XtGem Forum catalog
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325032

Bình chọn: 7.00/10/503 lượt.

oài dự đoán,

cô ta vẫn còn giở nhiều thủ đoạn.

Quách Doanh, lần này chỉ sợ cả

vốn lẫn lãi cô điều bị mất thôi. Anh Tiếu Dương, không phải là thằng

ngốc, lại càng không phải là thằng hề để cô ta cho quay vòng như vậy.

Lấy điện thoại ấn một dãy số, “Lão Đao, cậu giúp tôi điều tra chưa?”.

“Dạ đã điều tra xong hết rồi. Người phụ nữa kia cùng với tên má trắng mở

công tay, trong tay vẫn còn dư ít tiền. Gần đây có vẻ không an phận, lại đi đầu tư ngoại hối”.

“Dễ dàng xử lý thôi, điều tra xem cô ta đầu tư ở đâu, tìm người cung cấp cho cô ta ít tin mật”.

“Hiểu rồi. Trước để cô ta kiếm được lời hai lần, lần cuối cùng sẽ cho cô ta ngã một cú thật đau”.

“Tốt nhất để cho cô ta đầu cơ tiền tệ có kỳ hạn, cậu hiểu chứ?”.

“Em hiểu”.

Tiếu Dương nhắm mắt, nếu cô muốn cho một người lên thiên đường, vậy tôi sẽ

cho cô đầu cơ kỳ hạn tiền tệ, nếu cô muốn một người xuống địa ngục, tôi

cũng sẽ cho cô đầu cơ kỳ hạn tiền tệ, để xem rồi ai sẽ thắng.

“Anh Tiếu, mọi chuyện đều làm tốt. Người phụ nữ kia tự bỏ ra hai trăm vạn

đều thua hết, còn mượn chị gái một trăm bạn cũng mất sạch. Bây giờ cô ta còn nợ năm trăm vạn công ty đầu cơ kỳ hạn tiền tệ”.

“Lão Đao,

cậu không hổ là thám tử tư đại tài, làm việc thật gọn gàng, đúng là

không còn gì để nói. Lần sau tôi sẽ giới thiệu khách hàng cho cậu”.

“Anh Tiếu, không có sự giúp đỡ của anh, Lão Đao em chẳng là cái thá gì cả.

Cũng chỉ là một thằng côn đồ đường phố, có thể qua được ngày nào tốt

ngày ấy, không biết đến tương lai mình”.

“Cũng tự cậu phấn đấu

không chịu thua kém. Nhưng tôi vẫn phải nhắc lại một câu, chuyện trái

pháp luật không được phép làm, cậu đừng sa đà vào”.

“Em hiểu, dù sao em cũng lớn lên dưới lá cờ màu đỏ, mọi việc làm đều có nguyên tắc”.

Tiếu Dương mở máy tính, vào hòm thư nhận một đoạn băng Lão Đao gửi đến.

Địa điểm là văn phòng giám đốc công ty đầu cơ kỳ hạn tiền tệ.

Quách Doanh đang đứng bên cạnh bàn làm việc, vẻ mặt đáng thương van nài,

“Giám đốc Trương, anh xem đấy, gần đây trong tay tôi cũng không có tiền, anh cho tôi khất nợ lần này, chờ sau này có tiền tôi sẽ trả ngày”.

Giám đốc Trương là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, tóc ngắn húi cua,

mặc bộ quần áo ngắn làm lộ cái bụng to. Anh ta ngả người lên ghế, “Nghe

nói cô còn một căn nhà, bán đi cũng được khoảng hai trăm vạn, còn lại ba trăm vạn phải trả đủ trong vòng một tháng”.

“Giám đốc Trương,

những ba trăm vạn một tháng làm sao tôi gom đủ?”. Quách Doanh dựa người

duyên dáng lên cạnh bàn, vùng da thịt đầy đặn ở ngực hé mở sinh động.

Đôi đồng tử trong mắt giám đốc Trương sáng lên, cười nói, “Ngồi lâu cả ngày cổ thật đau nhức”.

Quách Doanh nhanh nhẹn vòng qua bàn, đi về phía sau ghế anh ta ngồi, tay đặt

lên vai anh ta, dịu dàng nói, “Trước kia tôi có học mát xa, hay là để

tôi giúp anh bớt mỏi”.

Cô ta dùng sức vừa vặn, không nhẹ không mạnh xoa bóp, giám đốc Trương vui vẻ hưởng thụ dần dần khép hai mắt lại.

Sau một lúc lâu bật ra một câu, “Kỳ thực tôi còn có một nơi cần mát xa”.

Tay Quách Doanh dừng lại trên vai hỏi, “Chỗ nào vậy?”.

Giám đốc Trương bắt đầu đứng dậy ôm lấy cô ta rồi mãnh liệt đè xuống.

“Đừng mà”. Quách Doanh kêu lên một tiếng nũng nịu.

Giám đốc Trương không lưu tình chút nào kéo váy ngắn của cô ta lên, “Làm gái đĩ thì có cần phải dạy những việc này không?”.

Trên màn hình chỉ còn lại hai thân thể nhớp nhúa quấn lấy nhau, Tiếu Dương tắt máy tính đi.

Giám đốc Trương nổi tiếng dâm đãng, đã dính đến anh ta sẽ không dễ dàng thoát thân, Quách Doanh, cô tự cầu nhiều phúc đi!

Buổi tối, Tiếu Dương chơi xong với con gái. Đi đến phòng Khương Hiểu Nhiên.

Khương Hiểu Nhiên đang ngồi trước bàn trang điểm, cầm lược chải đầu, một lượt

kéo xuống, tóc của cô lại dài lên nhiều, chẳng mấy đã dài đến eo.

Tiếu Dương nhìn cô âu yếm, trong trí nhớ của anh, khi vừa kết hôn, trước khi ngủ cô rất thích chải đầu, lúc ấy anh không biết thưởng thức, cảm thấy

thật phiền phức, phụ nữ đúng là luôn tìm việc để bận rộn.

Nhiều năm sau, cũng hình ảnh này nhưng cảm nhận của anh hoàn toàn khác.

Vài ngày trước, trong lòng thấy buồn chán, ghen tuông, nhưng lúc này mọi

thứ đều tan thành mây khói. Cần gì phải ghen tuông như vậy chứ, ít nhất

giờ phút này đây, người ở bên cạnh cô, làm bạn với cô, là anh mà không

phải là ai khác.

Anh bước lên phía trước, lấy lại cây lược trong tay cô, tiếp tục chải.

Hai người đều không nói gì, phòng chỉ phát ra tiếng vang nhỏ của chiếc lược đang chải đầu. Nhiệt độ điều hòa rất thấp, Khương Hiểu Nhiên không khỏi vòng tay ôm quanh người. Tiếu Dương từ phía sau ôm cô, không dồn dập,

rất dịu dàng mà ấm áp.

“Hiểu Hiểu, ngày mai về nhà với anh. Anh không chờ được nữa rồi”.

Khương Hiểu Nhiên đầu tựa vào bụng anh, cúi đầu đáp, “Vâng”.

“Hay là hôm nay anh không về nữa, ngày mai anh, em và Dương Dương cùng đi luôn”.

“Anh định ngủ ở đâu?”. Khương Hiểu Nhiên ngây ngốc hỏi.

Tiếu Dương cúi đầu xuống, nói thì thầm vào tai cô, “Giường rộng như vậy, hai người ngủ đủ đấy”.

“Anh đừng tưởng bở, mẹ ở ngay phòng bên cạnh, ngày mai làm sao em dám nhìn mặt mẹ”.

“Sáng mai anh lặn