ầy Ôn Nhan Khanh mà bà chị họ ghi tạc trong lòng, bất chợt mỉm cười.
- Cười gì thế?
Phản ứng đầu tiên của cô là lùi về sau một bước. Người kia cười ha hả:
-Sợ đến thế sao? Có phải gặp ma đâu. Ma đây! - Diệp Nhất làm bộ mặt méo
mó, mũi và mồm đều méo xệch về một bên.
Mặc dù ấn tượng về Diệp Nhất rất phức tạp, nhưng Tô Ngu vẫn không nén
được phì cười. Diệp Nhất nhìn biển xe bus:
- Bạn cũng đi tuyến 326 à?
- Ừ. Mình xuống, Mĩ Cảnh Gia Viên, còn bạn?
Diệp Nhất cho hai tay vào túi quần, vừa nhìn tên bến xe, vừa tiện mồm
đáp:
- Tôi vẫn chưa biết.
Tô Ngu thấy rất tò mò, sao lại có người ngồi xe bus mà không biết mình sẽ
xuống đâu? Đúng lúc ấy thì xe bus tới, cô đang định lên xe thì đột nhiên thấy sắc mặt của Diệp Nhất thay đổi, cậu ta đẩy Tô Ngu một cái khiến cô loạng choạng, suýt nữa thì ngã xuống bậc thang lên xuống.
Diệp Nhất lập tức ôm lấy ngang lưng cô, bế bổng cô lên, chạy nhanh về
phía xe, vừa chạy vừa kêu:
- Nhanh lên, nhanh lên! Bác tài ơi, lái xe nhanh đi!
Tài xế trừng mắt với cậu một cái:
- Vội để mà đi đầu thai kiếp khác à? - Tuy nói vậy, nhưng anh ta cũng nhấn
ga cho xe chạy.
Diệp Nhất cứ bế xốc Tô Ngu như vậy và đi tới bên hàng ghế thứ hai mới chịu đặt cô xuống. Mặt của Tô Ngu đỏ bừng, nhiều hành khách trên xe đổ dồn
nhìn vào, khiến cô vừa xấu hổ vừa luống cuống, cô buột miệng nói:
- Làm, làm, cái gì thế?
- Suỵt! - Diệp Nhất ra hiệu bằng tay. Trong xe hơi nhốn nháo, Tô Ngu
nghiêng đầu nhìn thì thấy tất cả mọi người đều nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ngoài cửa sổ, cách chiếc xe bus khoảng một trăm mét có tới bảy, tám chiếc xe hơi màu đen đang tăng tốc đuổi theo, mấy người còn nhoài người ra khỏi xe, ra sức vẫy tay, cảnh tượng rất hỗn loạn.
Vì khoảng cách khá xa nên Tô Ngu không nhìn rõ bọn họ đang kêu lên điều gì, nhưng tất cả mọi người trên xe thì đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Diệp
Nhất. Không lẽ những người kia đang đuổi theo cậu ta?
Lạ thật, cậu ta đã gây ra chuyện gì à? Vì sao lại bị mọi người đuổi theo như vậy? Hơn nữa, những người đó lại đều mặc comple đen, đeo cà vạt đen, đeo kính đen, không lẽ Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc thì chiếc xe đột ngột phanh kít một cái và dừng lại.
Tài xế quay lại, đưa tay làm động tác mời:
- Chú em, xin cậu xuống xe cho tôi nhờ, tôi còn phải chở cả một xe hành
khách, tôi không muốn xảy ra tai họa đâu.
Diệp Nhất thở dài một cái, rồi quay người xuống xe.
Qua lớp kính cửa xe, Tô Ngu nhìn thấy sau khi Diệp Nhất xuống xe thì cả
đoàn xe hơi màu đen đều dừng lại, rồi bảy, tám người lực lưỡng nhanh chóng đi về phía Diệp Nhất, một trong số những người đó không biết nói câu gì, chỉ thấy Diệp Nhất gật đầu rồi bước lên một trong những chiếc xe.
Hành khách trong xe chụm đầu bàn tán, còn tài xế tiếp tục cho xe chạy, Tô Ngu nhìn những chiếc xe hơi mỗi lúc một xa, trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó nói.
Có đôi chút sửng sốt bàng hoàng, có đôi chút ngượng ngùng, và có cả chút lo lắng mơ hồ.
Có điều thôi vậy, mẹ đã nói rồi, đi ra ngoài đường đừng quan tâm nhiều đến chuyện của người khác, kẻo lại rước họa vào thân.
Tô Ngu tìm đến một chỗ trống và ngồi xuống, bỗng nhiên cảm thấy có điều gì đó là lạ. Cô cúi đầu xuống nhìn vào cặp sách của mình, ngăn đựng điện thoại không biết đã bị mở khóa từ lúc nào, chiếc điện thoại và cả móc khóa có con gấu bông để lộ ra bên ngoài đều không thấy đâu nữa, hèn chi mà khi ngồi xuống cô cứ cảm thấy trông trống, không có cảm giác có vật gì đó đè nặng lên.
Lạ thật, điện thoại ở đâu nhỉ? Lúc tan học cô vẫn còn lấy nó ra để xem giờ
cơ mà.
Không lẽ vừa rồi, đã bị Diệp Nhất lấy đi mất?
Câu hỏi đó đến tám giờ tối thì có đáp án.
Tô Ngu đang ngồi học đồ họa trên máy tính thì đột nhiên Tô Hòa đi vào,
đưa điện thoại đến trước mặt cô:
- Tiểu Ngu, điện thoại, điện thoại!
Tô Ngu nhìn thấy số máy hiển thị trên đó là "Tiểu Ngu", vẻ mặt liền lập tức
trở nên ngượng ngùng.
Nhưng bà chị họ chợt nhớ ra rằng Tô Ngu không thể nhận điện thoại được,
bèn lấy lại chiếc điện thoại, nhận cuộc gọi:
- A lô! Cậu là Gì cơ? Diệp Nhất? Bạn học?
Tô Hòa nhìn về phía Tô Ngu với ánh mắt nghi hoặc, Tô Ngu gật đầu. Tô
Hòa tiếp tục nghe:
- Gì cơ, chị, chị họ! Tôi không phải là chị họ của cậu! Cậu mới là người gọi lung tung! Tôi là chị họ của Tô Ngu, không phải là chị họ của cậu! Càng không phải là chị họ vớ vẩn! - Nói rồi cô nhìn Tô Ngu một cái, hắng giọng và chuyển chủ đề câu chuyện - Này, cậu họ Diệp, sao điện thoại của em họ tôi lại ở chỗ cậu vây? Ăn trộm à? Cái gì? Mượn à? Thứ hai trả? Chờ chút đã! Tôi bảo cậu chờ chút đã! Ở đâu có cái kiểu nói vài ba câu là xong thế, rốt cuộc cậu
cầm điện thoại của em tôi làm gì, cậu phải nói rõ cho tôi biết!
Đang hét lên một thôi một hồi, bỗng nhiên cô im lặng, Tô Ngu thấy sắc mặt của chị họ chuyển từ đỏ sang trắng bạch, rồi từ trắng bạch chuyển sang xám.
Sau cùng, Tô Hòa tắt máy, quay lại nhìn Tô Ngu:
- Chết rồi, cậu ta đã đọc hết những dòng tin nhắn mà chị em mình gửi cho
nhau
Tô Ngu không biết phải an ủi chị như thế