Sống Riêng Không Đơn Giản

Sống Riêng Không Đơn Giản

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322930

Bình chọn: 8.00/10/293 lượt.

ra thuyết phục anh.

Phùng Cương Diễm hơi dao động, sau khi chần chờ tiếp tục nhã nhặn từ chối."Có dì chăm sóc ba rồi, con ở đây cũng vô ích."

"Đúng vậy a, bà ấy dĩ nhiên sẽ chăm sóc ba, nhưng công ty thì làm sao bây giờ?" Phùng Giang Hải bình tĩnh nhìn anh, lấy bệnh tim, công việc

ra dọa... Nghĩ hết lý do để thuyết phục thành công."Chẳng lẽ muốn ba kéo cái thân thể già nua này, tiếp tục chăm lo sự nghiệp sao?"

Tuổi ông đã lớn, khát vọng kết thân cũng sâu sắc hơn, hơn nữa đứa con trai lớn từ thời kỳ thiếu niên đã xa lánh mình này, hiện tại vất vả lắm mới có dấu hiệu mềm hoá, đương nhiên ông phải nắm chắc cơ hội.

Phùng Cương Diễm cầm dĩa lê đã cắt gọt sạch sẽ đi tới, ngồi ở bên cạnh giường bệnh, xiên mọt miếng lê đưa cho cha.

"Thân thể yếu thì ba tận lực bớt can thiệp vào chuyện công việc đi,

buông tay để cho những nhân tài chuyên nghiệp trong công ty đi làm, trả

tiền lương bồi dưỡng nhân tài là để dùng và những lúc như thế này đó."

Phùng Cương Diễm khách quan nói lên ý kiến.

Phùng gia kinh doanh chính là công ty sản xuất thức uống, ở quốc nội

khá nổi tiếng, đi trên các con đường lớn cũng có thể thấy được bảng

quảng cáo của nhiều loại đồ uống, những năm gần đây thậm chí phát triển

đến thị trường đại lục, trước mắt còn muốn gia tăng lĩnh vực kinh doanh, mở rộng phạm vi buôn bán đến các loại thực phẩm có lợi cho sức khỏe.

"Đó không phải là người trong nhà, không phải người của mình nha!"

Phùng Giang Hải có chút kích động phản bác, nghiễm nhiên giống như là

quảng cáo trên ti vi "Đây không phải là hàng chính hãng, đây không phải

là hàng chính hãng" ."Ba cực khổ mấy chục năm, ba làm hết thảy đều là vì muốn giao lại cho con mình, làm sao có thể giao cho người khác?"

"Con không có hứng thú với kinh doanh công ty, ba giao cho Tiểu Lỗi

đi." Anh cự tuyệt thẳng, giao cho em trai cùng cha khác mẹ, bởi vì anh

có hứng thú cùng hoạch định tiêng của mình, cũng không lưu luyến đối với sản nghiệp của cha.

"Tiểu Lỗi còn nhỏ tuổi, hơn nữa hiện nay ở nước ngoài, việc học còn

chưa hoàn thành." Phùng Giang Hải cười, như là cười anh tìm cái cớ từ

chối quá kém."Dù Tiểu Lỗi trở lại, con cũng là con trai lớn, nó phải phụ giúp con, con phải chịu trách nhiệm dẫn dắt nó, hướng dẫn nó."

Phùng Cương Diễm phát giác mình có chút nói không lại ông, không thể

làm gì khác hơn là liếc nhìn cha, cố gắng nghĩ ngợi nên cự tuyệt như thế nào.

Phùng Giang Hải cơ trí thấy thế công ôn nhu có hiệu quả, lập tức thừa thắng xông lên, đưa bàn tay khô gầy ra, cầm tay của con trai.

"A diễm, ba ba lớn tuổi rồi, trái tim lại không tốt, cũng không biết

còn có thể sống thêm bao lâu, những năm này thời gian chúng ta chung

đụng đã ít lại càng ít, nếu như không nắm chắc cơ hội hiện tại, khi nào

mới có cơ hội đây? Con hãy chuyển về nhà, giúp ba một chút, ở bên cạnh

ba đi!"

Giọng nói cảm thán, ánh mắt khẩn cầu, ông tin tưởng tâm địa có sắt đá thế nào đi nữa, chỉ cần là cốt nhục của ông, cũng sẽ không nhẫn tâm cự

tuyệt nữa.

Phùng Cương Diễm nhìn ông, xúc cảm trong tay làm tim anh đập nhanh.

Anh cũng không mở miệng từ chối được nữa, đây là lần đầu tiên cha nắm

lấy tay của anh như vậy ...

Con tim của anh rung động, hòa tan ra, đúng là không hạ được quyết tâm làm cho ông thất vọng, vì vậy, lập tức nói không ra lời.

Hơn nữa vào lúc này, trong đầu anh vẫn còn rất phối hợp hiện lên một

câu nói: cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, con muốn dưỡng mà cha mẹ không thể chờ...

Cha nói không sai, ông đã hơn sáu mươi tuổi, hiện tại trái tim lại có vấn đề, ít ngày trước nếu xảy ra chuyện không may, vào lúc này cũng đã

thiên nhân vĩnh cách, mà cả đời này trong lòng anh phải vĩnh viễn ôm sự

tiếc nuối.

Hiện tại, thật vất vả có thể bình an vượt qua, là trời cao cho cha

con bọn họ thêm một cơ hội chữa trị quan hệ, cũng phải cẩn thận quý

trọng mới đúng...

"Đừng do dự nữa, con nên đáp ứng trở lại đi!" Phùng Giang Hải thúc giục, lực đạo trong tay nắm thật chặt.

Phùng Cương Diễm nhẹ nhàng thở dài."Con sẽ suy nghĩ thật kỹ ."

Thi Tuấn Vi vừa tan sở, mua ít đồ ăn nhanh về đến nhà, nhưng vừa vào cửa liền phát hiện đèn phòng khách vẫn sáng, ngẩn người, lập

tức tươi cười rạng rỡ, mừng rỡ kêu lên, cô vội vàng chạy vào, ở trong

phòng tìm kiếm thân ảnh khiến mình mong nhớ suốt mây ngày.

"Cương Diễm, là anh sao? Anh trở về chưa?"

"Anh trong ở phòng để quần áo." Phùng Cương Diễm đang ngồi trong

phòng để quần áo ngẩn người, nghe tiếng kêu, liền phục hồi tinh thần

lại, kéo cửa ra đáp lời.

Thi Tuấn Vi vui vẻ chạy như bay tới, vừa nhìn thấy anh trước hết liền chạy đến ôm anh thật chặt, sau đó liên tục ném ra một chuỗi vấn đề."Tại sao anh trở lại? Có phải ba ba anh đã xuất viện rồi hay không?"

Anh được cô nhiệt tình ôm ấp, nghe thấy hương thơm trên người cô, mùi thơm quen thuộc trấn an phiền não trong lòng anh.

Trong đoạn thời gian hai người lui tới, không phải anh chưa hề đi du

lịch một mình, cho nên đây cũng không phải là lần đầu tiên bọn họ xa

nhau, vậy mà, mấy ngày nay xảy ra bước ngoặt làm tâm tình chấn động,

khiến cho anh gần như không bi


XtGem Forum catalog