hai mắt nàng nhìn chằm chằm vào Mộc
nhi, trong mắt hiện lên một chút hung quang, đột nhiên vung tay lên, đem tất cả mọi thứ trên bàn hất văng xuống đất.
Trà cụ nháy mắt rơi xuống đất vỡ tan tành, những mảnh sắc bén nhọn
rơi ra, Mộc nhi quỳ gối một bên, trốn tránh không kịp, bị những mảnh vỡ
khứa vào hai má, nhất thời trên mặt máu chảy ròng ròng.
Thế nhưng, Mộc nhi dường như không để ý đến, vẫn đang quỳ trên mặt đất, không nhúc nhích.
Như thế qua thật lâu, biểu tình trên mặt Hương Linh công chúa mới
chậm rãi dịu đi, nàng động thủ đem Mộc nhi quỳ trên mặt đất đỡ lên, ngữ
khí ôn hòa nói:
-”Được rồi, đứng lên thôi! Ngươi luôn trung thành với bổn cung, bổn
cung tự nhiê biết, chuyện này, là lỗi của bổn cung, ngươi cũng không nên để trong lòng, nếu nàng ta là chính phi của Dạ ca, Da ca có ý lập nàng
ta làm hoàng hậu, cũng là chuyện thường tình!”
Nói xong, nàng đi đến bên tủ quần áo lấy ra một bình sứ nhỏ màu trắng, sau đó đưa cho Mộc nhi nói:
-”Đây là tuyết liên cao phụ hoàng ban cho bổn cung, đối với vết
thương hở vô cùng hữu hiệu, miệng vết thương về sau cũng không lưu lại
sẹo, bổn cung ban cho ngươi!”
Mộc nhi không có từ chối, nàng tiếp nhận bình sứ nhỏ trên tay Hương Linh công chúa, một lần nữa quỳ xuống, nói:
-”Cảm ơn công chúa ban ân!”
Hương Linh công chúa hài lòng gật gật đầu, nói:
-”Mộc nhi, ngươi chứng thật là người thông minh, nay bổn cung đang ở
Tây Lương quốc, về sau còn rất nhiều việc cần ngươi, chỉ cần ngươi đối
với bổn cung tận tâm, bổn cung tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi, được
rồi, ngươi trước lui ra xử lý vết thương, hôm nay bổn cung cũng không
cần ngươi hầu hạ!”
Edit: Muỗi Vove
Mộc nhi hiểu rõ tính cách của Hương Linh công chúa, đối với nàng thái độ sớm nắng chiều mưa nàng sớm đã quen lắm rồi, tập mãi thành thói
quen, cho nên, cũng không để ý, thuận theo từ trên đất đứng lên, trước
tiên đem đống đổ vỡ của công chúa thu thập lại, lúc này mới lặng yên lui ra ngoài, từ đầu đến cuối, Mộc nhi cũng không nói thêm một lời, thậm
chí ngay cả vết thương trên mặt không ngừng chảy máu cũng không có lau
đi.
Đối với biểu hiện của Mộc nhi, Hương Linh công chúa chỉ là thờ ơ lạnh nhạt, hai con ngươi đen sâu không đáy, như ẩn như hiện sát ý, thế nhưng trên mặt biểuc tình vẫn ôn hòa vô cùng, giống như đối với việc vừa rồi, căn bản không thèm để ý, ánh mắt nhìn Mộc nhi ngay cả một tia áy náy
cũng không có.
Đợi sau khi Mộc nhi rời đi, Hương Linh công chúa nháy biểu tình mắt
lại trở nên cực kỳ khó coi, sắc mặt nàng âm trầm, trong mắt để lộ hung
ác tàn nhẫn, nghiến chặt răng, hai trong mắt phát ra kịch liệt hận ý!
Khăn thêu cơ hồ bị nàng xoa nát sớm đã không ra hình dạng gì, thời
điểm ở Sở quốc, nàng đã tìm hiểu cực kỳ rõ ràng, Tử Dạ trước khi đăng
cơ, từng có một chánh phi và một trắc phi, hai người này đều là nữ nhi
Diệp gia, so với nàng, xuất thân thấp hèn bần tiện, căn bản không thể
đánh đồng với thân phận công chúa cao quý của nàng.
Điều càng làm nàng yên tâm là, vị chính phi thì bị mất tích, còn
người kia cũng bị trục xuất khỏi cung, hơn nữa, Tử Dạ sau khi đăng cơ
cũng không tuyển chọn tú nữ, hậu cung không một bóng người, để trở thành hoàng hậu Tây Lương quốc quả là một cơ hội tốt.
Cho nên nàng mới không lấy cơ cho mượn binh để bức hắn thú nàng làm
hậu, mà lựa chọn theo hắn trở về Tây Lương quốc, dùng thời gian năm chặt tâm của hắn.
Nàng luôn đối với dung mạo của chính mình tự phụ, mỹ mạo như nàng, là tuyệt sắc thế gian khó gặp, hơn nữa nàng xuất thân cao quý, là công
chúa Sở quốc được sủng ái nhất, bao nhiêu vương tông quý tộc mong muốn
được chạm đến trái tim nàng, đối với nàng săn đón, mọi cách lấy lòng.
Nhưng là, nàng xinh đẹp như hoa, mắt cao hơn đầu, đối với người miệng hùm gan sứa, chỉ biết lấy lòng nàng, lại nửa điểm cũng nhìn không thuận mắt, vì vậy, nàng sau khi cử hành nghi lễ trưởng thành, đến bây giờ đã
qua ba năm, nàng vẫn là khuê nữ.
Mãi cho đến khi gặp gỡ Tử Dạ, vị hoàng đế trẻ tuổi đăng cơ không lâu
của Tây Lương quốc, người này dung nhan tuấn mỹ kia, cùng khí chất lạnh
lùng trên người hắn, tất cả đều hấp dẫn nàng.
Cho nên, nàng đối với hắn có thể coi là nhất kiến chung tình, tại yến tiệc tiếp đón lần đầu gặp mặt, tâm hồn thiếu nữ kiêu ngạo của nàng, dễ
dàng thất lạc ở trên người hắn.
Sau này trải qua vài lần tiếp xúc, lại phát hiện hắn đối với dung
nhan mỹ lệ của nàng làm như không thấy, không giống những nam nhân bình
thường, thấy vẻ đẹp của nàng liền hồn xiêu phách lạc, từ nay về sau đối
với nàng trái tim đã chết, chính bởi thái độ của Tử Dạ đối với nàng lãnh đạm như thế, nên mới khơi dậy trong nàng lòng háo thắng, nam nhân xuất
sắc kiêu ngạo tự phụ này, nàng muốn hắn trở thành phò mã của mình, hơn
nữa, thân phận của nàng và hắn cũng cực kỳ xứng đôi. Hắn là hoàng đế trẻ tuổi, nàng là công chúa xinh đẹp, đây chẳng phải là nhân duyên tốt đẹp
nhất hay sao?
//Mệt bà này…tự tin quá đáng…tự biên tự diễn…//
Vốn nghĩ đến sau khi đến Tây Lương quốc, có thể cùng Tử Dạ mỗi ngày ở chung, lâu ngày sinh tình, thế nhưng, Tử Dạ sau khi hồi cun
