XtGem Forum catalog
Sống Chung Với Mẹ Chồng

Sống Chung Với Mẹ Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323963

Bình chọn: 8.5.00/10/396 lượt.

hường xuyên viết thư cho Hy Lôi, đã từng có nhiều ý kiến rất hữu ích

cho tạp chí, vài lần trò chuyện với nhau, coi nhau như những người bạn

dù chưa từng gặp mặt. Mấy hôm trước, tòa soạn thực hiện một hoạt động

điều tra độc giả, sau đó bầu chọn độc giả nhiệt tình nhất, gửi cho họ

mấy món quà nhỏ, trong đó có vị độc giả này. Đó là một độc giả nữ, tên

là Tiểu Uyển, giọng nói trong điện thoại rất ngọt ngào, nói là đã nhận

được quà mà tạp chí gửi tới, rất cảm ơn Hy Lôi, bây giờ cô đang ở gần

nhà Hy Lôi, muốn gặp Hy Lôi để cảm ơn cô.

Hy Lôi có lẽ ngày trước trong lúc nói chuyện đã đề cập tới vị trí nhà

mình, không ngờ Tiểu Uyển lại nhớ, còn tới đây thăm. Hy Lôi thấy hơi cảm động, luôn miệng nói:

- Được rồi, em chờ nhé, chị xuống luôn.

- Mẹ, con ra ngoài một lát rồi về ngay.

Ra tới cổng tiểu khu, từ đằng xa đã nhìn thấy một cô gái mặc cái váy

liền màu trắng, trong tay cầm một bó hoa, đang đứng giữa dòng người qua

lại, trông vô cùng nổi bật. Hy Lôi lại gần, vui vẻ chào:

- Hi, em là Tiểu Uyển phải không?

Tiểu Uyển trông còn rất trẻ, chỉ khoảng 20 tuổi, trên mặt vẫn còn vẻ e

thẹn của một cô gái mới lớn, được gặp biện tập viên mà mình ngưỡng mộ,

cô bé hơn rụt rè:

- Là chị Hy Lôi phải không ạ? Em là Tiểu Uyển. Em rất thích tạp chí của các chị, thích những bài viết mà chị viết.

- Cảm ơn em! Bọn chị chắc chắn sẽ nỗ lực hơn để tạp chí càng ngày càng tốt. Em từ xa chạy tới thăm chị, chị cảm động lắm.

Tiểu Uyển cúi thấp đầu, xấu hổ cười:

- Chị mới làm em cảm động, em có bao nhiêu ý kiến với tạp chí của chị,

thế mà còn chọn em làm độc giả nhiệt tình, tặng em một món quà rất đẹp.

Em vui lắm. - Món quà của tạp chí thực ra chỉ là một bộ mỹ phẩm, có lẽ

là món quà mà cô gái nào nhìn thấy cũng thích, không ngờ lạ đem lại niềm vui lớn như thế cho Tiểu Uyển.

Tiểu Uyển đưa bó hoa trong tay cho cô. Đó là một bó hoa thạch trúc màu tím rất dễ thương:

- Chị, cái này em mua trên đường đến đây. Cảm ơn chị, em sẽ tiếp tục

ủng hộ các chị. Chúc chị vui vẻ, tạm biệt! - Nói xong, cô bé quay người

bỏ đi. Đúng là một cô gái dễ thương. Hy Lôi nhìn theo cái dáng cô đi đã

xa, phảng phất như nhìn thấy mình hồi 20 tuổi, ngây thơ, mơ mộng, nhìn

thế giới toàn một màu hồng, trong lòng bỗng thấy cảm ơn cô bé vì chút

niềm vui và niềm hạnh phúc nho nhỏ mà cô bé mang lại.

Về tới nhà, mẹ chồng đã nấu xong cơm, thấy Hy Lôi về, có vẻ không vui:

- Con đi đâu mà lâu thế.

Hy Lôi cắm bó hoa trong tay vào lọ hoa, niềm vui trong lòng vẫn còn đong đầy:

- Một độc giả nhiệt tình tới thăm, tòa soạn bọn con tổ chức hoạt động

bốc thăm, cô ấy trở thành người may mắn, được tặng một món quà nhỏ, cô

ấy vui quá nên tặng bó hoa cảm ơn con. Đẹp không mẹ?

Mẹ chồng nhìn những bông hoa trong tay Hy Lôi, cảnh giác hỏi:

- Độc giả nhiệt tình? Nam hay nữ?

- Con gái ạ. Tạp chí của bọn con chuyên dành cho con gái đọc mà, con trai ai đọc mấy thứ đó.

Mẹ chồng “ồ” một tiếng rồi nói:

- Ăn cơm thôi.

Hy Lôi cũng đói rồi, vừa nhìn vào mâm cơm, thấy một đĩa gì đó dính dính màu vàng, đó là món dưa muối Thúy Hoa rất nổi tiếng, mẹ chồng vốn là

người Đông Bắc, nhưng bà không lớn lên ở Đông Bắc, bởi vậy bà không học

được cách làm chính tông món ăn này, ngày trước từng làm một lần, bị Hứa Bân đánh giá là siêu khó ăn, nên không bao giờ làm nữa. Hy Lôi thì chưa ăn dưa Đông Bắc bao giờ, nhưng cũng cảm thấy món ăn này của mẹ chồng

không ngon mấy, giống như rau cải thảo ninh với thịt ấy.

Mẹ chồng lại bắt đầu tuyên truyền về ẩm thực quê hương:

- Đây là dưa muối Đông Bắc, ăn thử xem.

Hy Lôi không kén ăn như Hứa Bân, xới một bát cơm, gắp vài miếng rau cải thảo và mấy miếng thịt nạc nạc, và nhanh hết bát cơm. Mẹ chồng thấy Hy

Lôi không ăn mấy thức ăn thì có vẻ không vui, cau mày:

- Sao thế, không ngon à? Bọn trẻ các chị sao mà kén ăn thế, không biết là thích ăn cái gì nữa?

- Không phải ạ, con ăn no rồi. - Hy Lôi vội vàng giải thích.

Chờ mẹ chồng ăn cơm xong, số dưa trong đĩa hầu như bà cũng không động đến. Cuối cùng bà cất vào tủ lạnh.

Khoảng hơn 9 giờ, Hứa Bân gọi điện thoại về máy bàn ở nhà, mẹ chồng chạy nhanh như bay nghe điện thoại:

- Con trai à, ăn cơm chưa? Hả, ở đâu? À, sao không gọi điện về nhà, ở

núi, di động không có tín hiệu à? Ở nhà mọi việc đều tốt, con yên tâm.

Hy Lôi cũng lại gần, đứng một bên để nghe. Mẹ chồng vẫn nói liên tu bất tận, không có ý nhường điện thoại cho cô:

- À, buổi tối nhớ đắp chăn, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh, ăn cơm đúng giờ

nhé! Còn việc gì nhỉ? Chú ý an toàn, không có việc gì thì mẹ cúp nhé,

gọi đường dài đắt lắm. Cúp nhé?

Mẹ chồng không hề do dự, cúp điện thoại, nhưng Hy Lôi nghe thấy rõ ràng là ở bên kia Hứa Bân bảo gọi Hy Lôi ra nghe điện thoại. Mẹ chồng quay

sang nói với Hy Lôi:

- Hứa Bân tất cả vẫn ổn, con yên tâm! - Hy Lôi chán nản bỏ về phòng,

nhìn điện thoại di động của mình, trong lòng thầm chửi Hứa Bân, đồ ngu

ngốc, không biết đường mà gọi và di động hay sao.

Hơn 10 giờ, Hy Lôi bỗng dưng cảm thấy đói ghê gớm, biết là vì lúc tối

mình ăn không no. Ở nhà cũng chẳng có đồ ăn vặt gì, tự nhiên cô rất nhớ

m