Polly po-cket
Sống Chung Với Bá Tước

Sống Chung Với Bá Tước

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324972

Bình chọn: 7.00/10/497 lượt.

không đây.

"Ai, một đứa bé đáng yêu như vậy sao có thể có một người cụ ngoại trông không đáng tin cậy như thế chứ, thật sự là kỳ quái a!" thầy Vương mồm vẫn lẩm đi ra nghênh đón Đào Bảo Nhi hiện nay cả người đã trở nên trắng như tuyết.

"Bảo Nhi, sắc mặt em sao lại tái nhợt như vậy, bệnh còn chưa khỏi hẳn sao? Đừng có cậy mình có sức khỏe nha." Thầy Vương nhìn da dẻ Bảo Nhi thay đổi trắng như vậy, nhíu mày xem xét lại , lão nhân gia cảm thấy còn có điểm hơi hồng hào cũng coi như tương đối khỏe mạn đi.

"Không có việc gì, thân thể em rất tốt, ngày thường vẫn tham ăn như con trâu ấy, rất lâu rồi không có vận động, thân thể cũng đã cứng ngắc." Bảo Nhi giả bộ làm mấy vận động giúp nóng người.

Bên cạnh Bình An cầm giúp Bảo Nhi thứ gì đó, đồng thời còn chuẩn bị rất nhiều đồ uống cùng thức ăn sẵn sàng tiếp tế cho cô.

Kết quả sau khi làm nóng người, chạy tới phía trước mấy bước, đây là lần gặp đầu tiên với Doãn Thiên sau khi Bảo Nhi từ chối hắn, vốn là hắn đã muốn buông tay, nhưng khi nhìn thấy Bảo Nhi, liền lập tức giống như bị bỏ bùa chú, mắt nhìn cô không chớp.

Mỗi một lần Bảo Nhi tuyệt vọng, sau đó cô cũng sẽ thay đổi biến hóa càng thêm rung động lòng hắn, lại khiến hắn có thêm niềm hi vọng khổng lồ, không biết vì sao Bảo Nhi bây giờ xinh đẹp tới mức khiến hắn không dám nhìn thẳng, thật sự rất khó thở.

Doãn Thiên nỗ lực chạy đến bên cạnh Bảo Nhi, muốn cùng cô nói một câu.

Nhưng tốc độ chạy của Bảo Nhi rất nhanh, chỉ là làm nóng người mà thôi, cô lại chạy xa xa dẫn đầu.

Huấn luyện viên Đội Tuyển Quốc Gia đối với trường Nam Trung không hề có cảm tình, cảm giác nơi này qua sang trọng, tràn đầy mùi vị của quý tộc, con cái của gia đình lắm tiền chỉ có ưu điểm là điểm bắt đầu ở sẵn trên cao, trên thực tế lại không hẳn đã có tài cán gì, quá yếu ớt phụ thuộc, hắn có khuynh hướng chọn lựa hạt giống từ những trường bình thường hơn, chỉ là trường Nam Trung có đội Tennis nổi danh cả nước, coi như dù có không thích thì cũng phải tới đi ngang qua sân khấu , quả thật cũng có lúc hắn thầm nghĩ nơi đây khó có được hạt giống tốt.

Nhìn cả đội đang chạy làm nóng người có một cô gái nhỏ nhắn lướt qua trước mặt, huấn luyện viên hừ một tiếng, chỉ làm nóng người cũng gấp gáp như vậy, sức lực khẳng định chưa đủ.

Thầy Vương nhưng lại không nhận ra được ánh mắt khó chịu ấy, nội tâm tự nhiên ưu ái mà giới thiệu Bảo Nhi: "Em học sinh này rất tốt, rất có tiềm lực, nghỉ hè còn đi tham gia thi đấu hữu nghị ở nước Pháp đạt được vị trí quán quân trong kỳ thi tài."

Huấn luyện viên chân mày lại nhíu chặt xuống, vị trí quán quân, chỉ sợ là người ta nể mặt cái ngoại hình xinh đẹp này đi.

Bắt đầu đánh tennis rồi.

Bảo Nhi bị xếp vào trận thứ ba, đi xuống nghỉ ngơi trước.

Bình An đưa qua một quả quýt đã bóc vỏ: "Bổ sung Vitamin, cậu vừa mới ốm dậy, sắc mặt rất không có sức sống."

"Cám ơn Bình An." Bảo Nhi nhận lấy quả quýt, ngồi xuống ở bên cạnh Bình An.

Hai người hết sức thân mật chia đồ ăn, Bảo Nhi đem quả quýt mọng nước kia ăn ngon lành, khóe miệng khẽ có nước quýt chảy nhẹ, Bình An rất tự nhiên lấy ra khăn tay lau miệng cho cô.

Vừa đi một vòng huấn luyện viên đội tuyển quốc gia liền thấy ngay một màn như vậy, chân mày càng nhíu chặt hơn, đây chín là trường quý tộc Nam Trung, quang minh chính đại nói yêu thương, đây rốt cuộc là tới đánh tennis hay là tới làm gì?

Đáng tiếc Bảo Nhi hoàn toàn không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy mùi trên người Bình An thật là dễ chịu, lại không tự chủ nhích lại gần thêm một chút.

Đến phiên Bảo Nhi ra sân, Thầy Vương bắt đầu huơi tay múa chân khoe khoang: "Xem thật kỹ nhé, cô bé này đánh khá tốt."

Huấn luyện viên không thể để cho lão đầu này hả hê như vậy, ho khan một tiếng nói: "Nếu Vương lão thấy cô bé này tốt như vậy, không bằng để cho học sinh của tôi so tài một cuộc xem kết quả như thế nào."

Nói xong huấn luyện viên cũng ý bảo một cô gái ngồi hàng thứ nhất thân hình cao lớn da ngăm ngăm đen ra sân.

Vương lão đầu tự nhiên sẽ không cự tuyệt, lão đối với Bảo Nhi có sự tự tin mù quáng, lão cảm thấy ngay cả vô địch thế giới cũng không thành vấn đề, đây dường như là một loại thiên vị đã ăn vào trong xương tủy mất rồi.

Huấn luyện viên nhếch miệng lên cười cười, bây giờ tôi sẽ để cho các người những vị khách đứng ngoài đội tuyển quốc gia xem một chút thế nào là đánh tennis thực sự!

"Đến lượt tôi rồi, tôi đi trước đây." Bảo Nhi ăn một miếng quýt cuối cùng, cả gương mặt còn căng phồng nghẹn ngào nói.

"Đi đi, tớ ở đây chờ cậu." Bình An mặt cưng chiều nói.

Bảo Nhi ra sân, liền đưa tới từng trận huýt sáo thật dài, quá đẹp, váy tennis ngắn ngủn khoe ra cặp chân dài tuyết trắng, tóc ngắn ngang tai, ngũ quan như được chạm khắc.

Không biết là người nào, dẫn đầu hô lên: "Đào Bảo Nhi! Đào Bảo Nhi! Đào Bảo Nhi. . . . . ."

Huấn luyện viên xuy một tiếng, quả nhiên là chỉ dựa vào dung mạo , trường Nam Trung càng ngày càng làm cho người ta thấy thất vọng rồi, thầy Vương quả nhiên cũng đã già rồi.

Thầy Vương không hề cảm nhận được cái nhìn khinh miệt của huấn luyện viên, hai tay lão cũng không ngừng vung qua vun