Polaroid
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214233

Bình chọn: 10.00/10/1423 lượt.

mắt, vui mừng cẩn thận cất đĩnh vàng trong ngực, thế này mới đối Vệ Tử Thanh lấy lòng nói:

“Gia, người có biết Linh Sơn không? Linh Sơn ở nơi này, khá là nổi danh,

chẳng những bởi vì Linh Sơn phong cảnh như vẽ, còn bởi vì…”

Điếm tiểu nhị lời còn chưa nói hết, đã bị Vệ Tử Thanh lạnh lùng cắt ngang:

“Ta cho ngươi vàng, cũng không phải muốn nghe ngươi nói những lời vô nghĩa! Ngươi còn dài dòng, ta liền chặt tay ngươi!”

Nói xong, Vệ Tử Thanh động thủ đem thanh kiếm kề trên cổ điếm tiểu nhị.

Điếm tiểu nhị sợ đến mức chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống mặt đất, thanh âm run rẩy, la lớn:

“Đại gia tha mạng! Đại gia tha mạng! Tiểu nhân nói…”

Vệ Tử Thanh hừ lạnh một tiếng, thu hồi thanh kiếm lại, lạnh giọng nói:

“Nếu ngươi còn có nửa câu vô nghĩa, ngươi cũng đừng mong còn sống bước ra ngoài!”

Điếm tiểu nhị sớm đã bị dọa hồn bay phách lạc, nơi nào còn dám trước mặt Vệ

Tử Thanh khoe tài ăn nói, lập tức quỳ trên mặt đất, thống thống khoái

khoái đem từng lời Hắc Tử nói ở lầu một truyền đạt lại.

Vệ Tử

Thanh nghe xong, trong lòng chợt động, không khỏi không nghĩ đến Thủy

Vân cung! Thủy Vân cung trên giang hồ thần thần bí bí, chưa từng có

người biết nó ở nơi nào, chẳng lẽ, Thủy Vân cung nằm ở Linh Sơn?

Điếm tiểu nhị dù nói xong, cũng không dám đứng lên, hắn bất an không yên quỳ trên mặt đất, hai tay gắt gao giữ chặt đĩnh vàng trong lòng, sợ Vệ Tử

Thanh hướng hắn đòi lại, dù sao, hắn cũng không chính mắt nhìn thấy

người thật, chỉ là nghe lời truyền miệng, không viết người vị đại gia

này muốn tìm rốt cuộc có hay không ở Linh Sơn.

Vệ Tử Thanh tự

nhiên không biết đến tâm tư của điếm tiểu nhị, hắn luôn luôn tìm kiếm

tung tích Thủy Vân cung, nay nghe những lời này của điếm tiểu nhị, trong lòng có vài phần khẳng định, có lẽ, Thủy Vân cung được giấu sâu trong

Linh Sơn, như vậy, muốn tìm Diệp Lạc, cơ hội lại càng lớn, hắn nghe Tử

Dạ nói, Diêp Lạc bị Du Hàn mang đi, tại lúc Du Hàn rời đi, Tử Dạ có phái người theo dõi, nhưng là, chỉ đi được nửa quãng đường liền bị Du Hàn bỏ lại, nếu là như vậy, Du Hàn chắc chắn đã đưa Diệp Lạc về Thủy Vân cung, chỉ cần tìm được Thủy Vân cung, sẽ không khó để tìm thấy nàng!

Nghĩ tới đây, Vệ Tử Thanh nhịn không được lộ ra một chút tiếu ý, hắn che

giấu kích động trong lòng, thản nhiên nhìn điếm tiểu nhị liếc mắt một

cái, hỏi:

“Linh Sơn ở nơi nào?”

Điếm tiểu nhị thấy Vệ Tử Thanh cũng không có nổi giận, lúc này mới thở dài một hơi, hắn từ trên đất đứng lên, lấy lòng nói:

“Gia muốn đi Linh Sơn sao? Kỳ thực, Linh Sơn cách nơi này không xa, đi bộ

một ngày đêm là tới, còn nếu như cưỡi ngựa, không đến ba canh giờ sẽ đến nơi, bất quá, dọc đường nhiều chỗ hoang vu vắng vẻ, nhiều thổ phỉ, gia

vẫn nên cẩn thận một chút!”

Vệ Tử Thanh không kiên nhẫn liếc mắt nhìn điếm tiểu nhị, lạnh lùng thốt:

“Được rồi, ngước trước ra ngoài đi!”

Nói xong, từ trong ngực lấy ra một thỏi bạc, ném cho điếm tiểu nhị, lạnh lùng nói:

“Chuẩn bị cho ta một chút lương khô! Ta muốn đi ngay!”

Điếm tiểu nhị mừng rỡ, đem bạc thu vào ngực, cúi đầu vâng vâng dạ dạ lui ra ngoài. Edit: Muỗi Vove

Trấn nhỏ, tại một gian sài phòng rách nát, một nữ tử quần áo tả tơi, tóc tai bù xù vận một bộ đồ trắng đứng ở trong sân,

không phải ai khác chính là Yến Đào được Du Hàn thả ra khỏi Thủy Vân

cung.

Nàng theo Du Hàn phân phó, sau khi bỏ trốn khỏi Linh Sơn,

đến lánh ở nơi này, đây vốn là biệt viện của Du Hàn, cũng là nơi dừng

chân của hắn mỗi lần xuống núi.

Sân cũng không lớn, mướn một vị

đại thẩm câm điếc định kỳ đến quét tước, thời điểm Du Hàn không có ở

đây, hắn cũng không sợ có đạo tặc, bởi vì biệt viện thoạt nhìn cực kỳ cũ nát, bên trong cũng không có đồ vật gì đáng giá.

Yến Đào áo

trắng trên người dính đầy máu, đó là khi nàng ở Thủy Vân cung đánh nhau

bị thương, bất quá, chỉ là những vết thương ngoài da, với thể chất của

người luyện võ, cũng không có gì đáng ngại.

Chẳng qua, vết thương lộ ra bên ngoài, dễ dàng bị nhiễm bẩn, thế nhưng, Yến Đào hiện tại căn

bản không để ý tới những thứ này, chỉ thấy sắc mặt nàng âm trầm dữ tợn,

trong mắt đầy hận ý cũng oán độc.

Nàng vốn liều chết xông vào

Thủy Vân cung, cái chính là muốn tiếp cận Diệp Lạc, muốn đẩy Diệp Lạc

vào chỗ chết, nhưng là, nàng khó khăn vất vả mới trở lại được Thủy Vân

cung, lại vô tình trở thành quân cờ của Du Hàn, muốn đem nàng đẩy đến

bên người Tử Dạ.

Trong nội tâm nàng không cam lòng, lại bất

đắc dĩ bị người ta quản chế, nếu nàng không chịu, rất nhanh nàng sẽ bị

độc chết, nàng không muốn chết! Nàng còn chưa hủy đi Diệp Lạc, làm sao

có thể cam tâm mà chết? Nàng hiện tại hết thảy, đều là do Diệp Lạc ban

tặng, thù này không báo, nàng không thể chết?

Nàng chưa từng hận

qua một người, nhưng là, nàng hận Diệp Lạc, nàng hận nàng ta dễ dàng

chiếm được tâm Tử Ảnh, nàng hận nàng ta có được tất cả, vì sao, vì sao

nàng ta luôn có được những cái tốt nhất? Bất kể là dung mạo, võ công,

địa vị, thậm chí là nam nhân! Vì sao, ông trời lại như thế không công

bằng?

//Nghe cái lý do hận Lạc tỷ của Yến Đào sao mà chói tai thế không biết, ghen tị thì nói