a trắng trẻo của em như kích thích thị giác người khác. Ông trời tạo nên cô bé này đúng là để thách thức khả năng kềm chế của đàn ông trong thiên hạ.
- Khi một người trở thành Trung vương, hắn sẽ được ban cho rất nhiều quyền lực. Và mỗi đứa con kẻ đó sinh ra đều sẽ được thừa hưởng một phần. Nhưng vì công việc ở Trung giới là một khối phức tạp, cần phải có nhiều người cùng phối hợp nên Kẻ kế thừa sẽ được phép ban phát quyền lực của mình thêm cho những ai hắn cho là có khả năng đảm nhiệm. Đợi đến khi người đó không còn là Trung vương nữa, tất cả quyền lực sẽ được thu lại để chuyển lên người kẻ thừa kế tiếp theo.
- Vậy nghĩa là, nếu ba không chọn anh làm người kế thừa thì sau khi ông thoái vị....?
- Chồng của em sẽ trở thành một người bình thường như bao kẻ khác. – Tôi bình thản tiếp lời - Đến lúc đó... em sẽ vẫn muốn ở bên cạnh anh chứ?
- Đương nhiên rồi. – Yên Nhi vô tư mỉm cười – Nhưng từ trước đến giờ, em chưa từng thấy anh “mang” nó ra khỏi cơ thể.
“Vì hôm nay sức khỏe anh không được tốt, cần được thứ này chữa trị” Câu nói suýt tuột ra đã nhanh chóng được ngăn lại. Thay vào đó là sự cố tình lảng sang một hướng khác:
- Thứ này nếu ở trong cơ thể anh, sẽ có thể làm rất nhiều chuyện. Nhưng một khi bị đem ra ngoài, nó chỉ giống như một loại thuốc thần kỳ, có thể khiến một người sắp chết trở lại khỏe mạnh.
- Điều đó không phải rất tuyệt vời sao? – Em ngạc nhiên hỏi lại – Mạng sống chính là thứ quý giá nhất.
- Em có thể nhìn nhận sự trao đổi này theo một cách tích cực như vậy. Nhưng về bản chất, nó chẳng qua chỉ là phép hoán đổi, đem sự sống của người này đặt lên người kẻ khác.
- Tuyên... – Cô bé lúng túng nheo cả hai mắt - ...em vẫn không hiểu.
- Một người dù đang ở tình trạng nguy kịch thế nào vẫn sẽ được cứu sống nếu họ sở hữu thứ quyền lực này. Còn anh...Nếu anh bị mất nó trước khi ba có người kế vị mới thì chỉ có một con đường...chết.
- Thứ quan trọng như vậy sao còn tùy tiện mang ra ngoài? – Yên Nhi không vừa lòng, đánh vào vai tôi một cái rõ mạnh - Mau cất vào cho em! Cất vào ngay đi!
- Được rồi, được rồi...Anh cất!
Tôi bật cười vươn tay bắt lấy vật thể phát sáng trước mặt. Trông bộ em thường ngày rất hiền dịu. Ai biết được lại có lúc ra tay không chút lưu tình như thế này. Nhưng Yên Nhi đánh càng mạnh, trong lòng tôi càng cao hứng vì thấy cô bé này đã lo lắng cho mình đến nổi giận.
- Quyền lực không bao giờ có thể níu chân một người vợ – Em nũng nịu dụi đầu vào lòng tôi – Mà chỉ chồng cô ta mới là chiếc ổ khóa chắc chắn nhất.
Nhưng anh hoàn toàn không muốn làm ổ khóa của em. Trong lòng tôi lại nỉ non than thở. Điều anh muốn là giúp em mở toang mọi cánh cửa. Muốn nhìn em hạnh phúc khi được làm những điều mình thích.
Bà xã yêu dấu, em có biết... anh thà để chúng ta không bao giờ gặp lại còn hơn phải chứng kiến em sống những ngày u sầu, buồn bã như mẹ. Anh muốn thời gian còn lại của em tại nơi này sẽ chỉ có hạnh phúc, muốn trái tim em được rung lên vì tình cảm yêu thương thật sự. Hơn nữa, chồng của em dù cố gắng thế nào cũng không thể trở thành người kế vị. Bởi vì nó đã được định sẵn kể từ lúc anh được sinh ra rồi.
- Em ước gì tóc anh lúc nào cũng thẳng. – Bảo bối trong lòng khẽ vươn người, vò đầu tôi với một chút lém lỉnh – Cầu trời con mình sinh ra sẽ được thừa hưởng đặc điểm này. Có vậy, con dâu và con rể chúng ta mới đỡ khổ. Chỉ cần liếc mắt qua cũng biết chồng hoặc vợ nó đang cảm thấy thế nào, phải không anh?
Căn phòng yên tĩnh sau đó chỉ còn lại những tiếng cười… Thức dậy với một bên giường trống không, tôi bỗng chốc giật mình, liền đảo
mắt nhìn quanh. Trời cũng không còn sớm nên những tia sáng đang mặc sức
dạo chơi dưới chân giường. Vội vàng thay cho mình một bộ trang phục gồm
áo sơ mi và quần tây đơn giản, tôi nhanh chóng rời khỏi phòng để tìm
kiếm bóng dáng thân thuộc. Phải đến khi nhìn thấy em đang ngồi thư thái
trên chiếc ghế gỗ nơi phòng khách thì trong lòng mới được dịp buông ra
tiếng thở dài nhẹ nhỏm.
- Thập Tam đệ thật không cho em biết về hình phạt dưới địa ngục sao? –
Giọng nói mang âm vực cao bất ngờ làm tôi dừng bước, chậm rãi nép người
vào cánh cửa – Chị cứ tưởng hai đứa rất gắn bó. Không ngờ...
- Những chuyện liên quan đến công việc, em thường không có hứng thú tìm
hiểu – Yên Nhi từ tốn giải thích – Một mình anh ấy có thể giải quyết tất cả.
- Nhưng chuyện chồng em chỉ trong thời gian ngắn đã vươn lên vị trí đầu
bảng khiến nhiều người cảm thấy nghi ngờ. Thậm chí họ còn nói là vì ba
cố tình thiên vị, mượn chuyện này để chuộc lỗi.
- Vậy thì đó là vấn đề của ông ấy. Không phải anh Tuyên.
Cô gái tên Nguyệt Hoa này cũng thật lắm điều, ăn không ngồi rồi nên chỉ
biết chạy đến đây buôn chuyện. Mục đích chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp mà chỉ thay anh Tư điều tra “bí quyết thành công” của tôi từ chỗ em.
- Sao em không gọi anh dậy? – Giả bộ vươn vai như còn đang ngái ngủ, tôi chậm rãi lộ diện trước hai người phụ nữ - Chị Nguyệt Hoa là khách quý
của chúng ta mà.
- Thập Tam đệ… – Người phụ nữ ngay lập tức trở nên nhấp nhỏm – Giờ này, giờ này…vẫn còn ở nhà sao?
