.
- Tại sao lại ra nông nỗi này? – Lão Hùng nghẹn ngào ôm lấy vai tôi – Ngài làm gì lại đẩy bản thân vào tình cảnh sống không bằng chết như vậy, tiểu vương gia của tôi ơi?
Rã rời ngã đầu vào vòng tay xương xẩu của ông, tôi chỉ có thể lặng im không nói. Ngẫm lại khoảng thời gian từ khi bắt đầu có ý thức mới thấy, bản thân hình như chưa bao giờ được ba mẹ vỗ về như thế này. Đêm nay là một đêm mưa lớn. Những ô kính bệnh viện bị nước mưa giăng kính.
Trông ra chẳng thấy gì ngoài một mảng màu xám xịt. Tôi buồn bã ngôi bên
cạnh ba, vừa nhẹ nhàng xoa bóp đôi bàn tay đã lâu không cử động, vừa nhỏ nhẹ báo cho ông biết tin Cảnh Huy vẫn còn sống. Tôi nghĩ, hay ít nhất
cũng hy vọng, điều này có thể giúp ba có thêm ý chí.
- Khi nào tìm được anh ấy, bốn người chúng ta sẽ tìm một căn nhà ở ngoại ô cùng sinh sống, ba thấy thế nào?
Đứa cháu mà bấy lâu ông vẫn mơ ước cuối cùng cũng xuất hiện. Vậy mà khi
nó tìm đến, ba lại chấp nhận buông xuôi và nằm bất động ở đây ngày qua
ngày như vậy sao? Ba không muốn chờ xem đứa bé này sẽ có bao nhiêu phần
giống anh sao? Hay là ba chê con không còn trong sạch, không đủ tư cách
mang trong người giọt máu của Cảnh Huy?
- Ba, làm ơn tình lại đi…được không? – Tôi xúc động gục mặt xuống bên
cạnh ông – Dù có căm ghét và xem thường con đi nữa…ít nhất ba cũng phải
tỉnh lại mà mở miệng đuổi con đi chứ.
- Tuyết Vinh.
Giọng nói quen thuộc ấy vừa vang lên đã làm tôi khiếp đảm.
- Thần Tuyên? – Thanh âm trong cổ họng bất ngờ vút cao, nghe gần giống như một lời trách mắng - Anh còn đến đây làm gì?
Thân ảnh liêu xiêu ấy so với lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau còn thê thảm hơn gấp bội.
- Anh điên rồi phải không? Sao lại đến tìm em mãi thế? – Tôi tức giận
lao tới, không biết mình đang muốn đánh hay ôm chầm lấy anh ấy nữa –
Chẳng lẽ anh thấy em còn chịu chưa đủ đau khổ nên mới cố tình khiến em
cảm thấy áy náy thế này?
- Tuyết Vinh, tháng ngày vất vả của em đã kết thúc rồi. – Tuyên lặng lẽ ôm tôi trong cam chịu - …đã kết thúc thật rồi.
- Vậy thì sao anh còn tới? Anh có biết mỗi lần nhìn thấy anh, em đều rất lo lắng không?
- Hôm nay anh đến là để nói em biết nơi Cảnh Huy đang ở. – Anh ấy nhếch miệng cười - Không phải tin xấu nữa.
- Anh biết chỗ anh ấy? – Thông tin này khiến trái tim tôi lập tức nhảy
lên trong phấn khởi – Nhưng nếu nói cho em biết, có phải mọi việc lại
giống như lần trước?
- Đừng suy nghĩ nhiều như vậy. – Tuyên nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc tôi – Chỉ cần em được hạnh phúc…
- Em không cần anh phải hy sinh như thế. Hồng Phương đã cho người…
- Nếu anh ta có thể tìm ra, em nghĩ anh có cần cất công đến đây chuyến này không?
-…
- Tuyết Vinh, tình hình Cảnh Huy hiện tại không được khả quan lắm. Nhưng nếu em có lòng tin, anh nghĩ ông trời nhất định sẽ thấu hiểu.
- Tuyên. – Tôi bật khóc khi nhìn thấy dòng máu tươi lại chậm rãi lăn ra
từ khóe miệng anh – Món nợ này, em biết làm sao trả hết cho anh đây?
- Anh không cần được báo đáp gì cả. Lát nữa, ngay sau khi anh rời khỏi, em hãy nói Hồng Phương cho người đến lục soát ngôi nhà cách chỗ Phạm Sỹ Nguyên ở năm căn. Trong phòng khách có đặt chiếc bình bằng sứ màu xanh
ngọc…
- Thần Tuyên, Thần Tuyên…
Hốt hoảng đỡ lấy thân hình sắp đổ khuỵu của anh, tâm can tôi như thắt
lại khi nhìn thấy nỗi đau đớn đang hằn sâu trên nét mặt người đàn ông
đối diện. Bộ tây trang anh mặc trên đầy những chỗ nhăn nheo chứ không
thẳng thóm như phong thái thường ngày. Mái tóc bồng bềnh dạo trước giờ
đây lại trở nên xoăn tít.
- Anh không sao, không sao đâu…
- Còn nói là không sao. – Tôi mếu máo ngắt lời – Máu tuôn ướt cả áo rồi đây này.
- Tuyết Vinh, sau khi tìm thấy chiếc bình sứ, em phải xoay nó sang trái
hai vòng. – Tuyên gắng sức bám lấy vai tôi – Nhớ là xoay hai vòng về
phía bên trái chứ không phải ngược lại.
Ở Trung giới đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh ấy lại tỏ ra thờ ơ với
chính mình như thế ? Chẳng lẽ Yên Nhi đã gặp phải chuyện bất trắc?
- Trong vòng bốn mươi năm tới, anh tuyệt đối không muốn nhìn thấy mặt
em. – Tuyên gượng cười, để lộ ra hàm răng đỏ máu – Em nhất định phải dạy dỗ con cái mình cho thật tốt. Đừng khiến anh phải nhọc công tìm chỗ
giam nó vào địa ngục nhé.
- Em biết rồi… Sẽ không làm trái lời anh dặn. – Tôi khóc nấc thành tiếng - …Sẽ dạy dỗ con cái thật tốt…
- Tuyết Vinh, ngày ấy không sớm đưa em trở lại Trung giới là sai lầm lớn của anh. Vì anh ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho tình cảm của chính mình...
- Không, không. Anh chẳng làm gì sai cả. Tất cả đều do ý trời. Do ý trời muốn em đến đây và gặp lại mối tình đầu thời thơ trẻ của mình. Cho dù
chỉ là vài ngày ngắn ngủi bên cạnh anh ấy, cũng đủ để em hoài niệm cả
đời….Còn anh, anh là người anh trai tốt, là bạn tri kỷ mà em may mắn có
được…
- Nói như vậy…em đã chấp nhận tha thứ cho anh?
- Không phải tha thứ. Em căn bản chưa bao giờ thấy giận, chưa bao giờ oán trách anh hết.
Ở đâu ra cái suy nghĩ ngốc nghếch như thế này? Tôi biết ơn và cảm kích
Tuyên còn không hết thì nói gì đến trách hận? Giữa lúc anh tìm thấy tình yêu khi ở cùng Yên Nhi thì bản thân tôi cũn