Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327021

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.

h chắc chắn bán đồ ăn trẻ con như thạch hoa quả,

kẹo mút … bây giờ gia đình nào cũng có trẻ con, mà trẻ con cần đầu tư

nhiều tiền. Rất nhiều cha mẹ sống tiết kiệm nên tiền đều dùng hết cho

con nhỏ.

Trên đường phố, khắp nơi đều thấy cha mẹ ăn mặc giản dị nắm tay con trai bé bỏng, còn con gái lớn vẫn nhõng nhẽo như trẻ con.

Mỗi đứa trẻ từ khi sinh ra, đến trường, kết hôn, sinh con, mỗi bước đi đều không rời khỏi bàn tay cha mẹ chăm sóc.

Nghĩ đến mẹ mình, nói là đón bà về nhà hưởng phúc, kỳ thực vẫn là bà giúp cô.

Giúp cô chăm sóc con, giúp cô lo liệu việc nhà, lại còn phải lo lắng đến vấn đề cá nhân của cô nữa.

Hôm nay là ngày của Mẹ, cô quyết định đến siêu thị chọn mua quần áo cho mẹ

và dì, món quà tuy nhỏ nhưng cũng là cả tấm lòng của cô.

Đến siêu thị nổi tiếng thịnh vượng nhất thành phố B, nơi đó có nhiều quần áo của người có tuổi.

Cô đi đến cửa hàng độc quyền quần áo lụa, chọn một bộ rộng rãi tay áo dài

cho mẹ, gần đây mẹ bắt đầu béo lên rồi. Lại chọn thêm bộ cổ chữ V cho

dì.

Lúc đứng ở quầy thu ngân trả tiền, cô vô tình nhìn thấy Tiếu Dương và mẹ anh đang đi về phía này.

Mẹ anh đến đây, sao không nghe anh nói, cô không biết nên đi lên hay lui xuống phía sau.

Đang đứng do dự, Tiếu Dương nhìn thấy cô, anh kéo tay mẹ đi đến.

“Hiểu Hiểu, trùng hợp quá”. Anh nháy mắt với cô.

“Chào bác gái”. Khương Hiểu Nhiên lễ phép chào hỏi.

Bà Tiếu nhìn từ đầu đến chân đánh giá cô, “Phụ nữ đã trên ba mươi, dáng vẻ thay đổi nhiều quá, cháu không gọi bác, sợ là bác không nhận ra”.

“Bác gái vẫn giữ được dáng vẻ như trước. Thật khiến cho người khác hâm mộ ạ”. Khương Hiểu Nhiên cố nhịn tức đáp lại.

“Phụ nữ mà, lòng dạ phải rộng rãi, cứ như bụng gà con thì dễ dàng lão hóa thôi”.

Mặt Khương Hiểu Nhiên thoáng run rẩy, vừa định há mồm thì nhận được ánh mắt truyền đạt của Tiếu Dương.

“Mẹ, chúng ta đến bên kia xem”. Tiếu Dương kéo bà Tiếu đi.

Khi đi qua người Khương Hiểu Nhiên, tay còn nắm chặt vai cô, nháy mắt sau đã buông ra.

Cơ mặt Khương Hiểu Nhiên trở lại bình thường, nhiều năm không gặp, mẹ anh

vẫn giống như trước đây, nói lên nói xuống, khắc nghiệt không chút tình

cảm.

Vẫn cái phong thái doanh nhân ấy, người đã từng được trúng cử đại biểu doanh nhân ưu tú thành phố A, cô lắc đầu.

Không so đo với bà ấy, bà ấy cũng hơn sáu mươi rồi, tức giận nhiều làm gì.

Khi đi đến cửa siêu thị, nhìn thấy Tiếu Dương đứng dựa người vào tường, tay đút túi quần, hình ảnh đó dường như rất quen thuộc.

“Choáng váng à, sao ngây người ra thế”. Tay anh véo lên mũi cô.

“Anh không đi hầu hạ lão Phật gia, chờ em ở đây làm gì”.

“Bà ấy có người đi cùng rồi, anh muốn đi cùng em cơ”. Tiếu Dương cười hì hì.

“Em nào có được may mắn như thế”.

Tiếu Dương nhận lấy túi đồ to của cô, “Bà xã à, đi đâu vậy?”.

“Vừa rồi sao anh không gọi, đúng là không dám đi”.

“Thì không phải là duy trì ổn định đoàn kết, thúc đẩy xã hội hài hòa sao”.

Ngồi trên xe, Khương Hiểu Nhiên hỏi anh, " Sao mẹ anh đến đây mà không nghe thấy anh nói gì? ".

“Bà bị bệnh phong thấp, cả mùa đông phát bệnh, thừa kịp trời sắp nóng đến đây chữa trị”.

“Em cũng nghe người khác nói, mùa đông rét lạnh dễ phát nhiều bệnh. Phong

thấp cũng không phải là bệnh nhẹ, phải nhanh chữa khỏi thôi ".

“Chữa tận gốc sợ là khó khăn, có thể giảm bớt đi phần nào là tốt rồi”. Vừa đi vừa nói chuyện, chốc lát đã chạy xe đến dưới nhà cô, “Bà xã à, em lên

đi, anh còn phải đến công ty xử lý vài việc”.

“Em còn tưởng anh không bận việc gì, vậy mà giờ vẫn đủng đỉnh thế này đấy”. Ánh mắt Khương Hiểu Nhiên giận dỗi lườm nguýt anh.

“Thì tranh thủ lúc rảnh rỗi”. Tiếu Dương nói xong, không nhịn được cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.

Khương Hiểu Nhiên nhanh chóng mở cửa xe, lập cập đi vào trong nhà.

Về nhà, mẹ nhận lấy túi quần áo cô mua, miệng trách cứ, “Sao lại lãng phí tiền bạc thế này, mẹ còn có quần áo mà”.

“Mua để mẹ mặc, quần áo của mẹ con còn không biết chắc, màu sắc đã bị bạc hết rồi”.

“Trong nhà cần chi tiêu nhiều như vậy, con phải biết tiết kiệm để dành dụm tiền”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn mẹ tóc đã hoa râm, mắt hơi mờ đi, thấp giọng đáp, “Con biết”.

Tiếu Dương về nhà, mẹ và Quách Doanh ngồi ở phòng khách nói chuyện, thấy anh về, bà nhanh nói : “Doanh Doanh, rót cho nó một cốc nước đi”.

“Để tự con rót”. Tiếu Dương đi đến bình lọc nước, rót một cốc.

“Tiếu Dương, nhà này của con vắng vẻ lạnh tanh, trong nhà không có phụ nữ

cũng không được. Hôm nay Doanh Doanh cùng đi dạo phố với mẹ, trên đường

mua rất nhiều đồ ăn. Con xem này, bữa tối đã làm xong rồi, chỉ chờ con

về ăn thôi”.

“Mẹ, con ăn ở công ty rồi. Hai người cứ ăn đi”. Nói xong, Tiếu Dương đi vào phòng.

Bà Tiếu nghi hoặc nhìn anh, mới bảy giờ, sao hành động nhanh quá vậy.

Trong lòng Tiếu Dương thật không thoải mái, Quách Doanh này, tiền đã cầm rồi, sao còn ở trước mặt anh chơi trò lúc ẩn lúc hiện thế. Xem ra lời nói

của phụ nữ thật sự không thể tin.

Lúc ấy ký vào bản hiệp ước,

cũng đã có điều kiện ràng buộc, nếu cô ta thật sự không muốn tuân thủ,

cũng không phải không có cách, nhưng làm to vấn đề này có khả năng cò


Snack's 1967