ấy mất mặt, cũng chẳng làm được gì. Nhưng lại nghĩ, dù sao
cũng là hoạt động công ích, không thể lấy tiền ra đo lường được”.
“Nói rất đúng, tớ cũng không hơn gì cậu, cũng chỉ hưởng hào quang từ Tô Tuấn thôi. Trong phòng chúng ta chỉ có Lỗ Lệ Lệ mạnh nhất, tốt xấu gì cô ấy
cũng lăn lộn làm được viên chức nhỏ, nghe nói bây giờ là cán bộ phụ
cấp”.
“Không nói đến cô ấy nữa, gần đây cậu thấy thế nào?”.
“Haizz cảm thấy mệt muốn chết. Còn hay khát nước, ban đêm hay đi vệ sinh”.
“Có đi bác sĩ kiểm tra không?”.
“Tháng trước có, chỉ tiêu các hạng mục đều bình thường. Nhưng lượng đường trong máu hơi cao”.
“Vậy cậu phải chú ý, nếu không tớ và cậu đi kiểm tra lại xem”.
“Hay là chiều nay đi, công việc cũng không bận gì”.
“Ừ, thế nhé”.
Hai người hẹn gặp ở bệnh viện bảo vệ sức khỏe phụ nữ.
Khương Hiểu Nhiên đứng trên bậc thang, thấy Lưu Sảng chật vật đi đến, liền bước lên phía trước nắm tay cô.
“Mệt lắm hả, tháng sau sinh là thời khắc quan trọng nhất, cậu cố gắng chịu đựng”.
“Phụ nữ sinh con sao khó khăn như vậy. Thế hệ trước kia sinh vài đứa sao được nhỉ, không thể tưởng tượng nổi”.
“Mẹ tớ chỉ sinh một mình tớ thôi”.
“Nhà tớ có ba anh chị em, mẹ tớ đúng là thiên tài”.
“Bà ngoại tớ mới trâu, sinh sáu đứa cơ”.
“Bà Khương đúng là giỏi, tớ bái phục rồi đấy”.
“Được rồi, phục cái gì không phục, lại bái phục cái này”.
Vừa đi vừa nói chuyện, hai người đi đến cửa phòng khám. Khương Hiểu Nhiên đứng trước phòng bác sĩ khám bệnh xếp hàng.
Vào phòng kiểm tra, vị bác sĩ già hơn sáu mươi tuổi sờ bụng Lưu Sảng, cho
cô đi xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu rồi làm siêu âm.
Khương Hiểu Nhiên cầm lộ phí đi ra ngoài, trong lúc vô tình đi ngang qua cửa
thấy một người con gái rất quen, suy nghĩ cẩn thận hình như là người lần trước đi cùng Tô Tuấn.
Trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ không tốt, chẳng lẽ?
Chờ khi cô thanh toán xong, chuẩn bị ra xem tờ danh sách trong tay y tá, người đã không thấy đâu.
Cô lắc đầu, có lẽ cô đã nhìn nhầm rồi.
Lúc Lưu Sảng kiểm tra, toàn bộ quá trình cô đều đi cùng, Xếp hàng kiểm tra cũng gần đến một giờ chiều.
Giờ chỉ chờ bác sĩ thông báo kết quả xét nghiệm, vị bác sĩ già cau mày,
“Lượng đường trong máu của cô rất cao, bình thường có phải không chú ý
đến chế độ ăn uống hay không?”.
Lưu Sảng ngẫm nghĩ, “Đồ ăn thông thường là thịt, rau, bổ sung thêm ít hoa quả và uống thêm thuốc bổ”.
“Lượng cơm ăn có thể khống chế một chút, hoa quả cũng không cần ăn nhiều, mỗi
ngày chỉ ăn một hay hai quả là được. Tuy nói phụ nữ có thai lượng đường
trong máu cao, sau khi sinh đứa bé xong sẽ trở lại bình thường, nhưng
một bộ phận người vẫn có thể bị tiểu đường”. Bác sĩ vừa nói vừa mở phiếu khám bệnh, “Cô hơi thiếu máu nên bổ sung thêm sắt vào”.
Lưu Sảng vội gật đầu, “Bác sĩ, gần đây chân tôi phù lên nhiều, không biết là nguyên nhân gì?”.
“Phần lớn phụ nữ có thai đều gặp phải tình huống này, nhưng lượng đường trong máu của cô quá cao, có thể nghiêm trọng hơn. Buổi tối tốt nhất cô dùng
nước ấm ngâm chân, có thể giảm bớt bệnh tình”.
“Cảm ơn bác sĩ”.
Ra khỏi cửa bệnh viện, mặt trời đã lặn. Ánh nắng chiều tà còn lưu luyến không chịu rời đi, nhuộm đẫm hình ảnh toàn màu hồng.
Khương Hiểu Nhiên vào cửa hàng tạp hóa mua hai chai nước, đưa cho Lưu Sảng một chai.
“Sao không mua thêm đá?”. Lưu Sảng oán giận.
“Cậu cho là một mình cậu uống thôi à, trong bụng còn có em bé đấy. Nghe
người ta nói, lúc mang thai ăn nhiều đá, con sau khi sinh ra môi sẽ thâm tím”.
“Được rồi, chị gái ạ, người ta không phải không biết. Ra công viên ngồi đi, về nhà cũng chẳng có việc gì”.
Hai người đi đến công viên nhỏ gần đó, không quá rộng. Đi vào trong hưởng không khí tươi mát, mùi hương hoa dịu nhẹ.
Khương Hiểu Nhiên nhớ đến ở bệnh viện nhìn thấy người con gái kia, không khỏi
cẩn thận hỏi, “Sảng, bình thường cậu đi kiểm tra một mình à, sao không
gọi Tô Tuấn cùng đi?”.
Lưu Sảng uống ngụm nước, “Anh ấy có thời gian sẽ đi cùng tớ, một mình tớ cũng mới đi một, hai lần thôi”.
“À ừ, thế gần đây Tô Tuấn có chơi bời bên ngoài nhiều không?”.
“Theo tớ quan sát, lần cuối cùng anh ấy ra ngoài là vào dịp Tết”.
“Không có nghe cậu nói chuyện này”.
“Đầu tháng ba năm mới, cậu có hỏi đâu mà tớ nói. Người phụ nữ kia gửi tin
nhắn đến điện thoại của anh ấy, vừa lúc bị tớ nhìn thấy”.
“Cậu cứ cho qua như vậy à?”.
“Lúc ấy tớ cũng muốn làm ầm lên. Nhưng lại nghĩ đến đứa trẻ trong bụng nên
cố gắng nhẫn nhịn. Tớ cũng không muốn đứa trẻ vừa sinh ra đã phải sống
trong gia đình đơn thân”.
“Nhưng ít nhất cậu cũng phải cảnh cáo anh ta, nếu không anh ta lại ngựa quen đường cũ”.
“Nhiều năm như vậy tớ chưa từng nói chuyện này với anh ấy. Nhưng sau này tớ
còn nhịn được là vì đứa bé, tớ cũng phải cố gắng thôi. Nếu anh ấy thật
sự không có cách thay đổi, tớ nghĩ tớ sẽ không nhẫn nhịn thêm nữa”.
“Anh ta có biết cậu phát hiện ra người con gái kia không?”.
“Biết, hơn nữa còn thề sẽ không bao giờ lui đến chỗ người phụ nữ đó nữa”.
“Anh ta làm được sao?”.
“Ít nhất mấy tháng nay anh ấy làm được, tớ tin lần này anh ấy nghiêm túc”.
“Vậy là tốt rồi”.