y dáng vẻ uể oải
của anh ta, giọng điệu cũng dịu đi, “Tô Tuấn, anh nói những câu này với
tôi cũng vô ích, tôi không phải là Lưu Sảng. Sao đàn ông các anh luôn
mất đi rồi mới biết quý trọng vậy? Anh phải hiểu, Lưu Sảng đã đợi anh
vẻn vẹn mười sáu năm, từ mười tám tuổi đến ba mươi tư tuổi, thời thanh
xuân đẹp nhất của người con gái đều đã lãng phí với anh rồi. Nếu không
phải trái tim cô ấy đã chết, cô ấy sẽ không rời bỏ anh đâu”.
Tô Tuấn nghe xong, suy sụp đứng đó, không nói được câu nào khác.
Khương Hiểu Nhiên thở dài, bước lên lầu.
Tô Tuấn hồn bay phách lạc đi dọc trên đường, bên tai không ngừng vang lên tiếng, “Trái tim đã chết, trái tim đã chết”.
Từ lúc Lưu Sảng ra đi, anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này.
Sống đến hơn ba mươi tuổi, anh cũng chưa bao giờ trải qua tư vị này. Từ nhỏ
đến lớn, anh là con trai độc nhất nhà họ Tô, vẫn luôn được bao bọc của
cả gia đình.
Mẹ mất rồi, anh bắt đầu sa đà vào những trò chơi
tình ái, từ 13,14 tuổi liền lưu luyến bụi hoa. Cho tới bây giờ đều là nữ sinh níu kéo anh, cũng có gặp phải vài người làm bộ làm tịch, vài cuộc
chơi chào đón nhiệt tình, nhưng lúc nào anh cũng thể hiện rất phong độ.
Hai chữ tình yêu không bao giờ xuất hiện trong từ điển cuộc đời anh.
Lúc yêu Lưu Sảng, bắt đầu cũng chỉ nghĩ muốn chơi đùa.
Vẫn nhớ như in lần đầu tiên gặp cô ở sân bóng rổ trường đại học, lúc ấy anh cùng với vài đứa bạn học đánh bóng xong, đang ngồi bên vệ sân nghỉ
ngơi, nữ sinh xem xung quanh ào ào vây đến đưa nước khoáng, nước ngọt.
Chỉ có Lưu Sảng bưng một cặp lồng cơm, ánh mắt đen nhánh nhìn anh.
Anh tò mò nhận lấy, mở ra xem, hóa ra là một cốc nước ô mai đá, lúc ấy anh đã hỏi cô, “Bạn học, em mua ở đây vậy, nhìn trông thật ngon mắt”.
Lưu Sảng hoạt bát nói, “Nếu sau này anh muốn uống thì làm bạn trai em đi”.
Tô Tuấn kinh ngạc nghe câu trả lời của cô.
Không hề thiếu những nữ sinh thổ lộ với anh, nhưng nếu nói trắng ra đơn giản thế này, cũng chỉ có mình cô là lần đầu tiên.
Tức thời lúc đó nảy sinh lòng hiếu kỳ, sau đó hai người bắt đầu tìm hiểu,
anh mới phát hiện thấy tính hồn nhiên trong sáng của Lưu Sảng, rất khác
với những nữ sinh khác.
Ở bên cô anh cảm thấy đặc biệt thoải mái, không cần đùa giỡn bất kì âm mưu quỷ kế gì, cứ như vậy, dần dần anh bắt đầu thích cô.
Vừa phát hiện tình cảm này, anh đã không thể cưỡng lại được.
Trước khi kết hôn, mấy lần anh muốn làm gián đoạn chuyện tình cảm này nhưng
lại không nhẫn tâm như thế, cuối cùng vẫn kết hôn với cô.
Tô Tuấn đau khổ ngồi xuống ven đường, nghĩ đến yêu tinh hại người kia, anh vô cùng hận.
Ngày đó anh đến nhà Mị Mị tìm cô ta hỏi chuyện.
Không nghĩ tới người phụ nữ kia lại ngồi im lặng chờ đợi anh đến.
“Chương Hàm Mị, cô là đồ thối tha, cô nói gì trước mặt vợ tôi thế hả?”. Anh giận không thể siết chặt cổ cô ta lại.
Người phụ nữ kia có chút hoang mang tiếp đón anh, “Nói gì vậy, anh không phải rất rõ ràng sao, cần gì phải hỏi tôi?”.
Tô Tuấn thấy nóng máu, khí huyết dâng cao, vung tay tát mạnh vào mặt người phụ nữ kia.
Gò má đánh đầy phấn kia thoáng chốc để lại dấu tay rõ rệt, khóe miệng bật
ra máu chảy dọc xuống cằm rồi rơi xuống chiếc váy màu trắng.
Chương Hàm Mị giơ tay lau vệt máu trên khóe miệng, “Tô Tuấn, lần trước anh ép
tôi uống thuốc phá thai anh nên dự đoán được kết quả này. Dựa vào cái gì Lưu Sảng, cô ta có quyền mang thai đứa con, vậy mà con của tôi chỉ là
một vũng máu còn chưa thành hình?!
Tôi vẫn nhớ như in mấy tháng
trước, tôi đã đau khổ cầu xin anh hãy để tôi giữ lại đứa bé này. Anh đã
trả lời tôi thế nào? Anh nói cái thứ hạ tiện trong bụng tôi không biết
là con của ai, nhưng nó chính là con của anh, đó chẳng phải là điều lạ
gì. Đã hơn một năm nay tôi tận tâm hầu hạ anh, lấy lòng anh, vậy mà tôi
lại phải hứng chịu những lời này cay nghiệt sao?
Lúc ấy tôi còn
muốn đi, nhưng anh không tha. Rồi lúc anh cho người mua thuốc phá thai,
ép tôi uống xong mới cho tôi về nhà. Anh có biết tôi về nhà chỉ chảy vẻn vẹn một vũng máu, nhưng đó chính là cốt nhục của anh, vậy tại sao anh
lại coi nó như rác rưởi vậy? Lúc ấy trong lòng tôi đã thề, thù này tôi
không báo, tôi quyết không sống trên đời này nữa.
Thật may mắn,
ông trời có mắt, bảo bối nhà anh cũng mắc phải cú lừa này, trí tuệ của
kẻ hơn ba mươi kia làm sao bằng đứa chỉ hơn hai mươi tôi đây. Tô Tuấn,
anh đã bị báo ứng. Anh mang nỗi đau lên người tôi, tôi đã trả lại đủ cho anh”.
Nói xong, cô ta bật cười to.
“Đồ điên, cô không
muốn cái loại hoang dã trong bụng cô sao, tôi không ngại cho cô hận thêm một lần nữa”. Tô Tuấn đi đến trước mặt nhìn xuống bụng cô ta.
“Đứa bé sao? Tôi còn có thể có con sao?”. Chương Hàm Mị lộ ra nụ cười kì
quái, “Đứa con của tôi sớm đã chết, tôi không còn con nữa rồi”.
“Chẳng lẽ căn bản cô không hề mang thai?”.
“Không sai. Mới đầu tôi cố ý đến bệnh viện vợ anh kiểm tra, cho bạn vợ anh
thấy, tôi tin chắc cô ta sẽ nói cho vợ anh, kết quả một lúc lâu không
thấy động tĩnh gì. Sau đó tôi lại đến bệnh viện đó gặp được vợ anh, nói
cho cô ta tôi đang mang đứa con của anh, rồi vui vẻ để lại số điện
