Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321835

Bình chọn: 9.5.00/10/183 lượt.

ây thêm vài phút là gay đấy!”

“Không” – Nàng đáp gọn, gạt Long ra – “Hoàng có vẻ đau ghê lắm…” Mắt nàng ánh lên 1 tia nhìn xót xa.

“Đồ ngốc! Hảo là con ngốc!”- Hắn bực mình nói thầm trong cơn thương yêu vô tận trước vẻ lo lắng đến ngờ nghệch của nàng. Hắn đứng dậy, cố ra dáng đi cà nhắc, dù sao cũng còn ở khu vực sân bóng, lỡ trọng tài hay ban tổ chức mà thấy thì mệt. Hắn tiến đến trước mặt nàng, đứng cạnh Long.

“Không đau nữa!” – Hắn nói – “Hảo đâu cần phải như vậy? Hoàng…”. Hắn khựng lại khi thấy dáng Vĩnh đang chạy đến từ sau.

“Hảo làm gì ở đây?” – Vĩnh hỏi nhỏ, trong sự xô đẩy của mấy cô nương…

“Hoàng… ý Hảo là…người đó… là bạn của Hảo. Hảo muốn biết liệu Hoàng có bị gãy chân không thôi…”

Anh ta nắm lấy cánh tay nàng, kéo đi. “Nó giả đò đó! Mình về đi”.

“Cái gì? Ai giả đò?”

“Nói thế mà nghe được à?”

…Lại là mấy cô nhỏ. Quả thực không có mấy cô ấy thì mất cả thú vị! Vĩnh không thèm quan tâm, lôi nàng đi, nàng vẫn ngoáy nhìn hắn – “Sao có thể thế được… Không phải đâu…” Dù cố thóat nhưng sức lôi của Vĩnh vẫn thắng nàng, dáng nàng dần xa. Các cô lườm ngúyt vài tiếng, rồi cũng tản đi. Hắn và Long dõi theo 1 lúc thì tiếng của Linh bật ra ngay bên cạnh: “Chị ấy là ai thế anh?” Uống mừng chiến thắng với toàn đội, hắn và Long đều ngà ngà say, quên cả việc tối còn đi làm. Thầy Mẫn phải quát to và gằn giọng mới ngăn được lũ sinh viên của ông đang hừng hực khí thế…nhậu nhẹt.

Linh theo sau hắn đang bước đi lảo đảo. Long đã ngồi trên xe Khoa – người ít uống nhất, hỏi với sang:

“Em coi chừng, nếu nó không chạy được…thì em hãy…”

“Sao không được?” - Long chưa dứt lời thì hắn đã gạt ngang –

“Tao ổn!”

Linh nháy mắt với Long tỏ ý rằng cô biết phải làm gì, và do đó Long cũng thôi không cự nự hắn. Dù sao, Linh cũng là 1 cô gái khôn ngoan và khéo léo…



“Anh vào uống trà nóng cho bớt say rồi về” – Linh bước xuống xe, nói nhẹ - “Anh về 1 mình trong tình trạng thế này thật em không an tâm.”

“Chưa biết anh à?” – Hắn giữ đầu cúi khi nói – “Anh đã nói là anh ổn. Em vào đi.”

Linh rút chìa khóa xe, chạy nhanh vào phòng mình. Hắn hơi bất ngờ và có vẻ bực dọc, tuy thế cũng quày quả vào theo, sau khi dựng xe ở sân trong và chào ông chủ nhà trọ.

Ngồi được 5 phút, hắn bắt đầu thấy buồn ngủ… Mắt hắn cứ díp lại. Linh còn đang loay hoay pha trà với chiếc bình điện vừa mượn được. Hắn ngả người nằm xuống, chỉ trong chốc lát, hắn chẳng còn biết trời trăng gì nữa.

Tút tút tút..

Chiếc điện thoại trong túi rung báo tin nhắn, khiến hắn tỉnh giấc. 08:16 PM–vậy là hắn đã ngủ gần 1 tiếng. Hắn lờ đờ ngồi dậy mở Inbox. Tin của Long: “Mày về nhà rồi chứ? Giờ tao ngủ! Mệt quá!” Sau khi trả lời Long cụt ngủn “OK, nightmare for u”, hắn mới để ý thấy Linh đang ngồi ngủ dựa vào tường, bên cạnh chiếc nệm hắn đã nằm, ly trà đã nguội hẳn đặt trên bàn. Tội nghiệp, em cũng đã mệt mỏi nhiều…Hắn lay Linh dậy. Cô mở mắt, nhìn hắn, thoáng cười: “Anh thức hồi nào rồi vậy?”

“Em nằm xuống đây, ngồi thế làm sao ngủ ngon được.” – Nói xong hắn chống tay đứng dậy. Linh kéo cánh tay hắn giữ lại: “Cho em mượn tay anh 1 lát…”

Linh gối đầu lên tay trái của hắn, còn tay phải hắn gác sau đầu mình.

“Hôm nay anh thật là láu cá!” – Linh thủ thỉ - “Nhưng anh giỏi lắm!”

“Ừ..” – Hắn cười, như thể nó là điều tự nhiên. Mắt hắn ngó lên trần nhà, có 1 con thằn lằn đang tặc lưỡi. Sao không khí lại im ắng ngột ngạt thế này.

“…Anh có yêu em không?” – Giọng Linh có cái gì bức rức..

“Còn phải hỏi à?” – Hắn quay sang nhìn cô người yêu. Các cô vẫn thi thoảng hỏi vẩn vơ thế đấy!

“Không, em muốn câu trả lời lần nữa, ngay lúc này!” – Linh bỗng cao giọng hơn, và quả quyết hơn.

“Ừ…dĩ nhiên là anh có yêu…” – Vẻ mặt hắn căng ra, như thể hắn đang bị thẩm vấn và vừa nói cái gì đó không thật.

“Vậy…hôn em đi!” Linh rướn người sau câu nói làm hắn sửng sốt ấy, mặt cô đang kề rất gần. Hắn bối rối, vâng, hẳn phải bối rối thôi, cho dù hắn sành sỏi trong “vụ” này thế nào đi nữa… Linh đang tấn công hắn!!

“Lâu rồi anh không hôn em” Linh lại nói thì thào.

“Mới đây thôi…” – Hắn có vẻ yếu đuối lạ thường.

“Không! Lần ấy là em hôn anh!” – Linh ngúng nguẩy – “Em nhớ nụ hôn nồng nàn của anh…lần đầu tiên…” – Giọng cô dịu dần và buồn bã.

Hắn khẽ chạm vào môi Linh, hắn thề là hắn đã rất muốn hôn cô bằng tất cả tài hoa của hắn …Hắn đã cố, thật sự… nhưng… hắn không thể. Hắn không thể khi trong hắn không có tí cảm xúc nào, không ham muốn, không rung động, không say mê. Chỉ có sự gượng ép giả tạo. Hắn quay mặt đi.

“Xin lỗi em…”

“Không phải là anh của em.” – Linh nuốt nước mắt chực trào. –

“Có ai đó đã bước vào tim anh và mang anh đi khỏi em”.

Hắn nghe Linh nói, đầu óc xoay mòng. Lẽ nào…? Không, điều đó không đúng! Em sai rồi, anh vẫn là anh!

“Đừng có nói nhảm, chỉ là anh hơi mệt.”- Hắn đứng dậy và bước ra cửa - “Anh về!”. Linh ngồi dậy dựa người vào tường, ôm gối, nói vọng theo. “Đừng trốn tránh và dối lòng. Là chị ấy – người ban chiều đã chạy sang...” Giọng cô bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không nhìn lại, cũng không đáp thêm câu nào, đóng sập cửa, bỏ mặc Linh bên trong đang


Disneyland 1972 Love the old s