nụ hôn không hề mang theo hơi tình dục rơi xuống trên trán, trên môi tôi…
“Thích không?”
“Rất đau đớn, rất dày vò…” Tôi lén bổ sung thêm một câu trong lòng: “Nhưng mà rất thích!”
Tôi chưa bao giờ biết đời người có loại sung sướng thế này, lại bao gồm cả đau đớn, cả dày vò.
Tám năm bên nhau, chúng tôi chưa hề thân mật như thế, chẳng nghĩ rằng anh cũng có lúc dịu dàng tình tứ như vậy.
Đầu ngón tay tôi lướt qua khuôn mặt anh, chạm vào gò má đầy mồ hôi, cùng mái tóc đang ẩm ướt đó.
Tôi rất rất yêu anh, không thể xa anh dù chỉ một ngày! Làm sao bây giờ…
Anh cắn môi dưới, rút thân thể ra, rút đi cả linh hồn tôi.
“Anh phải đi sao?” Tôi lưu luyến nắm tay anh. Đây là một đêm tuyệt vời nhất trong đời tôi, rất muốn nó có thể kéo dài một chút!
“Đi?” Anh sửng sốt rồi bật cười, bàn tay từ sau lưng di chuyển, dịu
dàng nắm bầu ngực mềm mại của tôi, hôn lên vai, lên lưng tôi.
“Anh cho rằng… tối nay chỉ vừa mới bắt đầu thôi…”
“Em chỉ muốn anh ngủ cạnh em…”
“Nhưng anh không muốn…”
…
Không biết thời gian qua đi bao lâu, ngoài trời đã hết mưa, bầu trời xám xịt.
Tôi chôn người vào trong chăn, khuôn mặt đặt trên gối, lớn nhưng vậy mà chưa bao giờ có khao khát ngủ như lúc này.
Anh kéo chăn ra, bàn tay tìm được sống lưng tôi, lưu luyến vuốt ve.
“Em xin anh đấy!” Tôi dỗi nhìn anh: “Anh để em ngủ một lát, một lát thôi.”
Đôi mắt anh còn sáng hơn cả đêm qua, trên mặt không hề có dấu hiệu của sự mệt mỏi.
Đáng thương cho tôi! Cả người đau nhức, chân tay bủn rủn, đầu nặng như búa tạ. Ngoài muốn đi ngủ cũng chỉ có muốn ngủ mà thôi.
“Vậy em qua đây để anh ôm.”
“Không cho!” Lúc nãy anh cũng nói muốn ôm. Ôm rồi lại bắt đầu trêu
chọc tôi, đầu lưỡi liếm mút những điểm mẫn cảm toàn thân, khiến tôi đầu
hàng, khuất phục…
“Chúng ta tâm sự!”
“Tâm sự? Anh không mệt sao?” Tôi ngẩng đầu, đôi mắt ngái ngủ mông
lung nhìn anh: “Có phải anh từng luyện tập thể lực đặc biệt không?”
“Không có luyện tập gì đặc biệt. Nhưng ngày trước muốn làm cảnh sát,
nên trước đây, trong những năm trung học, mỗi ngày đều tập chạy đường
dài thôi!”
“Thật thế hả?” Tôi mà muốn đợi anh sức cùng lực kiệt chắc phải đợi đến khi anh sáu mươi tuổi mới có chút hy vọng!
Có vẻ như An Di Phong rất nhìn xa trông rộng, trước đây đã có một câu nói rất kinh điển, hiện nay mới nghĩ đến thì đã quá muộn: “Cơ thể này
xương cốt cũng mong manh quá… có thể chịu được anh làm đi làm lại nhiều
lần sao? Anh cũng đừng làm đến chết người đấy!”
Nhớ tới Anh Dĩ Phong, tôi đột nhiên nhớ tới một câu hỏi đã nghĩ ra từ rất lâu.
Tôi kéo theo chăn chui vào lòng anh, gối đầu lên ngực anh, hỏi” “Vì sao anh lại đi lăn lộn trên xã hội đen?”
Anh ôm vai tôi tôi, hỏi vặn lại: “Vì sao em lại hỏi như vậy?”
Bởi vì với những hiểu biết của tôi về anh, anh không phải là một
người không có tự chủ. Lôi lão đại cũng sẽ không ép anh làm những việc
anh không muốn làm.
Một người có mục tiêu rõ ràng như vậy làm sao có khả năng từ bỏ giấc mơ của mình ngay trước kỳ thi đại học.
“Anh thì muốn làm cảnh sát, cách giấc mơ chỉ còn một bước thôi. Trừ
khi có chuyện bất đắc dĩ, anh cũng sẽ không đi trên con đường này.”
Gương mặt anh cọ vào tóc tôi, như cưng nhiều, như buồn bã: “Em là
người duy nhất nói với anh những lời này… Thiên Thiên, trên thế giới này chỉ có em hiểu được ‘bất đắt dĩ’ của anh! Thế nên anh mới có thể yêu
em, không thể kiềm chế mà sa chân vào…”
Nói đến đây, tôi không nhịn được thở dài: “Nhưng tình yêu của anh có thể duy trì được bao lâu! Một tháng, hay là hai tháng?”
Anh ngạc nhiên nhìn tôi, không chừng đang nghĩ tôi sao có thể lý trí thế.
Tôi tiếp tục nói: “Tiểu Thu đã hói: Đàn ông nếm qua bao nhiêu mỹ nữ như anh không thể yêu ai cả đời. Nhưng em không quan tâm…”
“Cô ta!” Anh tức đến nghiến răng nghiến lợi, rất nghiêm túc hỏi tôi: “Em tin không?”
Tôi cũng rất nghiêm túc gật đầu.
Anh ngồi bật dậy, nhìn tôi giận dữ, giận đến nỗi vài lần muốn nói rồi lại nuốt vào. Cuối cùng anh cũng mở miệng: “Trước khi gặp được em, anh
cũng không tin bản thân mình sẽ yêu một người phụ nữ. Em… vừa sinh ra đã là kiếp số của anh!”
“Anh mới là kiếp số của em!”
Yêu, hận, rõ ràng là hai từ trái nghĩa nhau, nhưng đáng thương thay, nó lại cùng tồn tại.
“Có lẽ thế.” Anh ôm cả chăn lẫn tôi vào lòng: “Thiên Thiên, anh yêu
em rất lâu rồi. Cho dù với em có ý gì với anh, anh cũng không muốn mất
đi em!”
Tôi túm chăn, khóe miệng không kìm được cong lên, tựa như vừa rót vào lòng một cốc nước đào mật ong, mùi vị ngọt ngào lan truyền theo mạch
máu đến các bộ phận.
“Anh thích những khi tâm trạng không tốt, em ngồi yên lặng bên cạnh
anh; thích những đêm anh mệt mỏi về đến nhà, thấy ánh đèn phòng khách,
và em đang nằm cuộn tròn trên sofa. Lúc nào em cũng yên lặng mà sống
cạnh anh, không quan tâm anh đi đâu, khi nào về, nhưng mỗi ngày em đều
chờ anh. Em làm anh có cảm giác chính mình có một cái nhà… Đôi khi ở bên ngoài xã giao, anh sẽ không ngừng nhìn đồng hồ, vừa nghĩ đến dáng em
đang nằm cuộn mình trên sofa, tim anh sẽ rất đau.”
Anh ôm tôi chặt thêm một chút, chặt đến nỗi đường cong cơ thể chúng
t
