“Cô quá đề cao tôi rồi, nếu tôi có ý nghĩ như vậy, lúc trước sẽ không ký séc tiền cho cô.
Quách Doanh, không cần đổ trách nhiệm lên đầu người khác. Hôm nay điều
tôi muốn nói với cô chính là, cô đừng có hy vọng lấy lòng mẹ tôi thì tôi sẽ quay đầu. Bây giờ cảm giác duy nhất của tôi đối với cô là chán ghét. Vốn tính chia tay vui vẻ, dù sao cô cũng ở bên tôi hai năm, gặp mặt sẽ
không giống như kẻ thùa. Nhưng nếu quả thực cô không có chừng mực, tôi
sẽ làm cô không bằng kẻ ăn xin đâu”.
Trong lòng Quách Doanh run
sợ, ở bên Tiếu Dương hai năm, tính cách anh ta thế nào cô khá hiểu. Tuy
nói bề ngoài như vô hại, đối với người khác rất hòa thuận, đối với phụ
nữ càng lịch lãm hơn. Nhưng nếu đã chọc giận anh ta, hậu quả chắc chắn
sẽ nghiêm trọng.
Trước cô, Tiếu Dương đã từng qua lại với một
người con gái, nhưng sau đó Tiếu Dương lại nói chia tay với cô ta. Cô
gái kia chắc cũng không muốn rời khỏi anh, cả ngày đến công ty quấy rầy, Tiếu Dương nhiều lần cảnh cáo cô ta không chịu nghe.
Sau đó đột
nhiên cô gái kia không đến nữa, theo nguồn tin thân cận cho biết, cô ta
còn bận đánh phấn tô vẽ cả ngày vì muốn nuôi bạn trai, cuối cùng phải
lưu lạc đến quán bar tiếp rượu để kiếm sống.
Tuy nói không có
chứng cứ cho biết đó chính là cạm bẫy Tiếu Dương đặt ra, nhưng theo hiểu biết của cô đối với anh ta, khả năng đó là rất lớn.
Đối với phụ nữ, anh ta có thể không cần tiền tài, nhưng quyết không thể để ảnh hưởng đến mặt mũi và tôn nghiêm của anh ta.
Nghĩ vậy, cô nói nhanh, ” Tiếu Dương, tôi sẽ tuân thủ thỏa thuận”.
Trong lòng còn nghĩ, tôi đánh không lại anh, chạy là thượng sách.
“Cô nói lời nhớ kỳ lấy lời. Tôi muốn nhìn thấy hành động của cô”.
“Sau này bác gái của gọi điện đến, tôi sẽ nói tôi có việc, dù sao tôi cũng sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa”.
Tiếu Dương nhìn bóng dáng Quách Doanh rời đi, cũng xoay người lên tầng.
Đẩy cửa ra, mẹ đang ngồi trên sofa xem kinh kịch, thấy anh vào vội đứng dậy lấy trong tủ lạnh một lon đồ uống mát, “Khát nước không, uống đi”.
Chờ Tiếu Dương uống hết xong, bà Tiếu tha thiết nhìn anh, “Đưa Doanh Doanh về nhà rồi hả?”.
Tiếu Dương ngồi xuống sofa, ngẩng đầu nhìn mẹ.
End
——— —————————-
[1'> La Gia Anh : chồng thứ hai của Uông Minh Thuyên. “Mẹ, con không đưa cô ấy về”. Anh thản nhiên trả lời.
Bà Tiếu nghi hoặc nhìn anh, “Không phải con nói sẽ đưa con bé về sao?”.
“Mẹ, con muốn nói chuyện nghiêm túc với mẹ”. Vẻ mặt Tiếu Dương thật sự nghiêm túc.
Bà Tiếu cũng ngồi xuống sofa, lấy điều khiển tivi giảm âm lượng, “Con nói đi”.
“Con muốn tái hôn với Hiểu Nhiên”.
“Mẹ không đồng ý”. Bà Tiếu chém đinh chặt sắt trả lời.
Tiếu Dương nhìn vào mắt mẹ, “Mẹ, mẹ cũng biết mà, năm xưa con và Hiểu Nhiên
ly hôn vốn là vội vàng không suy xét kĩ. Kỳ thực bọn con vẫn còn tình
cảm. Những năm tháng đã bỏ lỡ thì cũng đã bỏ lỡ rồi, nhưng xa nhau mười
năm còn có thể gặp lại, chứng tỏ con và cô ấy chưa hết duyên phận, có lẽ ông trời muốn cột hai đứa con lại với nhau, hơn nữa còn có Dương Dương, nó là cháu gái của mẹ, là con gái của con, chẳng lẽ mẹ không muốn gia
đình ba người chúng con đoàn tụ sao?”.
Bà Tiếu cũng nhìn thẳng
vào mắt anh, “Đứa trẻ này, từ nhỏ đến lớn con là đứa con hiếu thuận. Vậy mà năm đó con tốt nghiệp đại học liền ầm ĩ muốn kết hôn với họ Khương
kia, lúc ấy mẹ đã sống chết không đồng ý, nhưng con không nghe lời, lại
còn phân tích một tràng đạo lý, nào là con bé đó hiền lành tốt bụng,
hiểu chuyện, quan trọng nhất là hợp với con. Lúc ấy mẹ đã mềm lòng,
không lay chuyển được con nên đành phải đồng ý.
Nhưng kết quả thì sao, không đến hai năm đã ly hôn. Người xưa nói rất đúng, không nghe
lời người lớn sẽ phải chịu khổ. Lần đầu tiên đã không ngăn được con, lần thứ hai có nói gì mẹ cũng không phạm sai lầm làn nữa”.
“Mẹ, con
đã ba mươi năm tuổi rồi, không phải là đứa trẻ hai mươi mấy tuổi như năm xưa nữa, làm chuyện gì con cũng đều suy tính cẩn thận rồi. Đặc biệt hôn nhân là chuyện lớn, tự con cũng biết thận trọng. Con xin cam đoan không phạm sai lầm lần nữa, mong mẹ hãy tác thành cho hai đứa con, được
không?”.
“Tiếu Dương, lúc đầu con và Khương Hiểu Nhiên kết hôn đã không nghĩ kĩ. Con bé đó tốt bụng à, vậy sao vợ của Cố Thiên Nhân lại
tìm đến tận cửa vậy? Trên báo không phải đều viết những kẻ thứ ba mới bị hắt axit sunfuric vào mặt hay sao, cô ta chắc chắn đã chen chân vào gia đình người khác, hại gia đình người ta tan cửa nát nhà, mới rước lấy
chuyện khốn khổ này. Nhưng con lại là đứa không may đỡ đạn thay cho cô
ta”. Bà Tiếu cao giọng nói, dường như khí huyết cũng cao lên.
Tiếu Dương vội vàng cầm cốc nước trên bàn đưa cho mẹ anh, “Mẹ, huyết áp mẹ cao đừng nóng giận vậy, uống ngụm nước đã”.
Bà Tiếu nhận cốc nước uống cạn, “Đừng làm ra vẻ hiếu thuận thế, chỉ cần
anh không đưa con đàn bà kia về nhà, mẹ anh sẽ thấy bố dưỡng hơn cả ăn
linh đan đấy”.
Tiếu Dương thấy khí sắc mẹ không tốt, biết không nên thảo luận vấn đề này bây giờ, đành phải hoãn câu chuyện lại.
Trở về phòng trong lòng thấy phiền muộn, nhớ đến cả ngày ngay không được
nghe thấy giọng nói c