XtGem Forum catalog
Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321904

Bình chọn: 7.5.00/10/190 lượt.

ỉ cần đi đâu xa, ko gặp nàng để khỏi phải… khắc khoải vì nàng.

Biển Nha Trang đẹp yêu kiều và quyến rũ, nhất là lúc hòang hôn.

Hắn thích ngồi ở bờ cát trước khách sạn, nốc lon bia và hút thuốc. Ngó về xa. Biển có những đợt sóng dữ dội như muốn vồ hắn, lại có lúc êm đềm xa xôi. Hắn ước gì có ai đó bên cạnh… thằng Long cũng được. Hai thằng bạn chí cốt ngồi uống với nhau thì còn gì bằng.

“Lãng mạn thế cậu nhóc?” – Anh Cường vỗ vai từ phía sau. Hắn cúi mặt cười vu vơ. Chìa cho hắn con khô mực, anh thì thào. – “Dễ chịu hen?”

“Ừh.” – Hắn đáp gọn.

“Có đoàn khách từ Sài Gòn vừa ra. Ông chủ khách sạn dặn tụi mình đừng làm quá 6 giờ và tránh ồn cho khách.” – Anh Cường dặn dò. Hắn trố mắt: “Dãy sau đang sửa cũng đón khách à?”

“Làm ăn mà. Có khách thì cứ đón.”

Anh Cường vào trước, hắn ngồi lại 1 mình thêm chút rồi cũng trở vào. Hắn ở dãy B, phía sau dãy A đang họat động bình thường của khách sạn. Đi ngang rặng dương bao quanh dãy nhà A, hắn thóang thấy bóng 1 cô gái váy carô đang bước xuống xe. Ko biết tại sao, 1 cơn giật thót khiến hắn nhảy phóc vào sau vách đá kiểng.

Nàng.

Quá trớ trêu. Ông trời buộc hắn phải đối diện hay sao cơ chứ?

Nàng đang buộc tóc bằng 1 cái ruy băng thun màu xanh biển, tóc phía trước cứ bay rối vì gió biển. Trông nàng mảnh mai như cành dương trước mặt hắn, đung đưa tha thướt. Hắn mím chặt môi định quay đi thì nghe tiếng ai đó…

“Đẹp quá.” – Một giọng con trai.

“Ai đẹp? Hay biển đẹp??” – Nàng hỏi tinh nghịch. Hắn nhớ cái giọng trong lành của nàng biết bao.

“Gia Hảo đẹp.” – Người kia đáp. Ko phải giọng thằng Long.

Nàng cười khúc khích. Rồi bước theo anh chàng kia vào khách sạn. Chuyện quái gì thế hả. Đầu hắn như muốn nổ tung ra.

Sáng sớm, ko ngủ được, hắn ngồi dậy đi ăn sáng. Vừa rời khỏi dãy B, hắn đã ngó vào cổng khách sạn. CHờ cái gì, đợi cái gì… Hắn đúng là hồ đồ. Tự trách bản thân nghĩ ngợi lung tung, hắn thọc 2 tay vào túi quần nghêu ngao hát bài hát Yesterday.

Chân hắn đứng chựng lại khi nhìn thấy dáng nàng ngồi ở bờ cát. Cái bờ cát “độc quyền” của hắn. Phút im lặng diễn ra. Đầu nàng khẽ quay, và hắn thì quay nhanh hơn, xoay lưng lại. Hắn đi thật nhanh, cố tìm 1 hang hốc nào đó để biến đi, nhưng khỉ gió cái khách sạn này nó chơ quơ giữa biển, ko có hanh khỉ, hang gấu nào.

Tiếng bước chân đuổi gấp phía sau. “Hoàng??”

“Hảo, em làm gì vậy?” – Tiếng tên con trai đó gọi nàng. Có vẻ như nàng ko bận tâm, cứ đuổi theo hắn, còn hắn thì cắm cổ đi. Cuộc rượt đuổi này định kéo dài bao lâu nữa chứ??

Hắn quýêt định dừng lại.

“Hoàng phải ko?” – Nàng hỏi rất gần ngay phía sau. Hắn vẫn ko quay lại. – “Sao tránh mặt Hảo?”

Hắn ko đáp được lời nào. Chỉ khẽ lắc đầu. Nàng bước chậm lên trước mặt hắn. Mặt nàng trắng và nhợt nhạt, tóc bay tứ tung. Cái vẻ đẹp thuần khiết của nàng đang thiêu cháy hắn. Làm ơn, tránh khỏi tầm mắt tôi!

“Ko thích thì tránh , thế thôi.” Hắn ngẩng lên cố giữ vẻ thờ ơ.

“Ko thích..?” – Nàng nheo mắt, tưởng chừng sắp khóc vì đau đớn. Tên kia chạy đến bên cạnh.

“Ai vậy, Hảo?”

Hắn bước nhanh về hướng dãy B, ko buồn chào anh chàng lạ mặt đó 1 cái. Nàng cũng ko đuổi theo.

Hắn gọi Long, cái thằng làm ăn thế nào để tên khác cướp mất nàng, mang lên tận đây?? – “Mày làm gì gọi tao sáng sớm hả??” – Tiếng Long cáu kỉnh. Chắc còn ngủ.

“Biết tao gặp ai trên này ko??” – Hắn hỏi. Long thều thào. “Chắc gặp Hảo àh? Hảo đi Nha Trang mừ.”

Ồ, vậy là nó biết, nó biết à? Sao nó lại… Long tiếp – “Nếu gặp thì mày coi chừng Hảo hen, coi có thằng Nha Trang nào tán tỉnh thì đuổi nó đi dùm tao. Haha…”

Nó vẫn còn có thể cười sảng khoái. Chỉ có hắn là khùng lên?

“Có 1 thằng sát bên cô ta đó, thằng ngu. Tao cúp đây!”

“Mày hả?” – Long hỏi nửa đùa nửa thật, nhưng hắn ko nghe thấy, hắn đã đập máy. Hắn trốn luôn trong phòng, bỏ luôn sở thích ngồi bờ cát uống bia và ngắm biển. Chỉ vài ngày, nàng sẽ về Sài Gòn, thế là xong. Anh Cường lấy làm lạ, hỏi miết. “Bệnh à? Hay khó chịu ở đâu?”

Hắn chỉ lắc đầu mệt mỏi.

“Tụi anh chiều nay đi ra phố chơi, đi ko?”

“Ko, em ở đây.”

“Thằng này hôm nay lạ thật.” – Bọn họ phán rồi cũng kéo nhau đi, hắn nằm ườn ra nghĩ ngợi. Sao mình ko đi nhỉ, trốn trong này đâu phải là thượng sách?

Đến khi kịp nghĩ ra điều đó, thì các anh ấy đã đi từ lâu. Mở tủ lạnh lấy lon bia, hắn ra đứng ngoài ban công hóng gió. Xa xa ngoài bãi biển, 2 người 1 nam 1 nữ đang đùa giỡn với sóng biển. Còn ai khác, đó là nàng, cùng với tên mắc dịch kia.

Cô ta đang tát nước lên anh ta, anh ta đuổi theo… Rồi họ chơi trò bắt ốc, xây lâu đài… Cứ như trò trên phim. Hắn bóp chặt lon bia ném mạnh. “Tang”. Cái lon bia chạm phải vách đá kêu thành tiếng đánh động “cặp nam nữ”. Họ dừng trò đùa ngó quanh, nàng đã thấy hắn… Ặc, hắn đang làm gì thế này. Hắn làm ngơ như ko biết gì, bỏ vào trong phòng.“Điên thiệt” – Hắn tự rủa.

---

Khi mấy anh về tới thì đồng hồ cũng điểm 12h. Hắn ngủ suốt từ chiều, nên giờ hắn ko thể ngủ thêm được. 4 người ở cùng 1 phòng, cho nên khi hắn lục **c mở TV, 3 người còn lại làu bàu **** – “Hoàng, cho bọn anh xin…”

Hắn đành phải ra khỏi phòng, nếu ko chắc có màn “đánh h