ó điều lúc này tuổi tác còn nhỏ, trên má còn có nét phúng phính non
nớt, nhưng mà sự từng trải lạnh lẽo trong ánh mắt kia, một thiếu niên ngây ngô
làm sao có được?
Thiếu niên thấy y đứng đực ra, liền cười nhạt một tiếng, thanh âm trầm thấp:
“Mi Sơn, ta mang cho ngươi ‘Túy Sinh Mộng Tử’. Vất vả lắm mới lấy được từ tộc hồ
ly phía Tây, không lãng phí được đâu.”
Mi Sơn Quân kinh ngạc rớt cằm, run lẩy bẩy chỉ vào hắn, cổ họng rung è è, rốt
cục ghép được thành mấy chữ: “… Công Tử Tề?!”
Hắn hơi hơi nhíu mày, sau đó lại cười : “Gọi Phó Cửu Vân là được. Phụ mẫu đời
này đối xử với ta tốt lắm, không nỡ vứt bỏ cái tên này, mắt thấy bọn họ hạ táng
mới đành lòng thoát thân, bằng không mấy năm trước đã sớm tới tìm ngươi.”
Cho đến khi đem một xe Túy Sinh Mộng Tử diệt gọn hơn phân nửa, Mi Sơn Quân
mới chắp chắp vá vá hiểu được vài chuyện của hắn.
Thượng cổ thần quỷ xảy ra đại chiến, yêu hồn quỷ mị tàn sát nhân gian, chém
giết không ngừng. Rồng thần ở m sơn, miệng ngậm hồn đăng mà ra, không được vào
luân hồi, vĩnh viễn nhận hết khổ sở thay cho đại giới, triệu tới bốn hồn phách
phàm nhân, mở ra hồn đăng thần lực vô biên, khôi phục lại thanh bình cho nhân
gian.
Mấy ngàn năm sau, hồn đăng bị dị nhân dập tắt, cứ vậy lưu lạc trong thế gian,
cũng không thấy có vị thần nào tới tìm lại, dần dần lại sinh ra một quỷ hồn. Quỷ
hồn này lúc đầu vô hình vô thể, vô tư vô thức, mỗi ngày chỉ biết quanh quẩn
trong hồn đăng, thường xuyên ngủ li bì. Lại qua mấy ngàn năm, liền có ý thức và
trí tuệ riêng, không thể tiếp tục lưu lại thế gian, từ nay bắt đầu con đường dài
đằng đẵng không ngừng chuyển thế đầu thai làm người.
Phàm nhân sau khi chết hồn phách đều đi qua cầu Nại Hà, trước khi tiến vào
luân hồi đều phải uống nước Vong Xuyên, gột rửa hết thảy nhân quả tình cừu kiếp
trước. Hắn lại không có tư cách uống Vong Xuyên, nhiều lần mang theo ký ức trước
kia mà luân hồi, có thể nói khổ không sao tả xiết.
Cứ thế cứ thế luân hồi cả chục lần, người có bằng tảng đá cũng sẽ bị mài mòn,
hắn liền bắt đầu tu hành, thành tiên sẽ không chết nữa, cũng không còn luân hồi
gì có thể đày đoạ hắn.
“Chỉ là ta tu hành lâu như vậy rồi, vẫn cứ trống rỗng như cũ.” Phó Cửu Vân
uống hết bốn năm hũ Túy Sinh Mộng Tử, vậy mà trên người một chút mùi rượu cũng
không có, Mi Sơn Quân chỉ đành xám xịt mặt mày chạy ra ói một bãi rồi lại trở về
tiếp tục uống, hận hắn sau khi chuyển thế đầu thai lại vẫn giữ được thể chất
khủng khiếp kia mà âm thầm cắn răng.
“Ta thấy ngươi mỗi ngày đều sống rất vui vẻ.” Lêu lổng trong đám nữ nhân, vui
vẻ vô biên rồi.
Phó Cửu Vân cười cười, đáy mắt có chút u buồn: “Ngươi nếu giống như ta, sẽ
thấy sống và chết cũng chẳng có gì khác biệt, vĩnh viễn không thấy điểm dừng, sẽ
thấy trống rỗng.”
Mi Sơn Quân ngậm miệng.
Tuổi thọ thần tiên cũng rất dài, nhưng có dài thế nào cũng sẽ tới ngày ấy.
Chết xong nhập địa phủ, uống nước Vong Xuyên, lại là một khởi đầu hoàn toàn mới,
sự tươi mới và thần bí của sinh mệnh chính là do chưa biết mà sinh ra thú vị.
Giống như Phó Cửu Vân, quả nhiên rất không thú vị, không những không thú vị,
ngược lại còn là một cực hình.
“Nếu không ta tìm một thời điểm, thay ngươi thắp sáng hồn đăng, cho ngươi
nghỉ ngơi lấy hơi một hồi?” Say rượu, Mi Sơn Quân tà tà nheo mắt, rất có nghĩa
cử ra tay tương trợ.
“Thần tiên tự ý lấy đi hồn phách phàm nhân là tội cực lớn, huống chi bây giờ
thế gian hòa bình, người và yêu hiếm có dịp được hòa hợp, tội gì vì nỗi khổ của
một người mà để người trong thiên hạ đều phải chịu khổ theo?”
Mi Sơn Quân đành tiếp tục ngậm miệng.
Cơm no rượu say, Phó Cửu Vân điều khiển xe ngựa nho nhỏ rời đi, lúc gần đi
còn quay lại trấn an y: “Ta tự có thú vui của ta, ngươi không cần suy nghĩ
nhiều.”
Hắn xác thực là có thú vui làm càn, chưa tới mấy năm, chư quốc phía nam liền
đem ba chữ Phó Cửu Vân truyền xa vạn dặm. Người này giỏi nhạc lý, tính phong
lưu, không biết đã làm rối lòng bao nhiêu cô thiếu nữ, chia rẽ bao nhiêu cặp vợ
chồng. Nam nhân nhắc tới hắn liền hận đến nghiến răng nghiến lợi, nữ nhân nhắc
tới hắn liền như nai con đi lạc, hai gò má đỏ bừng.
Bản lĩnh phong lưu được tích lũy trong mấy ngàn năm, giúp hắn làm gì cũng đều
thuận lợi, đối với nữ nhân nửa thật nửa giả, lại khiến các nàng như si như
cuồng.
Mi Sơn Quân cho rằng hắn sẽ cứ vậy mà sống qua ngày, chẳng ngờ một ngày đẹp
trời Phó Cửu Vân bỗng nhiên tìm tới cửa, lần này lại không phải tới đưa rượu,
mơ hồ còn có chút tâm trạng ngẩn ngơ, nói: “Có vị cô nương… có chút đáng thương,
giúp ta nhìn xem số mệnh nàng.”
Mi Sơn Quân vô cùng buồn bực, theo hắn ngồi xe bò đi tới một chiến trường,
nơi đó đang ác chiến dữ dội, khói bụi mù mịt, máu tanh ngập trời. Y chịu không
nổi nhíu mày bịt mũi, bất đắc dĩ hỏi hắn: “Muốn làm gì đây? Lại đến cái chỗ
này?”
Phó Cửu Vân cũng chẳng nói chuyện, chỉ lấy tay trỏ trỏ phía nam. Nơi đó có
vài cỗ chiến xa cũ nát, thi thể binh sĩ ngã ngổn ngang trên đất, trên chiến xa
là một cái trống lớn, chỉ có một thiếu nữ bé nhỏ toàn thân đẫm máu vẫn kiên trì
ra sức