Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326525

Bình chọn: 9.00/10/652 lượt.

n

liên quan đến mẹ nữa.

Làm việc từ trưa đến giờ, người rất mệt

mỏi, bụng đói đến kỳ lạ, nhưng chỉ có thể tránh ở trong phòng, anh thật

sự không muốn nhìn thấy Quách Doanh.

Nghe được tiếng đóng cửa bên ngoài, anh mời lò dò ra khỏi phòng.

Phòng khách không có một bóng người, có lẽ mẹ đã vào phòng ngủ. Anh lén lút

đi vào phòng bếp, sắp một bữa cơm ngon thịnh soạn, tránh ở trong phòng

bếp ăn xong mới đi ra.

Mẹ đang ngồi ở phòng khách đọc báo, thấy anh đi ra ném lại một câu, “Ăn no?”.

“Vâng”.

“Đứa nhỏ này, con trốn gì thế, Quách Doanh đáng sợ vậy sao?”.

“Mẹ, con và cô ấy đã chia tay từ lâu rồi, mẹ cứ gọi cô ấy đến sợ lại khiến cho cô ấy hiểu lầm”.

” Hiểu lầm cũng tốt. Con xem đấy, đứa nhỏ Quách Doanh này, điểm nào cũng

mạnh hơn Khương Hiểu Nhiên. Về tuổi tác, ngoại hình, gia thế. Thật không hiểu con lựa chọn thế nào, đúng là không có mắt nhìn”.

Tiếu Dương thở sâu, “Cô ta có là tiên nữ trên trời cũng không liên quan đến con”.

Bà Tiếu nhăn mặt tức giận, “Tôi cũng chỉ lo lắng cho anh thôi, đừng để

phải ly hôn lần nữa, anh đủ khả năng chịu mất mặt, nhưng tôi thì không

thể chịu đựng được”. Tháng năm nắng đỏ, thật sự xứng với tên gọi tháng năm rực rỡ.

Tháng này Khương Hiểu Nhiên bận rộn quá nhiều việc đến thời gian nghỉ ngơi

cũng không có. Đầu tiên, cửa hàng sách thanh lý bán phá giá với mức giá

giảm 50% so với giá ban đầu.

Ngoài ra còn vội vàng liên hệ với

các nhà cung cấp, chuẩn bị nhập hàng thực phẩm. Ban đầu nếu tài chính

hùng hậu, trực tiếp đến xưởng sản xuất lấy hàng là tốt nhất, nhưng cô

cân nhắc lại, vẫn quyết định nhập hàng từ cửa hàng bán buôn.

Lấy

từ cửa hàng bán buôn, chỉ cần thanh toán một phần tiền hàng, số còn lại

có thể chịu nợ. Đối với cô mà nói, đó là cầu còn không được, tuy giá cao hơn so với xưởng sản xuất một, hai phần trăm nhưng không phải vay tiền

ngân hàng trả ngay.

Buổi chiều đi đến siêu thị, em gái ở cửa hàng phàn nàn, “Chị Hiểu Nhiên, sách thật ra bán rất nhanh, vấn đề là không

kiếm được tiền lãi, tháng này sợ thu nhập xuống thấp”.

Khương Hiểu Nhiên cười, vỗ vai cô, “Được rồi mà, có lỗ vốn chị cũng trả tiền lương đầy đủ cho em”.

” Chị Hiểu Nhiên, không phải em lo lắng tiền lương, là em lo lắng lãi suất kinh doanh ấy”. Cô gái đỏ mặt.

” Sách bán xong rồi chuyển sang bán bánh kẹo, trong sáu tháng cuối năm

hẳn sẽ bán chạy. Đến lúc đó việc kinh doanh cửa hàng chắc chắn sẽ tốt

lên”.

Em gái vội vàng gật đầu lia lịa.

Nhìn xem giờ, đã gần sáu giờ, “Chị về trước đây, em đóng cửa hàng nhé”.

Về nhà, dì và mẹ đang ăn cơm.

“Dương Dương đâu rồi ạ?”.

“Tiếu Dương gọi điện thoại nói đưa con bé về nhà, bảo mẹ không cần đi đón”.

“Vâng”. Cô cúi đầu ăn cơm.

Cô ngẫm nghĩ, mẹ anh không phải ở nhà sao, chẳng lẽ anh cố ý đưa con đến cho mẹ gặp?

Dương Dương cùng theo Tiếu Dương vào nhà, thấy bà ngồi trên sofa, nhớ tới lời dặn dò trên đường của Tiếu Dương, vì thế ngọt ngào cười, “Cháu chào bà

nội”.

Bà Tiếu nghe tin con bé sắp đến, trong lòng cảm giác rất

phức tạp. Thâm tâm bà cũng chẳng thích gì cô cháu gái này, nhưng dù sao

cũng là cốt nhục của Tiếu Dương, cũng không thể không thừa nhận.

Vì thế gật đầu yếu ớt, đón con bé ngồi xuống.

Tiếu Dương bước vào nhà nhìn thấy cái vẻ nghiêm khắc của mẹ, trong lòng hơi

lo lắng, miệng nói, “Mẹ, trên đường đi Dương Dương đều nhắc đến mẹ,

không hổ là con gái con, cháu gái mẹ”.

“Đến đúng lúc lắm, trong nhà có nhiều người như vậy, mẹ gọi Doanh Doanh đến giúp nấu vài món ăn”.

Quách Doanh mặc tạp dề đứng ở cửa phòng bếp, thấy hai người về, mỉm cười nói, “Dương Dương, tên của cháu thật hay”.

Dương Dương cảnh giác nhìn người phụ nữ xa lạ trong nhà ba, cảm thấy cô ấy không phải là người tốt.

Lúc ăn cơm, Tiếu Dương liên tục gắp thức ăn cho con gái.

“Ba à, bát con nhiều lắm rồi”. Dương Dương xúc miếng cơm phụng phịu nói.

“Tiếu Dương, con bé cũng lớn rồi, để nó tự gắp thức ăn, chiều quá hư thân đấy”.

Quách Doanh cười nói, “Bác gái, Tiếu Dương cũng thương con nhỏ thôi mà”.

Bà Tiếu nghiêm túc nói, “Hồi Tiếu Dương còn nhỏ, bác yêu cầu rất nghiêm với nó”.

Dương Dương nhỏ giọt nước mắt nhìn người già nhất nhà, trong lòng nói thầm,

bà nội thật hung dữ, vậy mà ba còn nói bà thích mình, đúng là gạt người

mà.

Ăn tối xong, Tiếu Dương đưa Dương Dương vào phòng khách chơi ghép hình, rải tấm thảm xuống đất, hai người ngồi lên cùng chơi.

Bà Tiếu nhìn bọn họ lắc đầu, Quách Doanh pha ấm trà nóng đặt trước mặt bà.

“Quách Doanh, cháu nghỉ ngơi chút đi, mệt mỏi từ chiều đến giờ rồi”.

Quách Doanh ngồi cạnh bà, “Cháu không thấy mệt, nhưng bác phải chú ý giữ gìn

thân thể, không được bị cảm lạnh kẻo bệnh lại tái phát”.

“Đúng là đứa nhỏ tốt bụng, bác thật không có may mắn mà”. Bà Tiếu nói xong còn nhìn sang Tiếu Dương.

Quách Doanh cúi đầu, làm bộ dạng đáng thương.

Tiếu Dương chơi rất nhập tâm, dường như không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người họ.

“Tiếu Dương, giờ không còn sớm nữa, con đưa Doanh Doanh về nhà đi”.

Tiếu Dương lười biếng bế Dương Dương dậy, “Dương Dương, con cũng về thôi”.

Tiếu Dương nắm tay Dương Dương dung dăng đến bãi


Disneyland 1972 Love the old s