-”Công chúa trước khi chỉ trích bổn cung, hẳn là nên xem lại hành vi
của mình. Công chúa đến Ly cung của bổn cung, chính là khách, nếu là
khách, nên có những hành vi thích hợp, chẳng nhẽ, công chúa không biết
là, công chúa đã muốn khách át giọng chủ rồi hay sao? Lẽ nào, đường
đường là Sở quốc công chúa, ngay cả lễ nghi cơ bản cũng không hiểu?”
//Nói rất hay, tiếp đi Lạc tỷ//
-”Ngươi!”
Khuôn mặt diễm lệ của Hương Linh công chúa nháy mắt biến sắc, nàng
vốn định tiếp tục chỉ trích Diệp Lạc dung túng hạ nhân, không hiểu cấp
bậc lễ nghĩa, nhưng không ngờ, trái lại bị Diệp Lạc trách mắng, nàng
luôn nghĩ rằng, với tình cảnh hiện tại của Tây Lương quốc, Diệp Lạc
người không có quyền thế trong hậu cung, căn bản không dám đụng vào
nàng, bởi vì, trước mắt chính là lúc Tây Lương quốc cần cầu cạnh Sở
quốc, thế nhưng, nàng trăm triệu không ngờ, Diệp Lạc lại ở trước mặt mọi người làm cho nàng khó xử, nhìn đến những cung nhân Ly cung dùng ánh
mắt khinh thường nhìn nàng, nội tâm nàng thật sự rất giận dữ, lập tức
nhịn không được, từ trên ghế đứng lên, phẫn nộ chỉ tay vào Diệp Lạc, tức giận nói:
-”Chánh phi nương nương không nên quá phận! Bổn cung đường đường là
Sở quốc công chúa, cho dù là Dạ ca, trước mặt bổn cung cũng phải khách
khí vài phần, như thế nào có thể dễ dàng để một tần phi nho nhỏ như
ngươi vũ nhục!”
//Hoàng hậu một nước mà kêu là một tần phi nho nhỏ, bà này giận quá mất khôn rồi//
Diệp Lạc thản nhiên nhìn Hương Linh công chúa, mặt không thay đổi nói:
-”Hương Linh công chúa là nhắc nhở bổn cung, người thân là công chúa
Sở quốc, nên có thể ở Tây Lương quốc muốn làm gì thì làm sao? Quốc có
quốc pháp, gia có gia quy, công chúa đường đường là Sở quốc công chúa,
lại không chú ý đến thân phận, chạy đến Ly cung của bổn cung ra vẻ ta
đây, rồi lại gây nên những chuyện như vậy?”
Hương Linh công chúa sắc mặt khó coi đến cực điểm, nàng vốn tưởng
rằng Diệp Lạc bất quá cũng chỉ là nữ nhi phú gia bình thường, là người
yếu đuối dễ bắt nạt, cho nên, nàng căn bản không xem Diệp Lạc để vào
mắt, thế nhưng, nàng trăm triệu không ngờ, Diệp Lạc lại là một người khó chơi như thế, khi thấy nàng ngồi ở thượng vị, vẫn giữ được sắc mặt thản nhiên đứng ở nơi đó, nhẹ nhàng bâng quơ chỉ trích nàng, nàng ta đối vời nàng không có gì bất kính, nhưng là từ trong lời nói đều mang ý nghĩa
trách móc không dễ nhận thấy. Hảo một cái nư nhân lợi hại!”
Dù vậy, Hương Linh công chúa cuối cũng cũng là Hương Linh công chúa,
nàng xuất thân ở hoàng cung, nơi đầy rẫy âm mưu quỷ kế, thủ đoạn đã sớm
nhìn quen rồi, như thế nào khinh địch dễ dàng bị đánh bại? Hơn nữa, nàng tâm cơ thâm sâu, là người có tâm kế, cho nên, dù bây giờ trong lòng rất hận Diệp Lạc, ngoài mặt vẫn lộ ra bộ dáng tươi cười, chậm rãi đi xuống, cười nói:
-”Nguyên lai chánh phi nương nương là trách bổn cung không hiểu quy
củ, đều là lỗi của bổn cung, bổn cung đã quên nơi này không phải là Sở
quốc, nếu như vừa rồi bổn cung có gì thất lễ, mong rằng chánh phi nương
nương bao dung!”
Nói xong nàng cư nhiên mỉm cười đối Diệp Lạc hành lễ.
Nhìn Hương Linh công chúa đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ,
Thanh nhi cùng các cung nhân đều trợn mắt há mồm, bọn họ không thể tin
được những gì mình đã thấy, rõ ràng là Hương Linh công chúa người vừa
rồi còn điêu ngoa kiêu ngạo, bọn họ còn tưởng rằng nàng ta sẽ tiếp tục
đấu lý với Diệp Lạc, thật không ngờ nháy mắt, con người kiêu ngạo kia
lại bắt đầu cười nhẹ nhàng hướng Diệp Lạc bồi lễ!
Trái ngược với phản ứng của Thanh nhi và các cung nhân Ly cung, những thị nhân đi theo Hương Linh công chúa lại có vẻ bình tĩnh hơn, giống
như đối với thái độ thay đổi thất thường của Hương Linh công chúa sớm đã nhìn quen rồi.
Mà biểu tình của Diệp Lạc vẫn một mảnh vân đạm phong thanh, nàng khẽ mỉm cười nói:
-”Công chúa không cần phải khách khí, ngồi xuống nói chuyện thôi!
Không biết công chúa hôm nay đột nhiên đến bái phỏng bổn cung là có
chuyện gì?”
Hương Linh công chúa nhìn Diệp Lạc ngồi ở thượng vị, trong lòng cảm
thấy một màn này chói mắt vô cùng, nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi,
trên mặt vẫn duy trì nụ cười, đi đến bên cạnh Diệp Lạc ngồi xuống, cười
nói:
-”Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là bổn cung theo Dạ ca đến Tây Lương quốc cũng được mấy ngày, chưa gặp qua Dạ ca có phi tần nào, hôm
qua đột nhiên là nghe đám cung nhân nói là Dạ ca đích thân đi đón chánh
phi nương nương hồi cung, cho nên muốn tới bái phỏng một chút!”
Diệp Lạc mỉm cười, thản nhiên nói:
-”Hương Linh công chúa quá lo lắng, công chúa tới bái phòng bổn cung, bổn cung vui mừng còn không kịp, như thế nào lại trách công chúa? Hơn
nữa, công chúa vốn là khách quý của Tây Lương quốc ta, phải là bổn cung
đi bái phỏng công chúa mới phải! Hiện tại ngược lại công chúa tới trước, kia đã là bổn cung không đúng rồi!”
Edit: Muỗi Vove
Nhìn bên môi Diệp Lạc như ẩn như hiện nụ cười tuyệt sắc, trong lòng
Hương Linh công chúa dâng lên một cỗ ghen ghét, nàng ta rõ ràng chỉ là
một thường dân tầm thường, làm sao có thể có một vẻ đẹp thanh lệ thoát
tục n