Polly po-cket
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329730

Bình chọn: 7.00/10/973 lượt.

chiếc nhẫn tôi đã vất đi.

“Anh?”

“Thiên Thiên, chúng ta kết hôn đi!”

“Hả?”

Anh nhìn tôi say đắm: “An Dĩ Phong nói anh biết, phụ nữ chỉ tin tưởng vào việc lấy kết hôn làm lời hứa, không tin tưởng vào tên đàn ông không thể lấy cô ấy… mà cứ luôn miệng hứa hẹn cả một đời.”

“Nhưng, không phải anh đã nói…”

“Anh nghĩ rồi, anh có thể đưa em rời khỏi đây, ra nước ngoài tìm nông trường không ai biết đến chúng ta, bắt đầu một cuộc sống mới.”

Tôi tựa vào ngực anh, nghe tiếng tim đập cố chấp của con người này.

Nếu như có thể, tôi chỉ mong anh vĩnh viễn không biết tôi là ai, cả đời

cũng không biết tôi làm ra vẻ lương thiện và thông cảm để đánh lừa anh

tám năm trời.

Chiếc xe dừng lại, tôi lưu luyến xuống xe. Vừa nghe thấy tiếng xe anh khởi động, tôi chạy tới bên cửa sổ, lừa anh một lần cuối, nói: “Đến lúc đó, em muốn trồng trong nông trường một vườn hoa bỉ ngạn thật to. Nếu

như anh đồng ý, chúng ta sinh một đứa con…”

“Em chịu ở bên anh là tốt rồi.”

Tôi đứng trên ban công, dựa người vào tấm kính trong suốt, thưởng

thức âm nhạc bay bổng hư vô như trong giấc mộng. Tâm tình tôi bị những

âm thanh khát khao hướng tới tương lai tốt đẹp này lây nhiễm. Tôi không

kìm được ảo tưởng về những hình ảnh đuổi bắt, đùa vui của tôi và Hàn

Trạc Thần trong nông trường rộng mênh mông.

Con người đôi khi rất bi ai. Lúc có đường lui thì luôn luôn kiên

quyết lao đầu về phía trước. Đến khi chẳng còn đường về, quay đầu nhìn

về phía bờ bên kia, mới phát hiện ra bản thân mình đã bỏ lỡ thứ mơ ước

nhất.

Thế nên con người chỉ có thể tự ép bản thân không được quay đầu lại nhìn, tiếp tục đi về phía trước.

“Thiên Thiên!” Cô giáo không biết đứng sau tôi từ lúc nào, hỏi: “Em muốn thi đại học nào?”

“Em?” Tôi đáp: “Em chưa nghĩ tới.”

“Các môn văn hóa của em thế nào: Nếu qua được điểm chuẩn, cô có thể giới thiệu cho em vài thầy cô.”

“Cám ơn cô, nhưng… điểm văn hóa của em không qua chuẩn.”

Nữ sinh đang đánh đàn quay đầu lại cười cười, cô ấy nói: “Em phải cố lên! Đại học là một nơi rất hay ho.”

Trên mặt chị ấy hiện lên nụ cười tươi tắn. Chị nói đại học là một thế giới giống tháp ngà. Ở đấy có rất nhiều người cùng tuổi, lại còn có rất nhiều bạn bè cùng sở thích…

Phòng của họ có bốn người, đến buổi tối có thể ngồi tâm sự với nhau,

cùng nhau xem phim truyền hình, có thể cùng nhau cười những khi trêu đùa nhau.

Chị còn nói, họ vừa đàn dương cầm, vừa thảo luận về mấy người bạn trai của nhau.

Mới nghe qua đã thấy là một nơi rất tuyệt, khó trách mấy người bạn cùng lớp của tôi đều ra sức học tập vì nơi đó.

Chỉ tiếc là tôi không còn cơ hội nữa rồi.

Cô gái thấy vẻ mặt tôi ngây ngẩn, khuyên tôi: “Không sao! Dù sao thì

điều kiện gia đình nhà em cũng khá tốt. Cô có thể liên hệ với trường học bên ngước ngoài, kỳ thi nhập học bên đấy khá dễ.”

Tôi gượng gạo cười với cô.

Cô còn cho rằng tôi không có lòng tin với bản thân nên vẫn khích lệ:

“Em mới mười tám tuổi đã có thể đàn được giai điệu như thế, sau này

khẳng định sẽ có thành tựu. Cô không nhìn lầm em đâu.”

“Cô ơi, cũng đã muộn rồi, em phải về đây!” Tôi cúi gập người chào cô lần cuối, cũng không hẹn gặp lại, chỉ nói: “Cám ơn cô!”

Buổi chiều hôm ấy, tôi ra công viên nhìn mấy cụ già tập Thái Cực

Quyền, nhìn khuôn mặt hằn lên vết tích năm tháng, nhìn bọn họ vì muốn

sống lâu hơn một chút mà nỗ lực.

Tính mạng, thật sự đến lúc gần mất đi mới thấy nó quý báu đến nhường nào.

Sau đó, tôi một mình lượn trên những con phố, dọc theo tuyến đường ồn ào, ngơ ngác nhìn những tủ kính trong mấy gian hàng.

Khi đi qua một ảnh viện, tôi bị chiếc áo cưới trắng tuyết mê hoặc. Tôi đi vào trong chụp một bộ ảnh áo cưới.

Sau đó tôi chọn được một cuộn phim khá ổn để rửa. Các cô ở đây đề

nghị tôi tháng sau tới lấy. Tôi gật đầu cười, quan sát tỉ mỉ từng bức

ảnh trên máy tính lại một lần.

Trong hình, tôi cười rất hạnh phúc, chỉ tiếc rằng đôi mắt đong đầy ánh nước…

Ra khỏi ảnh viện, mới đi qua được hai con phố, tôi lại quay về nhìn bộ ảnh một lần mữa.

Tôi để lại cho họ địa chỉ nhà tôi, nói: “Nếu khi đó tôi không thể tới lấy, các chị chuyển cho tôi tới địa chỉ này được không? Nếu như người

nhận là một người đàn ông rất tuấn tú, các chị có thể chuyển lời giúp

tôi không, rằng: Tôi yêu anh ấy! Tôi thật sự, thật sự rất muốn làm

cô dâu của anh ấy… Mỗi đêm tôi chờ anh ấy về nhà… là bởi vì tôi muốn chờ anh ấy…“

***

Khi tôi đang đi dạo một mình không có mục đích khắp các cửa hàng, điện thoại di động reo vang.

Tôi nhìn thoáng qua điện thoại rồi lập tức bắt máy, giọng nói của Hàn Trạc Thần nghe hơi bất an: “Thiên Thiên, em ở đâu?”

“Em ở trong trung tâm mua sắm Thanh Cẩm… Anh đang ở đâu?”

“Anh tới đón em về. Cô giáo em nói là em đã về từ rất sớm.”

“À, em đến trung tâm mua sắm lượn lờ chút.”

“Anh đi đón em, em đang ở tầng mấy?”

“Tầng ba, khu trang phục nữ.”

“Em đừng đi đâu nhé.”

Trong lúc đợi anh đến, tôi lại mò mẫm chiếc váy công chúa lộng lẫy bên cạnh.

Cô nhân viên phục vụ rất nhiệt tình đón tiếp, liếc qua chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của tôi, lập tức cười: “Cái váy này cực kỳ thích

hợp với k