Duck hunt
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329400

Bình chọn: 8.5.00/10/940 lượt.

hí chất cửa cô. Cô mặc vào nhất định sẽ rất đẹp.”

“Đưa cho tôi một bộ để thử.”

Tôi ra khỏi phòng thử đồ, đứng trước gương cởi bỏ bộ đồng phục, có

cảm giác hoàn toàn thay da đổi thịt, cũng thật có vài phần giống công

chúa.

Tôi hỏi cô nhân viên phục vụ: “Tôi mặc thế này có đẹp không? Có thể để một người đàn ông nhớ kỹ suốt đời không?”

Cô ấy cười: “Cô sắp đi hẹn hò à?”

“Đúng vậy!” Tôi cười đáp: “Buổi hẹn hò cuối cùng.”

Cô ấy lập tức nói: “Tuyệt đối có thể khiến anh ta không thể quên được.”

Tôi mân mê dấu hôn lộ ra bên ngoài cổ áo, nhớ tới cuộc triền miên

khắc ghi trong trí nhớ ngày hôm qua, nước mắt rơi từng hạt từng hạt trên chiếc váy.

“Xin lỗi, tôi không mua nữa… Nếu như là lần hẹn hò cuối cùng, vẫn là đừng để anh ấy nhớ làm gì. Về sau anh ấy lại nhớ tôi…”

Khi tôi kéo cánh cửa phòng thay đồ muốn đi vào thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của Hàn Trạc Thần: “Thiên Thiên!”

Tôi vừa mới quay người, anh đã ôm lấy vai tôi, kéo tôi vào lồng ngực.

Cánh tay anh mạnh mẽ như thế đấy, lặng lẽ biểu đạt tình yêu kiên định của anh dành cho tôi.

Tôi lau mồ hôi trên trán anh: “Rất nóng à?”

“Em có đói không? Bữa tối muốn ăn gì?” Anh vừa hỏi tôi, vừa xé mác

váy, đưa cho vệ sĩ. Đồng thời anh còn chỉ vào một chiếc áo gió, nói:

“Gộp cả cái này, đóng gói hết lại cho tôi.”

Tôi hiểu rằng bên ngoài nhất định rất lạnh!

Anh đổ mồ hội vì vội vàng, vì lo lắng cho tôi.

“Xin lỗi. Em không nên đi lung tung.”

Anh không nói gì, nhận lấy áo gió từ nhân viên phục vụ rồi khoác vào cho tôi. Trước khi mặc còn cố gắng nhìn kỹ sau lưng tôi.

“Có gì sao?” Tôi khó hiểu quay lại nhìn.

“Không có gì!” Anh cười rất xấu xa: “Anh đang nhìn xem khóa ở chỗ nào.”

Thấy cô nhân viên không nhịn được cười trộm, tôi xấu hổ nói lảng sang truyện khác: “Anh thấy em mặc cái váy này đẹp không?”

“Vẫn là không mặc gì thì đẹp hơn…”

***

Tôi kéo tay anh đi vào trong nhà hàng. Ngay lập tức tôi bị rung động bởi phong cách cổ điển lãng mạn nơi đây!

Đỉnh của nhà hàng này được che phủ bằng tấm kính mờ, mơ hồ có thể

thấy ánh sáng xuyên qua. Không biết đó là ánh sao hay là ánh sáng của

ngọn đèn.

Ánh sáng của chiếc đèn tường giống lá phong, hòa lẫn với hình ảnh

đong đưa của đôi nến đỏ, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo trên chiếc bàn u tối

Nhà hàng dùng những cây tử đằng phân cách khoảng cách giữa các bàn,

cộng thêm ánh sáng như vậy, khu vực quanh đây bật lên sự cao quý ý nhị.

Đặc biệt nhất chính là chính giữa phòng ăn có một cô gái đàn dương

cầm. Tiếng đàn du dương phối hợp với sự đặc biệt của nhà hàng, lãng mạn

mà cao quý.

Hàn Trạc Thần giúp tôi cởi áo ngoài rồi đưa cho người phục vụ. Anh kéo ghế mời tôi ngồi xuống.

“Muốn ăn gì nào?” Anh nhận lấy thực đơn từ phục vụ, đưa tới trước mặt tôi.

“Em muốn ăn đồ hải sản! Cua hấp, tôm tươi nướng.”

Cánh tay đang đưa thực đơn cho tôi của Hàn Trạc Thần chững lại, rồi rụt về trả nó lại cho người phục vụ vẻ mặt áy náy.

Rất rõ ràng, trong khung cảnh thanh nhã như này, tôi nên gọi thịt bò

bít tết, lịch sự cầm dao giả bộ thanh lịch. Nhưng tôi thật sự rất muốn

ăn hải sản.

Dù sao đây cũng là bữa tối cuối cùng trong đời của tôi.

“Cậu đi tìm cách đi, chúng tôi cũng không vội, có thể chờ được.” Anh nói với người phục vụ.

“Vậy xin ngài đợi một chút, tôi đi hỏi.” Một lát sau người phục vụ

nhanh bước tới, nói cho chúng tôi biết: “Không có vấn đề gì, đồ ăn sẽ

lên rất mau.”

Quả nhiên rất nhanh, mới hai mươi phút họ đã bưng lên hai đĩa hải

sản. Màu sắc và mùi thơm đậm đà giống hệt quán hải sản nối tiếng làm ra.

“Tốc độ của bọn họ nhanh thật đấy.” Tôi cảm thán từ tận đáy lòng: “Hai mươi phút mà đã có thể mua về đây.”

“Hai mươi phút không kịp để mua về. Chắc là bên kia mang sang.”

“À!” Thấy anh đưa tay ra, tôi vội vàng kéo cả hai chiếc đĩa về phía tôi: “Em bóc cho anh ăn.”

“Em hả?”



Trong nhà hàng lãng mạn, mỗi người đều yên lặng mà tao nhã ăn cơm

Tây, duy có mỗi tôi hai tay bẩn bẩn chiến đấu miệt mài với con tôm trong tay năm phút đồng hồ. Cuối cùng khi ly rượu vang của anh chỉ còn lại

một ngụm, tôi đã lột xong con tôm đặt lên đĩa anh.

Anh nhìn thịt tôm tơi tả nát bấy trong đĩa, hỏi tôi: “Em xác định là em tính dùng tốc độ này ăn cơm hả?”

Tôi kiên quyết gật đầu, lại cầm một con cua, bắt đầu nghiên cứu xem bên hành động từ chỗ nào

Tôi nghe thấy anh bất đắc dĩ nói với người phục vụ: “Lấy cho tôi thêm hai chai rượu vang nữa.”

“…”

Từ lần đầu tiên tôi ăn đồ sản bị đứt tay, về sau mỗi khi đi ăn hải

sản anh đều bóc vỏ giúp tôi, vào trong đĩa tôi thì chỉ có thịt hoàn

chỉnh.

Trước đây, tôi cứ ăn và coi đó là điều đương nhiên.

Hiện tại tôi muốn bóc cho anh một lần, mới hiểu được rằng, ngón tay

chầm chậm tách vỏ cứng và thịt trắng muốt kia, có bao hàm rất nhiều

thương yêu và chiều chuộng.

Trái tim đều đã bị sự hối hận cay đắng chiếm giữ.

Một lát sau, anh thấy tôi vẫn còn vần con cua, lật đi lật lại để xem, anh không nhịn được nói với tôi: “Thiên Thiên… Chúng ta nói chuyện đi.”

“Được!”

Tôi cúi đầu tiếp tục nghiên cứu xem làm sao chiếc vỏ cứng rắn của con cua làm sao mà vỡ ra được.

“Em ở với anh lâu vậ