Old school Easter eggs.
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214311

Bình chọn: 9.5.00/10/1431 lượt.

đến giờ ngọ, lúc này là thời khắc trấn nhỏ náo nhiệt nhất, cũng chính là thời điểm khách điếm làm ăn tốt nhất.

Tại lầu một trong đại sảnh khách điếm, chật kín người đang dùng cơm. Ngoài

trừ những khách thương từ nơi khác đến, cũng có một số người bản địa bán được hàng hóa với giá tốt.

Khách thương mặc dù là người bên

ngoài, nhưng là, bởi vì hàng năm đều đến thành trấn thu mua hàng hóa,

cho nên, thường xuyên qua lại, cũng tạo được nhiều mối quan hệ, ở đại

sảnh dùng cơm đa số đều quen mặt, cũng không xa lạ.

Vài chén rượu lót bụng, mọi người liền bắt đầu hàn huyên, một vị mặc y phục thô mộc,

tướng mạo thô kệch cao lớn, uống đến cao hứng, chỉ thấy hắn đỏ mặt, bỗng nhiên vỗ bàn, đối với đồng bạn lớn tiếng nói:

“Con bà nó, lão tử nhìn thấy tiên nữ rồi!”

Hắn lời vừa nói ra, mọi người liền ầm ầm cười ha hả, một người chế nhạo:

“Ta nói Hắc Tử, ngươi có phải hay không phát mộng rồi? Bộ dáng ngươi như

thế này, có thể nhìn thấy tiên nữ hay sao? Chứ không phải là ngươi uống

nước tiểu ngựa nhiều quá, đem cọp mẹ nhà ngươi hóa thành tiên nữ đó

chứ?”

Đại hán tên gọi Hắc Tử hầm hừ trừng mắt liếc người kia một cái, cả giận nói:

“Lão tử rất tỉnh táo! Nói cho các ngươi biết, các ngươi đừng cho rằng lão tử uống rượu say, lão tử là chân chân chính chính nhìn thấy tiên nữ rồi,

lời của lão tử không có nửa câu bịa đặt, lão tử nếu nói dối, liền bị

thiên lôi đánh chết!”

Một người khác không để ý cười nói:

“Hắc Tử, nếu ngươi nói ngươi thật sự thấy được, vậy thì hơn chúng ta rồi,

chúng ta sống cả đời, cũng chưa từng biết qua tiên nữ có bộ dáng gì

đâu!”

Lời này lại làm cho mọi người một trận cười to, có người hiểu chuyện còn lớn tiếng nói:

“Ta nói, các ngươi cũng thật là, ánh mắt của Hắc Tử kia, ngay cả Trương quả phụ hắn đều có thể nhìn thành tiên nữ, hắn nói, mà các người cũng tin

ư?”

Mọi người cười đến mức thở không ra hơi, bởi vì mọi người đều biết rõ Trương quả phụ là ai, nàng là nhân tình của Hắc Tử, vóc người

xấu xí vô cùng, ở thành trấn nổi danh, là xấu nữ nhân.

Hắc Tử bị chọc tức làm khuôn mặt đen thui đỏ lên như gà chọi, hắn tức giận vỗ mạnh bàn, đứng lên, lớn tiếng quát:

“Các ngươi đồ con rùa, đừng lấy chuyện của lão tử ra làm trò cười! Lão tử

mắt không mù, chẳng lẽ đẹp hay không, mà Lão tử cũng không biết sao? Lão tử nói cho các ngươi biết, Lão tử là thời điểm lên Linh Sơn đào nhân

sâm, nhìn thấy tiên nữ! Lão tử thấy rõ ràng, tuyệt đối không có nửa câu

nói dối!”

Hắc Tử lời này vừa nói ra, mọi người liền trầm mặc,

Linh Sơn thế núi hiểm trở, trong núi dị hoa kỳ thảo nhiều không đếm xuể, sâu trong Linh Sơn, có loại nhân sâm cực lớn, thậm chí vượt qua hàng

thiên niên kỷ rồi! Linh Sơn thứ tốt rất nhiều, điều này ai cũng biết,

nhưng là, dám chân chính bước vào Linh Sơn không có mấy người, ít lại

càng ít. Bởi vì càng vào sâu trong Linh Sơn, những thứ quý hiếm tuy

nhiều nhưng mãnh thú cũng không thiếu, cứ mười người tiến vào Linh Sơn,

thì chín người không có khả năng sống sót trở về.

Ngẫu nhiên có

người từ Linh Sơn đi ra, kể lại thường nghe được trong Linh Sơn có tiên

khúc vang vọng, còn có nghe thấy rõ ràng tiếng cười của nữ tử, nhưng là

vì chưa có ai tận mắt nhìn thấy, cho nên chuyện Linh Sơn có tiên nữ chỉ

truyền miệng cho nhau chứ không có chứng thực.

Đối với những thứ

này, mọi người cũng không nghi ngờ, bởi vì, người tiến vào Linh Sơn tuy

không nhiều lắm, nhưng số người sống sót đi ra đều giống nhau nghe thấy

tiếng cười của tiên nữ.

Cho nên, Hắc Tử vừa nhắc đến Linh Sơn,

mọi người mới ngưng cười nhạo hắn, ai cũng biết, Hắc Tử chính là người

thường xuyên lên Linh Sơn đào nhân sấm nhất, nếu Linh Sơn thật sự có

tiên nữ, có lẽ bị hắn thấy được cũng không biết chừng.

Trầm mặc một hồi, thế này mới có người hỏi:

“Hắc Tử, ngươi không gạt chúng ta đấy chứ? Trên Linh Sơn, thật sự có tiên nữ? Ngươi xác định ngươi không mắt lòa nhìn nhầm?”

Hắc Tử tự ái trừng mắt lên, cả giận nói:

“Lão tử làm sao có thể bị hoa mắt? Lão tử nói cho ngươi biết, Lão tử chẳng

những thấy được, Lão tử còn nghe thấy được! Việc này là thiên chân vạn

xác!”

Nghe Hắc Tử xác định như vậy, mọi người cười ầm lên, có người hô:

“Hắc Tử, con mẹ ngươi là chó? Ngươi vẫn còn nghe thấy được?”

Hắc Tử cũng không để ý đến người nọ, hắn hừ một tiếng, tiếp tục nói:

“Các ngươi có biết vì sao Lão tử dám thường xuyên ra vào Linh Sơn không?

Cũng là bởi vì Lão tử có một cái mũi ngay cả cẩu cũng thua kém! Lão tử

chỉ cần đứng tại chỗ, liền ngửi được nơi nào có hảo sâm, các ngươi là

cháu con rùa thì biết cái gì! Nói cho các ngươi biết, Lão tử cách đó vài ngày, khi đi vào dưới một dãy ngọc thạch trong Linh Sơn, cách thạch

động vài dặm, Lão tử ngửi thấy một cỗ mùi thơm, đó là mùi của nữ nhân,

Lão tử trong lòng liền nghĩ, nơi này hoang vu, lấy đâu ra nữ nhân? Vì

thế Lão tử liền nương theo mùi hương tìm kiếm, ở sau một rừng cây, Lão

tử nhìn thấy một bạch y nữ tử, nàng đứng cách đó không xa, Lão tử vừa

thấy, má ơi, dung mạo nàng mỹ lệ tựa như thiên tiên! Lão tử chân nhũn ra thiếu chút nữa liền té ra đất, dù vậy, còn muốn nhìn rõ