u quả cả với con mèo đực đã bị thiến này!
Ôn Nhan Khanh đột ngột mở miệng:
- Anh khát rồi.
Mặc kệ anh! Tô Hòa bực tức nghĩ thầm: Vừa rồi sơ ý chưa nhìn rõ xem là ai đã vội mở cửa cho anh vào, bây giờ hối hận cũng đã muộn, lại còn đòi rót trà
cho uống nữa à, đừng mơ!
Ôn Nhan Khanh đợi một lát rồi lại nói:
- Sáng thứ sáu anh thích uống nhất là hồng trà Timberland của Anh.
- Xin lỗi, nhà dân nghèo không có loại trà này.
- Anh mang theo đây rồi.
- Hả? - Tô Hòa sững người, sau đó thấy Ôn Nhan Khanh từ từ lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, đặt lên bàn trà.
- Pha bằng nước 950C, hai thìa đường, cảm ơn.
-
Độ C cái em gái anh ấy! Tô Hòa giận đến nỗi chỉ muốn đá một cái cho anh
ta bay ra ngoài. Tại sao con người này lại có thể ngồi ở đây như thể không có chuyện gì xảy ra, lại còn không biết xấu hổ sai cô làm này làm nọ nữa chứ? Anh ta không hề có ý xin lỗi vì chuyện xảy ra tối qua hay sao? Có thể, có người không chừng còn cho rằng được người đàn ông kiểu mắt để trên đỉnh đầu này để ý và đến nhà đã là vinh hạnh lắm rồi, nên một cô bé lọ lem như cô phải
cảm động quỳ xuống hôn chân anh ta mới đúng?
Dựa vào cái gì vậy!
Tô Hòa xô chiếc ghế sofa, đứng phắt dậy:
- Anh cút đi!
Ôn Nhan Khanh nhếch đôi lông mày lên, trong ánh sáng ban mai lúc mờ lúc tỏ, trông anh vẫn rất hấp dẫn và phong tình.
A a a!!! Vì sao cô lại phải chịu sức hấp dẫn của sắc đẹp như vậy? Tô Hòa
buồn bực vò đầu bứt tai, quay mặt đi gào lên:
- Tóm lại, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh, anh đi đi!
- Em chắc chứ?
- Chắc rồi, chắc lắm rồi! Đi ngay đi! Phiền quá!
Ôn Nhan Khanh sờ vào tai Giảo Tử khiến nó dễ chịu nhắm mắt lại. Anh
buồn rầu thở dài:
- Nhưng lúc này anh lại không thể đi được.
- Cái gì! - Tô Hòa nổi điên, chắc là mình phải xuống nước một chút, ồ không, xuống nước một giây là anh ta sẽ được thể lên mặt ngay.
Đúng vào giờ phút then chốt này, Ôn Nhan Khanh đã nói một câu có tác
dụng kì diệu hệt như một câu thần chú, khiến mọi bực bội, tức giận trong cô
đều tan biến hết. Anh ta nói rằng:
- Kẻ theo dõi kia đang ở bên dưới nhà em, anh đang bảo vệ em đấy.
Tô Hòa đờ người ra vài giây, phản ứng đầu tiên của cô là chạy ngay đến bên cửa sổ thò đầu ra nhìn xuống dưới - quả nhiên bên cạnh đám cây bụi có một gã đàn ông gầy nhỏ đang đi đi lại lại sau gốc cây. Mũ hắn ta kéo sụp xuống mặt nên không thể biết được có phải là gã đàn ông tối hôm đó hay không, nhưng nhìn điệu bộ lén la lén lút kia cũng đủ khiến cô như thể từ chín tầng mây rơi xuống đáy vực sâu.
Mãi lâu sau cô mới cứng đờ người quay đầu lại, hỏi với vẻ thê thảm:
- Ôn, Ôn Nhan Khanh Em, em phải làm sao bây giờ?
- Hiện giờ em rất an toàn.
- Nhưng em, em không thể cứ sống mãi trong nỗi ám ảnh thế này được - Nước mắt cô, vì sợ hãi và vì những nguyên nhân không thể nói rõ được, bỗng chốc chứa chan - Lúc nào cũng có người giám sát mình như vậy thì em làm
sao có thể tiếp tục sống nữa?
Ôn Nhan Khanh trầm tư giây lát, đến lúc mở miệng cũng vẫn lại là câu nói lúc trước.
- Pha bằng nước 950C, hai thìa đường, cảm ơn.
Giậu đổ bìm leo, thừa cơ bắt nạt người ta, đồ tiểu nhân!
Tô Hòa vừa nguyền rủa vừa miễn cưỡng cầm hộp trà trên bàn đi vào bếp
pha một cốc, rồi lại bưng đến trước mặt Ôn Nhan Khanh.
Ôn Nhan Khanh nhìn chằm chằm phải đến năm phút vào chỗ trà được đổ trực tiếp vào cốc thủy tinh rồi tùy tiện pha bằng nước sôi cho xong chuyện, hơn nữa đường trắng vẫn còn sót lại ở trên mép cốc.
Tô Hòa ấp úng nói:
- Cái đó, em thực sự không biết pha trà, hơn nữa trong nhà cũng chỉ có loại
đường trắng dùng để nấu nướng đó thôi
Cô còn chưa nói hết câu thì Ôn Nhan Khanh đã cầm cốc trà lên uống một
ngụm rồi ngẩng đầu lên bảo:
- Ngon lắm.
Không phải vậy chứ, pha trà như thế này mà vẫn ngon à?
Ôn Nhan Khanh đặt con Giảo Tử xuống sofa, đứng dậy chìa tay ra cho cô:
- Đi nào.
- Hả? Đi đâu?
- Xuống dưới tìm người kia nói cho rõ ràng, làm nốt việc mà hôm trước em lấy hết dũng khí định làm cho xong nhưng vẫn chưa xong được kia.
Rồi không đợi cô trả lời, anh ta liền nắm lấy tay cô. Cùng lúc nhận thấy bàn tay ấm lên, dường như cơ thể cô cũng có nhịp điệu riêng, cô đi theo Ôn Nhan Khanh.
Tô Hòa ngơ ngẩn nghĩ, mình làm sao vậy, vì sao mỗi lần gặp con người này cô đều không có cách nào để suy xét, phản kháng, mà chỉ biết đi theo anh ta? Kí ức về chuyện quấn quýt xác thịt đêm qua vẫn ghi sâu trong đầu, nhớ lại việc mình từng thân mật với chủ nhân của bàn tay này, mặt cô chợt nóng ran.
Trong lúc cô đang nghĩ ngợi lung tung, thì hai người đã bước ra khỏi cửa.
Vừa trông thấy họ, gã đàn ông gầy nhỏ kia liền quay đầu chạy.
Ôn Nhan Khanh lập tức hét lên:
- Đứng lại!
Này, đây chẳng phải là lúc phải xông đến bắt hắn hay sao? Hét lên bảo hắn
đứng lại thì có tác dụng gì? Tô Hòa nghĩ thầm.
Nhưng điều không ngờ tới đã xảy ra. Tên theo dõi kia quả thật đã dừng bước đứng lại, hơn nữa vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng lại phía họ như lúc bỏ chạy, toàn thân hắn run cầm cập.
Tô Hòa hết sức tò mò, chuyện này là thế nà