cứ giao cho hắn. Trái tim điên cuồng gào thét, đôi môi ghì
siết như muốn mãi mãi không bỏ cuộc, giữ cô ở bên cạnh mình. Nhưng Tiểu Vũ lo
lắng, sợ rằng không ở bên cạnh cô, trái tim người con gái này sẽ lại bị lung
lay khiến hắn không thể nào nắm bắt được.
Sự lo lắng về cuộc chia
tay dằn vặt hai người, bởi vậy họ càng trân trọng cái ôm cuối cùng này hơn bao
giờ hết.
Cuối cùng An An vẫn không
để hắn tiễn cô ra sân bay, sợ rằng trước mặt đồng nghiệp cô lại không kìm được
nước mắt. Cô hy vọng mang nỗi nhớ của hắn theo về, nhìn đoànngười đi qua đi lại
trong phòng chờ, trái tim cô thầm nhắc nhở mình: Rồi hai người sẽ được bên
nhau, Tiểu Vũ, tôi sẽ đợi cậu về.
Mỗi lần máy bay cất cánh
đều để lại vệt sáng dài trên bầu trời, Vũ Minh lặng người, tay cầm điều thuốc,
ngọn gió vô thổi qua cuốn làn khói tản mác trong không gian. Hắn vẫn đến, mặc
dù cô không cho phép, hắn vẫn đến, dù trong lòng lưu luyến, muốn khắc ghi từng
hình ảnh của cô vào trong đầu. Đứng sau hàng cột, hắn chăm chú nhìn An An, rồi
cô bước vào cửa soát vé, trái tim hắn thắt lại.
An An, nhất định phải đợi
tôi.
Trở lại điểm xuất phát,
một tương lai chưa rõ về đâu đang đợi hai người. Họ có đủ dũng cảm để đi tiếp
không? Không ai có thể đưa ra câu trả lời chính xác, chỉ có thể dõi theo con
đường mà họ đang đi.
Máy bay dần hạ cánh, cuối
cùng vẫn phải quay lại.
An An hít một hơi thật
sâu, rời khỏi sân bay. Ngồi trên ô tô nhìn ra cửa sổ thấy cảnh vật xung quanh,
cô phải liên tục nhắc nhở bản thân rằng, mình đã trở về. Không biết điều gì chờ
đợi ở tương lai, chỉ cần đối mặt, ngoài mỉm cười, cô còn có thể có tâm trạng
nào nữa chứ?
Đứng dưới tầng ngước lên
nhìn phòng của mình, An An ngạc nhiên khi thấy có ánh đèn hắt ra. Bây giờ mới
giữa tháng, Minh Minh về rồi ư? Hơi bất
ngờ, thật trùng họp, cô thở dài, không nghĩ phải đối mặt sớm như vậy, chắc muốn
cô giải quyết mọi chuyện sớm đây.
Lấy chìa khóa mở cửa sắt
dưới tầng, cô xách túi đi lên. Nhìn vào cánh cửa nặng nề, tâm trạng tự nhiên
hồi hộp, không biết đằng sau nó, điều gì đang chờ đón cô?
Mở cửa, vẫn là căn nhà
quen thuộc, đơn giản, sạch sẽ ngănnắp, có hơi hướng người ở. Cô đóng cửa lại,
tháo giày, đi vào bên trong.
Một khuôn mặt hoàn toàn
bất ngờ đập vào mắt An An, cô sững lại, cứ thế ngẩn ra nhìn đối phương. Sao có
thể chứ? Mẹ của Minh Minh? Bà ấy xuất hiện trong nhà lúc này khiến cô hoang
mang, chút căng thẳng mơ hồ lộ rõ sự bất an.
Mãi lâu sau cô mới định
thần lại, gượng cười: “Chào dì, dì đến khi nào vậy?”, cô nhẹ nhàng đặt túi
xuống một góc bên cạnh lối vào, cúi mặt để che giấu cơn chấn động đang diễn ra
trong lòng.
Mẹ Minh Minh là một phụ
nữ rất thời thượng, biết cách chăm sóc cơ thể nên hoàn toàn không thể nhận ra
bà ta đã gần năm mươi tuổi. Gương mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc nhìn cô dò
xét: “về rồi à?”, rồi nhìn thẳng vào mắt An An hỏi: “Sao? Không hoan nghênh
à?”.
An An mỉm cười: “Làm gì
có chuyện đó, hiếm khi dì đến, không biết ở có quen không?”, cô lúng túng cho
tay sau lưng. Bà ta vẫn vậy, không thân thiện chút nào.
“Đúng là chẳng quen, mọi
thứ sắp xếp trong nhà tôi đều không biết ở đâu”, bà ta quay người đi đến chỗ sô
pha ngồi xuống tiếp tục xem tivi. An An khẽ gật đầu, định vào phòng cất đồ đạc,
nhưng dường như bà ta không để ý liềnnh: “À, trong nhà có nhiều thứ tôi tìm
không thấy, nên tôi dọn cái tủ trong phòng để bỏ đồ tìm cho dễ”. An An lặng
người đi nhưng vẫn gượng cười, biết là mẹ anh sẽ bắt bẻ mình: “Dì ạ, cháu vào
phòng cất đồ trước”.
Thật không ngờ, vừa về
tới nhà người đầu tiên cô gặp không phải là Minh Minh mà lại là mẹ anh, việc
này càng khiến cô choáng váng, đầu óc rối tung cả lên.
Bước vào phòng, trên bàn
vẫn nguyên vẹn như trước. Cô đặt túi xuống, định treo quần áo vào tủ. Mở tủ ra,
vừa nhìn vào cô chết sững thêm lần nữa. Sao bà ta có thể làm thế? An An nắm
chặt cánh cửa, tức giận, mẹ Minh Minh đã dọn hết quần áo cô đi, trong tủ toàn
là đồ của bà ta, đồ của cô một cái cũng không thấy đâu.
Cô kéo ngăn tủ to phía
dưới, thì ra bà ta bỏ đồ của cô và Minh Minh ở đây nhưng để tách biệt, đồ Minh
Minh nằm hết ở trên còn đồ cô nằm dưới tận tầng đáy, nội y và áo khoác bà ta
nhét hết vào một chồ. Điều này khiến An An phát điên lên, ngay cả quần áo mà bà
ta cũng muốn can thiệp?
An An hít một hơi thật
sâu cố gắng kìm nén cơn giận dừ, dù sao thì mẹ anh có lẽ chỉ ở đây vài ngày
thôi. Quần áo định treo lên cô cũng gấp lại cho vào ngăn tủ, rồi nhẹ nhàng đóng
lại, cô cắn môi, đứng dậy đi ra ngoài. Mẹ anh dường như không muốn giải thích
về mấy chuyện đó, vẫn ngồi xem tivi. An An bước tới hỏi: “Dì ăn chưa?”.
“Giờ này chẳng lẽ còn
chưa ăn? Ngày nào cũng ăn muộn như vậy chẳng trách Minh Minh nói dạ dày thường
khó chịu.” Bà ta không quay mặt sang, vẫn nhìn vào tivi tiếp tục phàn nàn. An
An cố nhẫn nhịn: “Dì ơi, cháu đi nấu chút đồ ăn đây”, nói rồi lặng lẽ đi vào
trong bếp.
Thoát khỏi ánh mắt đó,
cảm giác ức chế trong cô cũng giảm đi chút ít, An An đưa tay day day thái
dương, vốn đau đầu vì chuyện làm thế nào
