Rừng Hổ Phách

Rừng Hổ Phách

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325352

Bình chọn: 8.5.00/10/535 lượt.

o vậy? Cô bước nhanh đến,

nắm lấy vai xoay người hắn lại, hỏi:

- Này, vì sao cứ theo dõi tôi suốt vậy? Rốt cục là định làm - Cô đang định hỏi hắn định làm gì nhưng không nói tiếp được nữa mà sững sờ nhìn người đàn ông gầy nhỏ trước mặt, dường như không dám tin vào mắt mình, mãi lâu sau

mới thốt ra được một từ - Happen?!

Thì ra kẻ theo dõi mấy lần làm cô sợ chết khiếp kia chính là Happen!

Vì sao? Vì sao Happen lại theo dõi mình? Ông ta định làm gì?

Tô Hòa quay sang nhìn Ôn Nhan Khanh với hàng loạt nghi hoặc chưa lí giải

được, còn Ôn Nhan Khanh lại tỏ vẻ vô cùng lạnh lùng, chớp chớp mắt có vẻ

rất không vui:

- Anh vẫn chưa đi à?

Happen nãy giờ vẫn run lẩy bẩy, nghe thấy Ôn Nhan Khanh hỏi như vậy thì cảm thấy toàn thân như sụp đổ, lập tức vùng thoát ra khỏi bàn tay Tô Hòa, chạy đến trước mặt Ôn Nhan Khanh. Tô Hòa đang sợ ông ta sẽ làm điều gì hại đến Ôn Nhan Khanh thì Happen đột ngột dừng lại, cúi rạp người sát đất, nói: - Xin xin lỗi! Xin xin xin lỗi! Tôi cũng không biết biết vì sao, đã đã lên máy máy bay rồi, nhưng cuối cùng lại lại xuống xuống, sau sau đó ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào lại tìm đến đây, xin xin lỗi, tôi thật thật thật sự không muốn muốn nhìn trộm hai người, tôi chỉ chỉ là xin xin lỗi!

Anh ta xin lỗi mà nước mắt rơi lã chã, nức nở hệt như một đứa trẻ. Dáng vóc gầy nhỏ, mái tóc dài rối bù, sống lưng cúi lom khom và giọng nói lắp bắp

kia khiến Tô Hòa cảm thấy vô cùng thương cảm.

- Xin xin thứ thứ lỗi cho tôi! Tôi thật sự không không có ý đến đến quấy rầy hai người! Thật thật sự không có ác ý, tôi không không có suy nghĩ gì gì khác! Tôi chỉ muốn xem xem, tôi biết làm làm như vậy là rất

rất xấu xa, nhưng tôi tôi không tự kiềm chế được, xin xin lỗi

Tô Hòa im lặng nhìn Happen hồi lâu, sau đó bước đến nắm lấy tay anh ta.

Happen kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn cô với đôi mắt đẫm nước. Tô Hòa

cởi mở:

- Chẳng phải ông muốn biết rôi sống thế nào sao? Có muốn lên nhà uống trà không? - Cô vừa nói vừa lườm Ôn Nhan Khanh - Hồng trà Timberland của Anh đấy.

Lúc này, không chỉ riêng Happen mà ngay cả Ôn Nhan Khanh cũng ngẩn người ra.

Hồng trà được pha lại, đổ vào trong ấm đặt trên bàn trà, đồng thời ở đó còn có thêm hai chiếc cốc thủy tinh.

- Xin lỗi, nhà cửa sơ sài, không có dụng cụ pha trà riêng, mọi người chín bỏ làm mười vậy. May mà còn có nước sôi - Tô Hòa đẩy một cốc trà đến trước mặt Happen.

Happen vẫn không tự nhiên, tuy ngồi trên sofa nhưng thực ra chỉ ngồi ghé một tí bên ngoài chứ không dám ngồi sâu vào trong, trong khi đó Ôn Nhan Khanh ở bên cạnh còn tựa cả lưng vào thành sofa, đúng là địa vị chủ khách đã quá rõ ràng. Đợi đã, Ôn Nhan Khanh trở thành chủ căn nhà này từ bao giờ vậy? Tô Hòa không nhịn được trừng mắt nhìn anh ta.

Lúc này Happen bưng cốc trà nóng hổi nhấp một ngụm. hơi nước nóng

phản chiếu mắt anh ta hồng lên. Anh ta nghẹn ngào nói:

- Xin xin lỗi

- Ông đã xin lỗi rồi mà.

Thực ra, từ sau khi phát hiện người theo dõi mình là Happen thì nỗi sợ hãi trong lòng Tô Hoài đã hoàn toàn tan biến. Không cần suy nghĩ nhiều cũng biết được vì sao Happen lại bám đuôi theo cô. Chắc chắn là ông ta cho rằng cô là bạn gái của Ôn Nhan Khanh, vì không kiềm chế được nỗi niềm tương tư trong lòng nên hết đến thành phố B theo dõi Ôn Nhan Khanh rồi lại quay về đây

theo dõi cô, xem "dáng điệu vui vẻ" khi hai người bên nhau như thế nào.

Sau khi đã hiểu như vậy, cô cảm thấy Happen quả thật rất đáng thương. Là một họa sĩ tên tuổi lẫy lừng nhưng lại chỉ vì một chữ tình mà phải dày vò đến như vậy, hơn nữa còn trở thành một kẻ theo dõi và nhìn trộm. Thực ra cuộc

đời ông ta cô quạnh đến mức nào?

- Meo - Giảo Tử nãy giờ vẫn nằm ngủ ở trong góc bỗng ngóc đầu dậy, phát hiện thấy trong nhà có thêm một vị khách liền kêu lên.

Happen giật nảy mình giống như bị điện giật.

Tô Hòa vội giải thích:

- Xin lỗi, đây là con mèo tôi nuôi, tên là Giảo Tử - Cô ôm con mèo từ dưới đệm sofa lên, đang định đem nhốt vào trong phòng của Tô Ngu thì bỗng phát hiện ánh mắt rực sáng của Happen.

Ông ta nhìn Giảo Tử không chớp mắt, ánh mắt có thể nói là vô cùng tha thiết.

- Ồ có muốn ôm nó không? - Tô Hòa hỏi một câu thăm dò.

- Hả, có thể được à? - Happen rụt rè hỏi.

Tô Hòa vội đưa con mèo đến trước mặt ông ta. Nó cũng chằm chằm nhìn

Happen không chớp mắt. Ông ta thận trọng đưa tay ra, từ từ đỡ lấy nó.

Vừa đỡ lấy con mèo, sắc mặt Happen liền thay đổi, giống như một người bị lạnh cóng bỗng nhiên có một chiếc áo bông; giống như một người đang đói

bỗng nhiên được một bữa ăn no; giống như một người yếu đuối bỗng nhiên có

một bộ áo giáp có thể bảo vệ cho mình.

Ông ta ôm Giảo Tử, còn Giảo Tử cất tiếng kêu "meo, meo", cọ tai vào tay ông ta.

- A, nó, nó, nó cọ vào tay tôi! Nhìn, nhìn, nhìn thấy không? Cọ, cọ tôi đấy! - Happen nhảy tưng tưng.

- Nhìn thấy rồi - Tô Hòa thấy như muốn khóc - Đồ phải gió! Giảo Tử, mi quả

nhiên kì thị giới tính, dựa vào đâu mà yêu quý đàn ông như vậy!!!

- Nó tên, tên là gì?

- Giảo Tử - Tô Hòa thấy xấu hổ


Snack's 1967