành mẹ mình, nhân loại đối với người đầu tiên cũng có một loại tình cảm đặc thù, người đầu tiên ở trong lòng Trương Giới Thụ là A Hỉ, hắn không thể hoàn toàn quên nàng. Thật giống như tôi, Trương Giới Thụ