ng ác mộng đêm khuya làm tỉnh giấc, nàng nhìn thấy một nam nhân mặc áo bào màu tím, hắn ôm nàng vào lòng,
thanh âm bi triệt mà thê lương, thế nhưng, nàng bất luận cố gắng thế
nào, cũng không thể rõ ràng hắn đang nói cái gì, hơn nữa, mặt của hắn
thủy chung bị một màn sương màu trắng che phủ, làm nàng không thấy rõ
dung mạo của hắn.
Nhưng là, mỗi lần giật mình tỉnh giấc, tim nàng mơ hồ cảm giác đau, tại sao lại như vậy? Nam nhân thần bí này rốt cuộc
là ai? Hắn vì sao luôn luôn xuất hiện trong giấc mộng của nàng?
Nghĩ tới đây, đáy lòng Diệp Lạc không hiểu sao lại đau đớn, nàng than khẽ
thở ra một hơi, không nghĩ ngợi lung tung nữa, mắt lại hướng ra viện,
không biết khi nào thì, trong viện đã treo từng dãy đèn lồng, còn có
những dải lụa theo gió tung bay, không khí thoạt nhìn, một mảnh hân
hoan.
Qua mấy tháng này, bụng nàng đã to lên rõ ràng, theo như lời của Du Hàn suy tính ra, nàng còn hơn hai tháng nữa là đến kỳ sinh.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt Diệp Lạc không giấu nổi vẻ chua xót, ánh mắt của
nàng lại dừng ở những dải lụa đỏ chót theo gió tung bay, những thứ đó,
đều vì hôn lễ của nàng và Du Hàn mà chuẩn bị, bởi vì, ngày mai, chính là ngày thành thân của nàng và hắn.
Nhìn trước mắt một mảnh chói
mắt, trong lòng Diệp Lạc không hề có cảm giác vui sướng, nàng nhẹ nhàng
thở một hơi, xoay người, đang muốn đi nghỉ, bỗng nhiên phòng ngủ bị đẩy
ra, Thanh nhi trên tay phụng một ít điểm tâm đi vào.
Diệp Lạc liếc nhìn Thanh nhi, thản nhiên nói:
“Thanh nhi, muội trước về đi, ta hiện tại ăn không vô.”
Thanh nhi yên lặng đặt điểm tâm lên bàn, sau đó cúi đầu, đứng ở một bên.
Diệp Lạc rốt cục cảm giác được Thanh nhi có điểm không đúng, nhẹ giọng hỏi:
“Thanh nhi, muội làm sao vậy?”
Thanh nhi cũng không trả lời…, qua một hồi lâu, mới chậm rãi ngẩng đầu, chỉ
thấy mắt nàng sưng đỏ, giống như vừa mới khóc, thanh âm nghẹn ngào nói:
“Tiểu thư, nô tỳ không có việc gì, chính là vì tiểu thư mà cao hứng…”
Diệp Lạc nao nao, tiện đà đi đến bên cạnh Thanh nhi, nhẹ nhàng đem nàng ôm vào lòng, nói:
“Thanh nhi ngốc, muội tưởng có thể gạt được ta sao? Nếu là cao hứng, muội làm
sao phải khóc? Mau nói cho ta biết, là ai khi dễ muội?”
Nghe Diệp Lạc hỏi, trong lòng Thanh nhi càng thêm chua xót, lệ trên mặt nàng, rốt cuộc khống chế không nổi, giống như hạt châu chảy xuống hai má, nàng bổ nhào vào trong lòng Diệp Lạc khóc nức nở.
Diệp Lạc lấy tay khẽ
vỗ về nàng, qua thật lâu, chờ Thanh nhi dần dần bình tĩnh lại, lúc này
mới nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt Thanh nhi, đôi mắt thu thủy yên lặng nhìn Thanh nhi, ôn nhu hỏi:
“Thanh nhi, muội có phải hay không thích Du đại ca?”
Thanh nhi thân thể khẽ run, nàng ngẩng đầu, kinh hoàng nhìn Diệp Lạc, lắp bắp nói:
“Tiểu thư…Nô tỳ không phải…Nô tỳ không có…”
Diệp Lạc dùng ống tay áo lau đi nước mắt trên mặt Thanh nhi, nhẹ nhàng thở dài một hơi:
“Thanh nhi, muội sao không sớm nói cho ta biết?”
Thanh nhi cắn môi, nước mắt lại không kìm được chảy xuống, thanh âm nghẹn ngào:
“Tiểu thư…Đừng nói nữa…Là nô tỳ không xứng với Du đại ca…”
Diệp Lạc không nói gì, nàng yên lặng ôm lấy Thanh nhi, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ cùng ưu thương. Edit: Muỗi Vove
Màn đêm đang dần dần buông xuống, trong rừng núi, vạn vật yên tĩnh, vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời, gió lạnh cuốn
hương hoa thổi qua, thật khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Thủy
Vân cung sớm đã lên đèn, từng vệt sáng nhỏ, từ xa nhìn lại, giống như
nhưng viên Dạ minh châu trong bóng đêm, ở nơi thâm sơn, lập lòe chiếu
sáng.
Diệp Lạc khẽ tựa mình vào trên giường, ngơ ngác nhìn vầng
trăng treo ngoài cửa sổ, hé ra dung nhan tuyệt mỹ, đôi mi thanh tú hơi
động, giống như đầy bụng tâm sự.
Ngày mai nàng sẽ thành thân,
nhưng là, nhìn đến bộ dáng thống khổ của Thanh nhi, nàng thật vất vả hạ
quyết tâm, lại bắt đầu dao động, nàng không thương Du Hàn, đáp ứng hắn
thành thân chỉ bởi vì bất đắc dĩ, không giống như Thanh nhi, Thanh nhi
thích hắn, nàng và Thanh nhi là tỷ muội tốt, nàng làm sao có thể trơ mắt nhìn Thanh nhi thương tâm?
Thanh nhi và Du Hàn, đều là những
người bạn cùng lớn lên trong Thủy Vân cung với nàng, nhiều năm như vậy,
nàng cư nhiên không phát hiện tình cảm của Thanh nhi đối với Du Hàn, là
Thanh nhi che giấu quá tốt, hay vì nàng vô tâm không để ý tới? Thanh nhi đối với nàng trung thành và tận tâm, vậy mà nàng ngay cả tình cảm của
Thanh nhi cũng không nhận ra, nàng thật không phải là một chủ tử tốt.
Diệp Lạc thở dài một hơi, trong đầu không khỏi lại hiện lên cảnh Thanh nhi
khóc đến sưng đỏ mắt, biết được tin nàng cùng Du Hàn thành thân, Thanh
nhi nhất định đã rất thương tâm? Từ sau khi nàng rời Hàn Ngọc động về
Thủy Vân cung, Thanh nhi rõ ràng có điểm không bình thường, thế nhưng
trước mặt nàng cũng không bộc lộ bất luận cái ǵ bất măn.
Nghĩ
đến bộ dáng ẩn nhẫn kia của Thanh nhi, Diệp Lạc không khỏi có chút đau
lòng, nàng lại thở dài một hơi, có lẽ, nàng thật sự không nên đáp ứng Du Hàn, cùng hắn thành thân, như vậy Thanh nhi cũng sẽ không thương tâm?
Nhưng là, nếu làm như vậy, nàng sao
