Ba ơi, ba bảo tại sao con người lại chết?”.
Tiếu Dương thật nghiêm túc nhìn con, “Vậy con bảo tại sao hoa lại héo tàn?”.
“Nhưng hoa tàn rồi lại có đóa hoa mới khác”.
“Con người cũng giống vậy, mặc dù đi rồi nhưng vẫn còn để lại lớp người sau thừa hưởng huyết thống”.
“Rồi con cũng thế phải không?”.
“Chỉ cần là con người đều không thể trốn thoát được quy luật sinh tử đó,
nhưng con vẫn còn trẻ, cuộc đời con vẫn còn rất dài. Chuyện này con
không nên lo lắng”.
“Nhưng mà ba ơi, con thật sự không muốn thế, con muốn mãi mãi, mãi mãi ở bên cạnh ba mẹ”. Dương Dương nói xong, mắt đỏ lên.
Tiếu Dương kéo con bé ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con bé, “Con gái ngoan, sẽ không đâu, con sẽ sống trăm tuổi”.
Miệng còn khẽ hát bài ca dao đã lâu không hát đến, “Ánh trăng chiếu xuống
bông hoa sen trắng rồi đi qua đám mây, gió đêm thổi từng đợt mang theo
tiếng ca vui vẻ, chúng ta ngồi bên cạnh núi cao nghe mẹ kể chuyện quá
khứ…..”.
Bài hát này hồi Tiếu Dương còn bé mẹ thường xuyên hát
cho anh nghe. Nhớ mang máng giọng mẹ thật ngọt ngào, chỉ cần tâm trạng
anh có điều phiền muộn đều nghe bài hát này rồi chìm vào giấc ngủ.
Dỗ con gái xong anh đi tìm Hiểu Nhiên.
Vừa đẩy cửa phòng liền nghe thấy giọng nói của cô, “Dì à, dì đừng sốt ruột, từ từ rồi nói”.
Micro bên kia không biết nói câu gì.
Giọng nói Khương Hiểu Nhiên lập tức cao hơn, “Vâng, cô ấy ở bệnh viện nào, cháu sẽ lập tức đến ngay”.
Ngắt điện thoại, sắc mặt cô tái nhợt, xoay người thấy Tiếu Dương đứng phía
sau, “Tiếu Dương, anh nhanh lái xe đưa em đến bệnh viện huyện thứ nhất”.
“Anh vào toilet trước đã”.
“Anh nhanh lên, không còn thời gian đâu”. Tiếu Dương đi vào
toilet, đóng cửa lại, nhanh chóng ấn một dãy số, nhỏ giọng nói, “Tô
Tuấn. Lưu Sảng ở bệnh viên huyện thứ nhất, có lẽ sắp sinh rồi, nghe
giọng điệu Hiểu Nhiên không tốt, cậu nhanh đến đi”.
“Được”. Giọng nói Tô Tuấn tựa hồ run lên.
Đã là mười giờ tối, xe cộ trên đường đi lại cũng không nhiều, Tiếu Dương
phóng xe rất nhanh, nhưng Hiểu Nhiên ngồi bên vẫn giục anh, “Anh, nhanh
hơn nữa được không?”.
“Hiểu Nhiên, em đừng nóng vội, với tốc độ này chỉ 30 phút nữa là đến được bệnh viện rồi”.
Khương Hiểu Nhiên căn bản không nghe lời anh nói, vẫn tiếp tục thúc giục, “Nhanh lên, nhanh lên”.
Đúng 28 phút sau xe dừng ở cửa lớn bệnh viện, Khương Hiểu Nhiên không đợi
anh đến bãi để xe, đã chạy ngay lên phòng nội trú khoa phụ sản ở tầng ba bệnh viện.
Dì đứng ở ngoài phòng cấp cứu, lo lắng chờ đợi.
Thấy Khương Hiểu Nhiên đi tới, vội chạy ra đón, “Con đến là tốt rồi, từ nãy đến giờ dì cứ thấy bất an”.
“Dì, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
“Sau bữa cơm tối Lưu Sảng về phòng. Dì thấy trời nóng liền đưa đĩa dưa hấu
lên phòng nó. Lúc ấy nó nằm trên giường, nói với dì, nó thấy đau bụng,
quần lót lại có dính máu. Dì nghĩ có lẽ đứa bé sắp sinh rồi. Nên đưa nó
đến bệnh viện luôn, nhưng ở nhà dì có một mình, chú hôm nay trực đêm,
con gái thì đi chơi. Dì đành phải xuống dưới nhà tìm hàng xóm đến giúp,
vừa may gặp được Tịch Ích, nếu không có cậu ấy, làm sao dì có khả năng
đưa Lưu Sảng đi được”.
Khương Hiểu Nhiên giật mình, “Vậy người đấy đâu?”.
Dì vẫy tay, “Tịch Ích, sao cậu lại trốn ở góc phòng vậy?”.
Khương Hiểu Nhiên lúc này mới chú ý đến anh chàng thì ra đang đứng đối diện dì ở xa, vừa rồi cô đến vội vàng nên không để ý đến anh ta.
“Hiểu Nhiên, chào chị”. Tịch Ích đi tới, mỉm cười chào hỏi.
Xưng hô thật thân thiết, một chút đã đến gần cô.
“Tịch Ích, may mắn có cậu kịp đưa Lưu Sảng đến bệnh viện. Tôi thật lòng cảm ơn cậu”. Ngữ khí Khương Hiểu Nhiên thành khẩn.
“Hiểu Nhiên, những gì tôi nên làm không cần đến hai chữ cảm ơn. Nếu cô giúp
Lưu Sảng cái gì, cô có hy vọng người khác nói cảm ơn với mình không?”.
Ánh mắt Tịch Ích trong suốt.
“Tôi hiểu”.
Trong lúc lo lắng và chờ đợi, Tiếu Dương cũng chạy đến.
“Sao đỗ xe lâu vậy?”.
“À, đang đợi người”.
Đợi người? Khương Hiểu Nhiên nhìn về phía sau anh, Tô Tuấn cũng đang đi
tới, bên cạnh còn có một người phụ nữ trung niên tuổi chừng 50.
Anh đi đến trước mặt vô cùng lo lắng hỏi, “Sảng Sảng ở trong sao rồi?”.
Hai tay Khương Hiểu Nhiên nhất quán, “Bác sĩ còn chưa ra, tôi cũng không biết thế nào”.
Nhưng vào lúc này cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, một cô y tá chạy ra ngoài.
Tôi Tuấn đi đến trước mặt giữ chặt tay cô y tá lại, “Bệnh nhân sao rồi?”.
Y tá gạt tay anh ra, “Đừng kéo tôi, tôi phải lấy thêm túi máu, bệnh nhân
sinh bị chảy nhiều máu. Đừng làm mất thời gian nếu không sẽ xảy ra
chuyện lớn”.
Người phụ nữ trung niên kia đi đến bên cạnh y tá
nói, “Chào cô, tôi là Vương Tân khoa phụ sản bệnh viên tỉnh, tôi được
mời đến để hỗ trợ cấp cứu cho bệnh nhân, tôi sẽ đi cùng cô”.
Y tá thoáng chốc hóa thạch, “Cô chính là chủ nhiệm Vương Tân?”.
Chờ đến khi hai người đó đã đi xa, Tô Tuấn vẫn còn hồn bay phách lạc đứng đó.
Cứ đứng ngây ngốc như vậy không phản ứng gì, cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tay dì ôm mặt, “Rốt cuộc đã làm nên tội lỗi gì đây, sao lại để con bé phải
khổ sở như vậy, sao lại bị chảy nhiều máu chứ, ôi Sảng Sảng đáng thương