hông khỏi hội tụ
dưới đáy lòng, lòng bàn tay mềm mại bị anh ôm trọn,cô trở tay cầm ngược
lại tay anh, cho anh lực lượng để đối mặt.
Cảm giác được sự quan tâm Tuấn Vi truyền đến, Phùng Cương Diễm quay đầu, ánh mắt thâm u nhìn về phía cô.
"Đừng lo lắng, bác sẽ không có chuyện gì." Thi Tuấn Vi an ủi nói.
Phùng Cương Diễm miễn cưỡng giật giật khóe miệng, ráng mỉm cười.
Trong ấn tượng của Phùng Cương Diễm, cha là một người đàn ông cứng
rắn như bàn thạch, nhưng hôm nay anh lại nhận được tin tức ông đột nhiên ngã xuống, nên anh thật sự rất kinh ngạc.
Không thể không nói, giờ phút này, trong lòng anh tràn đầy sợ hãi,
không biết được khi nhìn thấy cha mình sẽ biến thành cái bộ dáng gì?
"Hiện tại y học rất tiến bộ, anh đừng suy nghĩ tiêu cực mà." Cô tiếp tục trấn an vỗ vỗ tay anh.
"Ừ, anh biết." Hiểu tâm tình của mình ảnh hưởng đến cô, Phùng Cương
Diễm không trầm mặc nữa."Thật xin lỗi, lần đầu tiên em cùng anh đến gặp
người nhà lại là loại tình huống này."
"Làm chi mà khách sáo với em như vậy?" Cô liếc anh một cái, ngay sau
đó nghiêng đầu nhẹ nhàng dựa lên bả vai anh."Thành thật mà nói, em thật
cao hứng có thể ở bên cạnh anh vào thời điểm này." Tình yêu chân chính
không chỉ đơn thuần là tình yêu nam nữ, còn có rất nhiều chia sẻ cùng
gánh chịu, không phải kích tình nhất thời, mà là tình cảm dài lâu.
Mà tình ý ôn nhu của cô giờ phút này, nhẹ nhàng quấn quanh trong lòng anh, mang lại cho anh cảm thụ ấm áp, không vì sự khủng hoảng kia mà run sợ nữa.
"Anh cũng rất an tâm vì có em ở bên cạnh." Anh mỉm cười với cô một cái, nói lời cám ơn từ tận đáy lòng.
Hôm nay, nếu không phải vừa lúc có cô bên cạnh, ổn định tâm thần của
anh, thì khi nghe thấy tin dữ này anh cũng không tưởng tượng được mình
sẽ kinh hoảng đến mức nào, càng không nói đến trên đường đuổi tới Đài
Trung, trong lúc trái tim vô cùng đau khổ mệt nhọc này, nhờ có có cô làm bạn mà cũng được an ủi ít nhiều.
Chuyện này không thể nghi ngờ đã chứng minh, sau khi trải qua đoạn
thời gian làm bạn, Thi Tuấn Vi đã chiếm cứ một địa vị trọng yếu không
thể thay thế trong lòng anh.
☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Phòng chăm sóc đặc biệt có quy định thời gian thăm nuôi, buổi sáng,
buổi chiều, buổi tối khác nhau, mỗi lần chỉ có nửa giờ, thời gian còn
lại cũng không thể lưu lại, nếu người nhà không yên lòng muốn ở lại giữ
bệnh nhân, chỉ có thể đợi trong phòng nghỉ ngơi mà bệnh viện thống nhất
an bài thân nhân tại đó.
Phùng Cương Diễm cùng Thi Tuấn Vi vội vã chạy tới bệnh viện, bởi vì
quá vội, không nghĩ đến điểm này, bọn họ liền đến phòng nghỉ ngơi dành
cho thân nhân tìm được Thẩm Lỵ Hoa –mẹ kế của Phùng Cương Diễm.
Bà chỉ kể lại quá trình phát bệnh nước mắt đã rơi như mưa, đến nay
thoạt nhìn vẫn còn sợ hãi, từ bộ dáng chật vật tiều tụy kia, có thể đoán được mấy ngày nay bà đã trải qua bao nhiêu mệt nhọc.
Thi Tuấn Vi nhìn Phùng Cương Diễm không được tự nhiên lắm an ủi dì
Thẩm, trong lòng không yên tâm. Chưa nhìn thấy ba, so với bất cứ ai khác anh càng lo lắng hơn, nhưng bây giờ anh lại chỉ có thể trấn an dì Thẩm
trước.
"Trước khi cho vào thăm còn một ít thời gian, em nghĩ dì cũng chưa ăn gì? Để em đi mua chút cơm nắm hoặc là sandwich, muốn chiếu cố bệnh nhân phải có thể lực mới được." Thi Tuấn Vi nghĩ xem mình có thể làm được
gì, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể làm những chuyện đơn giản này,
giảm bớt gánh nặng cho bọn họ.
"Cũng được, em đi đi." Phùng Cương Diễm gật đầu một cái, bị lây không khí bệnh viện, vẻ mặt anh cũng nghiêm túc theo.
Thi Tuấn Vi đáp thang máy rời đi, Thẩm Lỵ Hoa nhìn cô rời đi, cảm
khái mở miệng: "Ba con cứ luôn nói con đến tuổi này cũng nên lập gia
đình đi, nếu ông ấy nhìn thấy con mang bạn gái về nhà, nhất định sẽ rất
cao hứng, đáng tiếc hiện tại... " Vừa nói vừa khóc không thành tiếng.
Phải không? Ba có nhớ tới mình sao? Phùng Cương Diễm nhíu chặt mày, anh vẫn cho là, trong lòng ba chỉ có dì và em trai...
" Trước đây ba có bệnh tim sao?" Phùng Cương Diễm không nói tiếp đề tài trước, mà nghi vấn hỏi.
"Ông ấy vốn có bệnh cao huyết áp, đã già còn thích đi xã giao với
người ta, dì khuyên mấy cũng không nghe... Lúc trước có một lần lên
huyết áp phải vội vàng đi khám gấp, ông ấy a, chính là đã lớn tuổi còn
không chịu già... " Thẩm Lỵ Hoa đầy một bụng oán trách mà không biết
trút vào đâu, vừa đúng dịp liền mở đài cho Phùng Cương Diễm nghe.
"Vào ở phòng chăm sóc đặc biệt nghĩa là tình huống rất nghiêm trọng
sao?" Anh tiếp tục hỏi. Truy cứu nguyên nhân đã không có bao nhiêu tác
dụng, chuyện đã phát sinh, anh quan tâm đến tình hình chữa trị hơn.
"Bác sĩ nói muốn quan sát thêm, phòng chăm sóc đặc biệt có thiết bị
và dụng cụ đầy đủ, bác sĩ có thể tùy thời coi bệnh trạng điều chỉnh
phương thức xử trí, ở trong đó tương đối bảo đảm."
Phùng Cương Diễm vuốt cằm, trái tim vẫn treo ở giữa không trung.
Anh biết rõ, mình cũng không hoàn thành bổn phận làm con, những năm
gần đây, bởi vì khúc mắc, cha và gia đình cũng không thân cận lắm, luôn
làm theo cảm tính...
Đúng là, anh đã lấy được tự do mà mình muốn, nhưng khi nhận được tin