iên là không hề vui vẻ, làm gì có người phụ nữ nào muốn bạn trai mình có liên quan đến người phụ nữ khác cơ chứ “.
“Vậy bạn có thể nói cho anh ấy biết suy nghĩ của bạn”.
“Tôi đã nói, nhưng anh ấy nói chỉ là làm ra vẻ như thế mà thôi, dù sao anh ấy cũng sẽ không gặp mặt người phụ nữ kia nữa”.
“Mặc dù vậy nhưng bạn cũng nên cho anh ấy thấy thái độ của mình, nếu không
lần sau mẹ anh ấy lại giới thiệu một người nữa, anh ấy lại đi gặp mặt,
chẳng lẽ bạn lại để mình đau lòng một lần nữa?”.
“Dạ vâng, anh nói thật có lý”.
“Tốt nhất phải làm công tác thông suốt tư tưởng cho mẹ anh ấy, dù sao cũng là bậc trưởng bối”.
“Nhưng mẹ anh ấy là góa phụ một mình nuôi anh ấy lớn lên, tư tưởng người già như vậy rất ngoan cố”.
Người MC lại khó nói lần nữa.
Nghe thế, Tiếu Dương tắt radio, giao thông trên đường lại trở lại bình
thường, xe anh nháy mắt biến mất trong dòng xe cộ tập nập.
Về
nhà, mẹ đang ngồi trên sofa nói chuyện với Quách Doanh, thấy anh về,
“Tiếu Dương, hôm nay làm món thịt kho tàu con thích ăn đấy”.
Tiếu Dương vừa mới vào nhà tâm tình thoáng chốc đã rơi xuống vực thẳm, đó chính là nhìn thấy người phụ nữ kia.
Anh đi vào phòng, châm một điếu thuốc, sương khói lượn lờ giống như màu xám xịt tim anh, vì sao người phụ nữ kia như âm hồn không thể tiêu tan, cứ
thích xuất hiện ở nhà anh như vậy.
Sau một lúc lâu anh đẩy cửa phòng, đây là nhà của anh, dựa vào cái gì anh phải trốn tránh cô ta.
Lúc ăn cơm, anh không mở miệng nói một câu, bà Tiếu cũng ngầm hiểu tâm tình khó chịu của anh, lời nói ít hơn nhiều so với bình thường.
Chỉ có Quách Doanh không bỏ qua cơ hội tìm chuyện nói với bà Tiếu.
Ăn tối xong, Quách Doanh chủ động đi vào phòng bếp rửa bát. Tiếu Dương ngồi vắt chéo chân lên sofa, ngồi xem thời sự.
Bà Tiếu nhìn vào phòng bếp, khóe miệng nhếch lên cao. Nhìn lại đứa con ngồi bên cạnh, trong lòng lại thấy khó chịu.
Cô gái tốt như vậy, sao nó lại không thích? Khương Hiểu Nhiên kia cũng đã
hơn ba mươi, làm sao có thể so bì được với con gái trẻ trung chưa chồng
này? Mà đã xa nhau mười năm rồi, cũng không biết đã tìm bao nhiêu người
đàn ông. Cũng chỉ như một cành hoa liễu tàn mà thôi, Tiếu Dương lại còn
cố tình coi trọng bao bọc con bé đó.
Nếu không có con bé đó, cổ
nó có thể để lại một vết sẹo lớn như vậy không? Tuy nói bề ngoài đối với đàn ông không quan trọng, nhưng dù sao nó cũng là tổng giám đốc, phải
giữ gìn hình tượng trước bao nhiêu người.
Trên báo chí đưa tin có bao nhiêu người dung nhan bị axit sunfuric hủy hoại, may mắn con trai
mệnh lớn, không bị thương lên mặt, nếu không bà nhất định sẽ không bỏ
qua cho Khương Hiểu Nhiên.
Con bé đó chính là con đàn bà nghèo
hèn, chen chân vào gia đình người khác, làm hại nhà người ta ly hôn, khó trách vợ người ta tìm tới cửa, vậy sao ông trời không có mắt, axit
sunfuric này lại không hắt lên người con bé đó chứ?
Lần này đến
thăm thấy cổ Tiếu Dương có vết sẹo, bà có hỏi sao lại bị thương nặng
vậy? Nó nói bị bỏng nước sôi, dám vì người đàn bà kia mà giấu diếm
chuyện này với bà.
Nếu không có Quách Doanh nói cho bà biết sự thật, còn không biết mình sẽ bị lừa gạt đến khi nào.
“Bác gái, đã muộn rồi cháu phải về thôi”. Quách Doanh cười với bà nói.
Ánh mắt bà Tiếu nhìn Tiếu Dương, không đợi bà mở miệng, Tiếu Dương liền đứng dậy, “Mẹ, trời cũng muộn rồi, con đưa cô ấy về”.
Bà Tiếu nghĩ con trai cuối cùng cũng thông suốt, trong lòng thấy vui vẻ.
Tiếu Dương đi rất nhanh, Quách Doanh gần như phải chạy mới theo được bước chân anh.
Đi ra tòa nhà, Tiếu Dương đột nhiên dừng lại, Quách Doanh bất ngờ không đề phòng, suýt chút nữa đụng vào anh.
“Quách Doanh, tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Từ lúc cô nhận một nghìn
vạn, cô nên hiểu rõ quyết định của tôi. Nếu không dựa vào cái gì tôi lại phải trả cho cô số tiền lớn như vậy chứ? Cô nên biết nhiều người cả
đời, thậm chí làm việc đến chết cũng không thể kiếm được số tiền nhiều
như vậy”.
“Tiếu Dương, anh hiểu lầm rồi. Là bác gái gọi điện bảo
em đến, đối với yêu cầu người già em cũng không muốn từ chối, hơn nữa em cũng không có làm bất cứ hành vi gì khác người mà”. Ngữ khí Quách Doanh có chút đáng thương.
Tiếu Dương cười mỉa mai, tay nâng cằm cô ta lên, “Tiền của tôi không dễ dàng lấy như vậy. Cô chưa từng nghe qua câu lấy tiền tài của người phải biết xóa đi tai ương của người ta hay sao?
Đến đạo đức cơ bản nhất mà cô cũng không có”.
“Đau quá”. Quách Doanh yểu điểu kêu một tiếng.
“Theo hiểu biết của tôi, tiền bạc của cô mất khá nhiều. Nghe nói cô học người ta đầu tư cổ phiếu, tích trữ vàng, lên đến hơn sáu trăm vạn, về cơ bản
đã mất hết. Trước đó không lâu, cô có quen với một người bạn trai, cô và anh ta kết hợp mở công tay, tiền là cô bỏ ra, khoảng hơn hai trăm vạn,
bây giờ công ty phá sản, thằng đàn ông đó cũng chạy”. Ánh mắt Tiếu Dương tràn đầy vẻ châm chọc.
Quách Doanh biết anh không thương hại bản thân mình, giọng nói sắc bén, “Đây chẳng phải là kết quả anh muốn nhìn
thấy sao? Anh không phải muốn tôi nghèo đói không xu dính túi, tốt nhất
trở thành kẻ ăn xin sao?”.
Tiếu Dương nới tay,