Polaroid
Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325483

Bình chọn: 10.00/10/548 lượt.

ông phải ai khác mà chính là Hạ Ly.

Bấy giờ Tô Ngu mới thở phào một tiếng. Tuy ngầm cảm thấy không khí ở đây có gì đó kì lạ một cách khó tả, nhưng dù thế nào thì trông thấy Hạ Ly là cô cũng yên tâm lắm rồi.

- Học trưởng? - Cô gọi vẻ thăm dò.

Hạ Ly vẫy tay về phía cô.

- Vào đi.

Tô Ngu vội bước vào. Hạ Ly ra hiệu:

- Đóng cửa lại.

Cô đành đóng cửa lại, nguồn sáng đến từ bên ngoài vụt tắt, như vậy trong cả căn phòng chỉ còn duy nhất ánh sáng của chiếc đèn bàn tạo ra mộ quầng sáng rất nhỏ trên bàn làm việc. Tất cả những chỗ khác đều tối om. Nền nhà trải thảm dày, bước lên đó có cảm giác như bước trên bông.

Cảm giác mất thăng bằng khác thường này khiến Tô Ngu có chút lo lắng,

nhưng đồng thời cũng cảm thấy có chút lạc lõng khó nói

Vì sao phòng làm việc của Hạ Ly lại bố trí như thế này? So với bên ngoài

chẳng khác nào thiên đường và địa ngục.

Bàn làm việc của Hạ Ly nhỏ một cách bất ngờ, nó khiến Tô Ngu liên tưởng đến chiếc bàn học cá nhân thời cấp hai, nhưng thực ra nó còn nhỏ hơn loại bàn học chỉ cho phép một người phải hết sức ngay ngắn mới ngồi được ấy, hơn nữa sau khi đặt tay phải lên đó thì khuỷu tay trái hoàn toàn không biết đặt vào đâu mà phải để lơ lửng trong không khí.

Sao Hạ Ly lại có thể sáng tạo trên chiếc bàn nhỏ như vậy được nhỉ?

Trên bàn làm việc đặt một bức vẽ đã phác họa xong, lúc này đang tô màu.

Tô Ngu đến gần, xem kĩ dưới ánh đèn thấy đó là một chiếc vòng đeo tay. Bên

cạnh có 3 chữ: "Hữu sở kiến" , có vẻ đây là tên của chiếc vòng này. [1'>

[1'> Nghĩa là "Đã biết rồi"

Thân vòng màu đen, được chạm khắc thành hình hàng rào. Các chi tiết to

nhỏ khác nhau kết hợp lại một cách rối rắm thành vòng tròn. Còn khoảng trống giữa các chi tiết này lại nối với nhau thành bông hoa hồng.

Hàng rào vừa thô vừa rối ren, còn bông hoa hồng thì lại tinh tế tỉ mỉ.

Hàng rào đen kịt, hoa hồng đỏ tươi.

Mặc dù chưa tô màu xong nhưng một sức sống mãnh liệt, khỏe mạnh và

quý báu đã hiện lên trên mặt giấy.

Tô Ngu không nén nổi bật kêu lên kinh ngạc, cầm bản thiết kế khen nức

n ở:

- Đẹp quá

Nhưng ánh mắt Hạ Ly vẫn tập trung trên bàn như trước, không hề có phản ứng gì trước lời tán dương của cô. Tô Ngu nhìn theo anh ta, bấy giờ mới phát hiện ra ở phía dưới còn có một bức vẽ nữa. Bức vẽ trong tay cô là mặt ngoài

của chiếc vòng, còn bức vẽ ở dưới kia tất nhiên là mặt trong của nó. Giống

như mặt ngoài, mặt trong cũng có tên: "Vị sở tri" [2'>

[2'> Nghĩa là "Còn chưa biết".

Tô Ngu như thể bỗng nhiên bị kim châm, cảm giác đau nhói khiến toàn

thân cô run rẩy.

Bởi vì, mặt trong của chiếc vòng vẽ phần cuống hoa hồng là một trái tim.

Trái tim hồng bị những cành tre của hàng rào đâm rách, đang âm ỉ nhỏ

máu, nhưng những giọt máu này lại chính là chất dinh dưỡng nuôi hoa hồng, khiến nó nở ra đẹp lộng lẫy.

"Nói thế này, Hạ Ly rất giỏi nắm bắt mặt tối trong lòng người khác, sau đó thể hiện ra bằng phương thức đầy sức mê hoặc. "BLOOD" chính là ví dụ điển hình. Rõ ràng là bạo lực, đổ máu, nhưng qua cách thể hiện của anh ta thì lại

trở nên vô cùng hấp dẫn

Phong cách của Hạ Ly là chìm đắm đến cùng, không để cho người ta có chút hi vọng nào".

Những lời Diệp Nhất từng nói lại vang lên bên tai cô, tổng kết của cậu về phong cách đặc trưng của Hạ Ly lúc này rõ ràng đang ứng nghiệm ngay trước mắt.

Tô Ngu cắn môi, phải cố hết sức kiềm chế bản thân mới không sợ hãi kêu lên. Cô quay sang nhìn thẳng vào Hạ Ly ở một khoảng cách gần đến nỗi có thể

trông thấy từng lỗ chân lông trên mặt anh, run run hỏi:

- Vì sao, lại tối tăm, như vậy?

- Tối tăm?

Hạ Ly xúc động một lúc, rồi chợt tỉnh giấc mộng ngước mắt nhìn lên. Trong ánh đèn sáng trắng, gương mặt anh càng trở nên trắng bệch hơn so với bình thường, đôi mắt càng thêm sâu và đen, tựa như sứ giả đến từ địa ngục đang

muốn kéo tụt người ta xuống. Nhưng chỉ trong nháy mắt sau, đôi mắt ấy đã lại

trở nên trong sáng, mang theo đôi chút nghi hoặc và khó hiểu, giống như một đứa trẻ vô cùng thuần khiết và lương thiện.

- Em thật sự nghĩ như vậy à?

- Điều này

Vì bị vặn lại nên Tô Ngu không dám khẳng định mà đưa ra giải thích hơi có

chút ngập ngừng:

- Cũng, không hẳn vậy, chỉ vì, em thấy sợ. Mặt trước, trong sáng như vậy,

nhưng mặt sau lại, thấy máu tươi

- Nhưng, đây mới là bộ mặt thật của nó - Hạ Ly cười nhạt, đôi môi hiền hậu, ánh mắt trong sáng - Hữu sở kiến và Vô sở tri cũng giống như những loài cây mọc lên trong khe nước bẩn, nơi nào càng màu mỡ phì nhiêu, càng nhiều thứ mục nát thối rữa thì càng sản sinh ra những bông hoa đẹp. Thế gian xưa

nay vẫn vậy, phải không nào?

Cổ chữ V của chiếc áo len để lộ ra đôi xương quai xanh bé tí. Gầy gò như

vậy, yếu ớt như vậy, mảnh khảnh như vậy

Không thể nào là biểu trưng cho sự tấn công.

Dường như anh ấy chỉ miêu tả sự thật một cách hết sức khách quan chứ

không phải là cố tình đối xử tàn bạo với trái tim con người.

Tô Ngu đờ người ra một lát, đến khi quay nhìn lại chiếc vòng thì không còn thấy phản cảm nhiều như trước nữa, không những thế, trong cô còn nảy sinh