n
họ vì sao mà ngủ đến gần trưa mới dậy, cũng không hỏi vì sao mùa hè nóng bức như
vậy Đàm Xuyên lại phải dùng khăn lụa quấn chặt cổ. Y chỉ nhìn thoáng qua Phó Cửu
Vân với vẻ thông cảm, tốt bụng nói: “Hôm nay vẫn đánh cược được sao? Không được
thì để hôm sau tiếp tục.”
Ai cũng thấy được dưới mắt Phó Cửu Vân có vành đen lờ mờ, y hệt bộ dáng một
đêm không ngủ còn phải chịu giày vò hành hạ. Đàm Xuyên làm bộ như nghe không
hiểu, xoay mặt sang một bên ngắm cầu nhỏ nước chảy bên ngoài cửa sổ, Phó Cửu Vân
cười cười: “Dong dài cái gì, ta đã bao giờ thua ngươi chưa.”
Mi Sơn Quân không để bụng, vỗ vỗ tay, lập tức có ba bốn đứa bé quần đỏ áo
trắng bưng một vò rượu cao gấp mấy lần người bước vào, bên trong đã đổ đầy rượu
ngon thơm nồng. Cạnh vò rượu dựng hai muôi gỗ lớn, ước chừng là dùng để múc
rượu.
“Ta vốn dự định hai người chúng ta hôm nay uống cạn một vò ‘Túy Sinh Mộng Tử’
này, nhưng nếu tình huống đã có biến, ta thân là chủ nhà cũng sẽ không lợi dụng
lúc ngươi gặp khó khăn. Chúng ta dùng muôi gỗ này múc rượu, Đế Cơ phân xử, đến
giờ Thân, ai uống được nhiều muôi hơn thì người đó thắng. Thế nào?”
“Ngươi muốn thế nào cũng được.”
Đàm Xuyên thấy hắn day day thái dương như có vẻ mệt mỏi, trong lòng không
biết có tư vị gì, một câu nói nghẹn trong lòng bất giác buột miệng thốt ra: “…
Cửu Vân, hay là để ta uống?”
Phó Cửu Vân quay đầu mím môi cười với nàng, đôi mắt sáng long lanh, mang theo
vẻ quyến rũ: “Sao nào, đau lòng rồi? Lẽ ra phải biết đau lòng cho ta từ đêm qua
mới phải.”
Nàng lập tức ngậm miệng, ra vẻ lạnh lùng ngoảnh mặt đi, nhưng vành tai lại
dần đỏ lên.
Ngồi suông xem hai đại nam nhân uống rượu thật sự không có gì thú vị, Đàm
Xuyên ngồi xem một lát liền không chịu nổi, đang định đứng dậy đi đi lại lại,
chợt nghe bên ngoài truyền tới tiếng xôn xao, mấy đứa bé hoảng hốt xông vào, kêu
thất thanh: “Chủ nhân! Có một sát tinh phá tan cửa xông vào đây rồi!”
Ba người đồng loạt ngẩng đầu, đã thấy xa xa có một nam tử cao lớn tay cầm
trường tiên đang chạy rất nhanh tới đây, một đám linh quỷ hình người chạy theo
phía sau, có túm có lôi, có làm phép trì hoãn có tay đấm chân đá, lại không ai
có thể làm gì được hắn, trơ mắt nhìn hắn xông thẳng vào phòng.
[trường tiên: roi dài'>
Mi Sơn Quân chẳng khác nào gặp quỷ, lập tức lăn xuống trốn dưới gầm bàn, chết
cũng không chịu ra.
Kẻ nọ nhìn một vòng, nhướng mày, lạnh lùng hỏi Phó Cửu Vân: “Tên tiên nhân
hèn nhát kia đâu?”
Phó Cửu Vân nhún nhún vai, cười nói: “Ai biết? Hay là say chết trong suối
nước nóng rồi?”
Kẻ nọ càng thêm lạnh mặt: “Thôi được, lát nữa nhắn cho hắn giùm ta, ta mang
Tân Mi đi rồi, sau này nếu hắn dám đến gần nửa bước, đừng trách ta ra tay độc
ác!”
Nói xong lập tức xoay người đi, chưa đến một lát đã tìm được một cô thiếu nữ
không biết từ căn phòng nào, ôm vào trong ngực sải bước ra ngoài, đi lại như gió
lốc, không ai ngăn nổi một bước.
Phó Cửu Vân đầy hứng thú dùng chân đá đá Mi Sơn Quân đang trốn dưới gầm bàn
khóc sướt mướt: “Người đi rồi, ra đi. Đồ vô dụng, gan nhỏ như vậy mà cũng dám
tranh đoạt vợ người khác.”
Mi Sơn Quân khóc đến nỗi nước mũi cũng chảy đầm đìa, hết lần này đến lần khác
ai oán gọi “Tiểu Mi”, tư thái cao ngạo lúc trước nay biến mất sạch sành sanh.
Đàm Xuyên che miệng ngăn bản thân cười ra tiếng, hiếu kỳ nhìn Phó Cửu Vân, dùng
ánh mắt hỏi hắn bây giờ xử lý thế nào.
Phó Cửu Vân nháy mắt mấy cái với nàng, xoay người túm lấy Mi Sơn Quân đang
khóc thành một đống bèo nhèo nâng dậy, chậm rãi giúp y chỉnh lại quần áo tóc
tai, một mặt dịu giọng nói: “Mi Sơn, một nữ nhân mà thôi, ngươi đường đường là
tiên nhân, muốn nữ nhân nào mà không có? Nhanh chóng quên nàng ta đi, chúng ta
uống rượu mới là lẽ phải.”
Mi Sơn Quân lại càng khóc rống, kêu rên: “Tiểu Mi không phải nữ nhân nào
khác! Thiên hạ chỉ có một Tiểu Mi! Nàng thật vất vả tự mình chạy đến tìm ta một
chuyến, sao lại đi mất rồi?”
“Ngươi đã thích nàng ta như thế, vậy đi đoạt lại là được.”
“… Không được! Nam nhân của nàng quá lợi hại, có dòng máu chiến quỷ, ta không
đánh nổi hắn!” Mi Sơn Quân vừa nhắc tới nam nhân kia đã run lên cầm cập.
“Ngươi chỉ để ý chiếm được lòng của nữ nhân, chỉ cần nàng thích ngươi, thì có
đến mười chiến quỷ cũng chẳng thể làm gì các ngươi.”
“Không được… Trong lòng Tiểu Mi căn bản không có ta!” Y khóc đến nghiêng trời
lệch đất, đấm ngực giậm chân.
Quả thật là một tiên nhân hèn nhát.
Phó Cửu Vân không nói một lời rót rượu cho y, Mi Sơn Quân một muỗng lại một
muỗng rượu vào bụng, giống như cái máy hát được mở, cứ thế nói liên miên lải
nhải. Chẳng qua là y quen biết nàng ta thế nào, sao lại thích nàng ta, nàng ta
tốt thế nào, xinh đẹp thế nào khả ái ra sao. Đàm Xuyên nghe phát buồn ngủ, xoay
lưng lại ngáp một cái thật to.
Nghe nói những lúc trong lòng không vui thì không thể uống rượu, bởi vì sẽ
rất dễ say, lúc này Mi Sơn Quân chính là trong tình trạng này, bị Phó Cửu Vân âm
mưu xấu xa chuốc cho từng muỗng rượu mạnh, còn không ngừng nói chuyện, nói đến
khi đầu lưỡi cứng cả lại, đột nhiên nghẹn ngào một t