cô, anh mỉm cười và nói:
- Vừa rồi con cũng đã gặp cô Tô rồi.
- Sao? Các con quen nhau rồi à? Thế thì càng hay! Con trai, đúng lúc mẹ
đang tìm chỗ để đặt chiếc va li thì tàu phanh gấp, nếu không có bác sĩ Tô nhanh tay đỡ cho thì không biết chiếc va li sẽ va vào chỗ nào trên người mẹ, may mà chân chỉ hơi trẹo một chút thôi, con nhất định phải cảm ơn bác sĩ cho chu đáo đấy. Bác sĩ Tô, đi nào, đi nào, chúng ta cùng ăn một bữa cơm.
Tô Ngạn vội nói:
- Ồ, không cần đâu, chị Hạ, tôi còn phải chờ lên chuyến tàu lúc hơn hai giờ,
để dịp khác đi. Dịp khác có cơ hội sẽ tính sau, chị nhé! Hơn nữa, tốt nhất là
chị cũng nên đến bệnh viện để kiểm tra cái chân ngay đi!
- Ôi dào, không sao đâu, chỉ là một bữa cơm trưa thôi mà, nhanh thôi. Hay
là thế này đi, chúng ta đi tìm một nhà hàng gần đây vậy?
- Không cần thiết phải khách sáo như thế đâu, chị ạ
- Không được, không được. Nhất định phải ăn! Làm gì có chuyện để cho ân
nhân cứu mạng phải nhịn đói bao giờ? - Trước thịnh tình của bà Hạ, Tô Ngạn cảm thấy thực sự khó lòng mà từ chối được.
Ông đưa mắt nhìn con gái với vẻ khó xử, cuối cùng cũng đành gật đầu nói:
- Thôi được. Có điểu, ăn chút gì đó qua loa thôi là được rồi, đừng bày vẽ gì
nhiều.
Hạ Ly quay sang sai người mặc áo đen:
- Đi đặt chỗ đi.
Người mặc áo đen đáp một tiếng rồi quay người đi gọi điện thoại, nửa phút
sau, quay lại nói:
- Chúng ta đi thôi.
Tô Ngu thấy vừa khó xử lại vừa bối rối, Tô Ngạn bèn vỗ vỗ vào tay con gái,
nói với vẻ an ủi:
- Đi ăn một bữa cơm thôi, không sao đâu.
Chỉ một lát sau, một chiếc xe hatback dừng lại bên đường. Sáu người ngồi
lên xe, xe chạy khoảng mười lăm phút thì tới nơi.
Lễ tân đứng đón khách ở cửa nhà hàng nhanh nhẹn chạy tới mở cửa xe và
ân cần mời khách vào, Tô Ngu ngẩng đầu lên nhìn thì thấy công trình kiến trúc cao nhất của thành phố B - tòa nhà tám mươi hai tầng đang sừng sững trước mặt.
Người mặc áo đen dẫn đường với vẻ rất thông thuộc, đi thang máy lên tầng thứ bảy mươi bảy. Khi lên đến nơi, cửa thang máy mở ra thì thấy cả một nhà hàng hải sản buffet chiếm trọn một tầng. Những thanh niên phục vụ thân hình cao lớn trong bộ đồng phục rất vừa vặn ngay lập tức chạy ra đón. Người mặc áo đen nói: "Phòng VIP 224". Người phục vụ hơi tỏ vẻ kinh ngạc, cúi chào rồi quay người dẫn đường.
Phòng VIP 224 ở cuối cùng, mở cửa bước vào thì thấy hai bên vách tường được tạo thành bởi hai bể cá khổng lồ, khiến cho người ta cảm giác như đang ở dưới đáy biển.
Bà Hạ há miệng, tròn mắt:
- Con ơi, sao những con cá này cứ bơi vào trong vách thế nhỉ? Giá ở chỗ
này chắc là đắt lắm? - Nói xong, bà chợt nhớ ra rằng không nên nói ra những
lời đó, nên vội đổi giọng:
- Bác sĩ Tô, ông đừng để bụng những lời đó nhé, không sao đâu, dù đắt hơn nữa chúng tôi cũng vẫn mời được. Con trai giỏi giang, người làm mẹ cũng
được hưởng phúc theo, phải không? Ha ha ha
Tô Ngạn chỉ còn biết cười theo. Còn Tô Ngu thì khoác tay cha, cúi đầu nhìn xuống nền nhà.
Không khí hơi thiếu tự nhiên. Cuối cùng vẫn là Hạ Ly lên tiếng xua tan
không khí gượng gạo đó:
- Đây là phòng thuê thường xuyên của S.S. Vì thời gian gấp gáp nên không kịp đặt ở nơi khác, hơn nữa, nhà hàng này gần nhà ga nhất, vì thế mong hai vị dùng tạm cơm ở đây.
- Đâu có. Chúng tôi được hân hạnh lây đấy chứ! - Tô Ngạn trả lời lịch sự,
rồi sau đó quay sang vấn đề chính - S.S? Có phải là SEASON không? Xin hỏi,
cậu là người của S.S à?
- Con trai tôi là chuyên gia thiết kế của S.S mà! - Bà Hạ nói xen vào với vẻ
rất tự hào - Nó rất giỏi đấy ạ!
- Thật là may, con gái tôi cũng vừa mới thi đỗ vào S.S - Tô Ngạn vỗ khẽ vào tay của Tô Ngu - Tiểu Ngu, nào, lại đây, đây là tiền bối của con đó. Cậu ấy là chuyên gia thiết kế của S.S.
Tô Ngu ngẩng đầu lên, vì căng thẳng quá nên không nói được từ nào. Tô
Ngạn dường như hơi ngại ngùng:
- Xin lỗi, tai con gái tôi không được tốt, vì thế phản ứng hơi chậm, xin lượng
t h ứ
Ánh mắt của bà Hạ lộ rõ vẻ thông cảm, bước tới nắm lấy bàn tay của Tô
Ngu:
- Không sao đâu, con gái ạ, anh Hạ Ly từ bé cũng mắc phải bệnh u huyết quản cột sống nên không đi lại được, nhưng không sao, nó vẫn thành tài như thường, vì thế con cũng rất giỏi Phải rồi, bác sĩ Tô, tôi không biết nói bằng
tay, nhờ anh dịch giúp cho!
Tô Ngạn cười:
- Không sao đâu, con gái tôi có thể hiểu được ngôn ngữ qua khẩu hình, nên
vẫn biết được chị nói gì, chỉ cần chị nói chậm một chút là được.
- Ồ, thế sao? Nghe nói ngôn ngữ khẩu hình rất khó. Thật sự xin lỗi - Những lời sau đó của bà Hạ, Tô Ngu không nhìn thấy.
Cô đang chăm chú nhìn Hạ Ly, ánh mắt sâu thẳm.
Trong bức ảnh đăng trên tạp chí Treasure , Hạ Ly ngồi nghiêng trên ghế sa
lông, ánh sáng chỉ chiếu lên nửa trên của người anh, vì thế nhìn anh rất phong độ. Hơn nữa, trong bài viết ấy không hề có chữ nào nhắc đến đôi chân của a.
Thì ra Thì ra, Hạ Ly là như thế này
Đôi mắt cô chợt nhòa đi.
Bà Hạ đứng bên giật mình:
- Tiểu Ngu! Cháu sao vậy? Ôi! Sao lại khóc thế? Bác, bác, bác xin lỗi, bác
ăn nói vụng về quá,
