ràng một chút,
lại phát hiện nữ tử kia đã không thấy, chung quanh trừ bỏ cây cối rậm
rạp, còn lại không một bóng người, nàng đang ở trước mặt Lão tử, giờ đột nhiên không thấy! Lão tử trong lòng kích động, vội chạy khỏi rừng cây.
Lão tử vì sao rời đi? Lão tử là sợ quấy rầy tiên nữ, sẽ bị tiên nữ giáng tội!”
Mọi người càng nghe càng cảm thấy hứng thú, có người cười nói:
“Hắc Tử, chỉ thế mà ngươi đã bỏ chạy rồi sao? Nếu ngươi ở lại, nói không
chừng được tiên nữ nhìn trúng, lưu lại trở thành vị hôn phu của nàng
rồi!”
Người này tiếng nói vừa dứt, mọi người đều cười lớn phụ họa, chỉ riêng Hắc Tử tức giận vỗ bàn đen đét, gầm lên:
“Ngươi miệng lưỡi không sạch sẽ! Tiên nữ mà là người tùy tiện sao? Ngươi coi chừng báo ứng!”
Nói xong, thản nhiên xoay người đi tính tiền, không hề để ý đến mọi người.
Mọi người bị mất mặt, vội vùi đầu xuống ăn cơm, cũng không tiếp tục nói
giỡn nữa.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, những lời vừa rồi
của Hắc Tử…, điếm tiểu nhị nghe thấy rõ ràng, trong lòng hắn khẽ động,
lúc Hắc Tử chuẩn bị rời đi, vội kéo y lại, nhỏ giọng hỏi:
“Hắc Tử ca, Linh Sơn kia thực sự có tiên nữ?”
Hắc Tử hừ một tiếng, nói:
“Tất nhiên là có, Lão tử tận mắt trông thấy, chẳng lẽ còn là giả sao?”
Điếm tiểu nhị nghe vậy, trên mặt cười như nở hoa, hắn đem Hắc Tử tống ra
ngoài cửa, sau đó mang theo một bình nước ấm, hướng lầu hai đi lên. Lầu hai nhã gian.
Nói là nhã gian, kỳ thật chẳng qua so với các
gian phòng khác tốt hơn một chút mà thôi, trong phòng toàn bộ vật dụng,
đều cực kỳ đơn sơ, bất quá, tuy rằng đơn sơ, nhưng cũng sạch sẽ, không
làm cho người ta có cảm giác khó chịu.
Vệ Tử Thanh đem phối kiếm
thật dài ôm trước ngực, cùng bán y nằm ở trên giường, hai mắt khép hờ.
Ngoài cửa sổ ồn ào náo động, mơ hồ truyền vào trong phòng.
Qua
một lúc lâu, Vệ Tử Thanh đột nhiên mở mắt ra, đem phối kiếm đặt ở một
bên, từ trong ngực lôi ra một bức họa, mở ra, con ngươi đen mơ màng nhìn chằm chằm vào bức tranh khóe miệng mang theo ý cười.
Vệ Tử Thanh ngơ ngẩn nhìn người trong bức họa, trong mắt hiện lên một tia thống khổ cùng tưởng niệm, từ sau khi nàng rời khỏi Hoàng cung. Hắn liền phụng
mệnh Tử Dạ tìm kiếm nàng khắp nơi, thế nhưng, nàng cứ như bốc hơi khỏi
mặt đất, hắn một đường đuổi theo, cơ hồ muốn lật tung cả Tây Lương quốc, nhưng thủy chung vẫn không có một chút tin tức nào.
Cứ như vậy,
sau mấy tháng, hắn rốt cuộc ở địa phương cách thành trấn này không xa
nghe được từ miệng một đại nương bán hạt dẻ biết được, mấy tháng trước,
có một vị bạch y nam tử giá một chiếc xe ngựa ngang qua đây, bởi vì
khoảng cách với đại nương cũng không xa, lúc ấy bà nhìn thấy bạch y nam
tử từ trong xe ngựa bước ra trên tay ôm một nữ tử đi vào trong quán, đại nương tuy rằng nhìn không rõ ràng, bà chỉ mơ hồ nhìn thấy nữ tử được
bạch y nam tử ôm trong lòng dung nhan mỹ lệ khuynh thành, đáng tiếc, xem chừng có vẻ đang thiếp đi, cùng người trong bức họa giống nhau vài
phần.
Vệ Tử Thanh nghe xong mừng rỡ, lập tức vào trong y quán hỏi thăm một chút, vị đại phu ở đó xác định nữ tử kia chính là Diệp Lạc,
lúc này mới rời khỏi y quán hỏi vị đại nương phương hướng của xe ngựa,
liền phi ngựa đến thành trấn này.
Mấy tháng truy tìm, thật vất vả mới có một chút manh mối, Vệ Tử Thanh mừng rỡ như điên, vốn tưởng rằng
đi đến trấn nhỏ, là có thể thuận lợi tìm được Diệp Lạc, nhưng lại hoàn
toàn thất vọng rồi, hắn dọc đường hỏi thăm từ trên xuống dưới, nhưng là, cũng không có người nào thấy qua Diệp Lạc.
Nghĩ tới đây, Vệ Tử
Thanh trong mắt thêm vài phần mỏi mệt, cái thành trấn này cũng không
lớn, nếu Diệp Lạc từng xuất hiện, nhìn thấy dung mạo của nàng, nhất định sẽ làm người ta khó quên, nhưng là, nàng giống như chìm vào trong biển
rộng, không hề thấy bóng dáng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước
chân, Vệ Tử Thanh cảnh giác từ trên giường xoay người ngồi dậy, nơi này
mặc dù là trấn nhỏ, tuy nhiên nó dù sao cũng là địa phương rồng rắn lẫn
lộn, buổi sáng hắn trước mặt mọi người vung tiền, nên không thể không đề phòng cẩn thận, tránh bị người ta ám toán.
Người tới tiếng bước
chân nặng nề, dần dần đi đến trước nhã phòng dừng lại, một lát sau, liền truyền đến tiếng đập cửa, thanh âm của điếm tiểu nhị truyền vào:
“Đại gia, tiểu nhân có thể vào được không?”
Vệ Tử Thanh nghe ra thanh âm của điếm tiểu nhị, liền trầm giọng nói:
“Vào đi!”
Điếm tiểu nhị vẻ mặt hớn hở đẩy cửa bước vào, đối với Vệ Tử Thanh cười nịnh bợ:
“Đại gia, người sáng nay hướng tiểu nhân hỏi thăm vị kia, hiện tại đã có tin tức!”
Vệ Tử Thanh trong lòng run lên, kích động cơ hồ run lên nhè nhẹ, nhưng là, rất nhanh hắn liền bình tĩnh lại, thản nhiên nhìn điếm tiểu nhị liếc
mắt một cái, mặt không thay đổi nói:
“Có tin tức gì? Còn không mau nói!”
Điếm tiểu nhị hơi chần chừ một chút, nhìn Vệ Tử Thanh, ngượng ngùng cười nói:
“Cái kia sáng nay…Không biết gia còn nhớ không?”
Vệ Tử Thanh trào phúng cười, mặt không thay đổi từ trong ngực móc ra đĩnh vàng, tiện nay ném cho điếm tiểu nhị, lạnh lùng thốt:
“Hiện tại ngươi có thể nói?”
Điếm tiểu nhị mở to