XtGem Forum catalog
Rơi Vào Tay Ác Nam

Rơi Vào Tay Ác Nam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322303

Bình chọn: 7.5.00/10/230 lượt.

của hắn, còn có cảm giác hắn nằm lên người nàng, còn có lòng ngực ấm áp ôm ấp nàng khi ngất –

Tại sao ở trong ngực hắn lại có cảm giác thoải mái như vậy?

Nàng rốt cuộc làm sao vậy? Hắn rõ ràng là người xấu ,nàng tại sao còn nghĩ đến hắn nha?

………

Cùng buổi tối đêm đó hắn ở trong sương phòng Lâm Doanh Quân, hai

người mây mưa thất thường tuy cùng giường nhưng không biết tại sao hắn

lại nhớ đến tiếng thét chói tai của Hạ Vũ Lâm,gương mặt tái nhợt sợ hãi, thậm chí bộ dáng ngất ở trong ngực hắn cũng động lòng người.

※※※

Hôm sau, Hạ Ngạn Quân trở lại tướng quân phủ, trong phủ còn có một vị khách không mời mà đến – Tào Tông Lệ.

“Tào tri phủ vì chuyện con hôm qua bị một đám hắc y nhân ám sát nên

đến đây, con bị thương tại sao không nói cho cha nghe?” Hạ Quan Đình lo

lắng nhìn từ trên xuống dưới của nhi tử.

“Không sao, chẳng qua là trúng một đao, con đã mời thầy thuốc xem qua .” Hắn làm như không có việc gì ngồi xuống bên cạnh phụ thân.

“Có cẩn thận kiểm tra qua chưa?” Ông kéo ống tay áo của nhi tử ra, coi vết băng trên cánh tay trái.

“Thật sự không sao,nhưng mà–” Ánh mắt hắn dừng ở trên người Tào Tông

Lệ,“Không biết Tào tri phủ tại sao biết chuyện ta bị ám sát.”

“Là những người được phân phó đến rừng hoa đào đem xác trở về thành,

ta trùng hợp đi ngang qua,hỏi một chút mới biết được ngươi bị hắc y nhân làm bị thương.” Hắn dự đoán được hắn sẽ hỏi câu này, bởi vậy sớm có

chuẩn bị .

Hạ Ngạn Quân gật gật đầu,vì không muốn nhìn thấy mấy thi thể kia chảy máu trong rừng hoa đào, cho nên sau khi hắn đưa Hạ Vũ Lâm về Tụ Hoa

Quán, liền tìm tổng quản gọi người đưa mấy thi thể kia đi.

“Bản phủ muốn biết Hạ thiếu gia có nhận ra những người đó khống?” Mặt của Tào Tông Lệ coi như bình thản.

Hắn nhún nhún vai,“Ta không nhận ra.”

“Vậy tại sao bọn họ xâm nhập vào nơi riêng của quý phủ để ám sát ngươi?”

“Bọn họ tuy rằng có đánh ta bất quá ta cho rằng mục tiêu của bọn họ

có lẽ là nữ nhân chôn cùng kia.” Nghe vậy, mặt Tào Tông Lệ hơi biến đổi, nhưng một giây sau liền khôi phục ,“Mời nói rõ hơn?”

“Những sát thủ kia thật ra không muốn đã thương ta, nhưng đối với nữ tử kia lại không hề nương tay.”

“Nàng ta có thù oán với bọn họ?”

Hắn lại nhún vai,“Ai biết được?”

“Vậy bản phủ muốn mời nàng đến phủ thẩm vấn –”

“Không được!” Hắn không hề nghĩ ngợi liền phản đối.

Hắn vừa nhíu lại mày rậm vừa giả dối hỏi han:“Nhưng mà Hạ thiếu gia nói mục tiêu của bọn họ là nàng.”

“Đúng là bởi vì nàng, cho nên càng không thể để cho nàng rời khỏi nơi của ta, ai biết nàng vừa vào nha môn có thể lập tức bị người ta giết

hay không.” Hắn quăng lại ánh mắt nghi ngờ cho người kia.

Thần sắc Tào Tông Lệ thoáng cái phi biến,“Hạ thiếu gia đang ám chỉ phủ nha chúng ta không có năng lực bảo vệ nàng?”

Hắn bĩu môi,“Ta không có nói như vậy, bất quá ta làm sao biết ngươi

có thể thừa dịp nàng ở phủ nha của ngươi một thời gian, một đao giết

nàng, đưa nàng đến địa phủ cùng lão đệ ngươi.”

“Ngươi –” Mặt hắn đầy lửa giận………

“Ngạn Quân, con nói như vậy là rất vô lễ với Tào tri phủ!” Hạ Quan Đình giận giữ lên tiếng mắng mỏ nhi tử.

“Hạ lão tướng quân, nói đến đứa con của ông cũng quá biê1t thưởng

thức , một nữ tử chôn cùng mà hắn lại có thể để trong Tụ Hoa Quán.” Tào

Tông Lệ vội vàng nói sang chuyện khác, để tránh cho vẻ mặt bán đứng

chính mình.

Khuôn mặt già nua của Hạ Quan Đình lộ vẻ ngại ngùng, hắn đối với đứa con này không có cách, chỉ đành để hắn càn quấy.

“Mà ngươi cũng chẳng hơn ta là bao? Ngay cả em dâu mà cũng không

tha?” Hạ Ngạn Quân lạnh lùng phản bác lại, có lầm hay không còn dám ở

trước mặt phụ thân phê bình hắn!

Tào Tông Lệ sửng sờ ở tại chỗ, không biết việc này hắn tại sao biết?

“Tào tri phủ, con ta nói có phải sự thật không?” Mặt Hạ Quan Đình kinh ngạc.

“Việc này –” Hắn nghẹn lời.

“Đại trượng phu dám làm dám chịu.” Hạ Ngạn Quân lại lạnh lùng liếc hắn một cái.

Tào Tông Lệ nổi trận lôi đình địa rống giận,“Vậy ngươi lại tốt ở nơi nào? Ngươi cũng không phải chơi đùa với nàng sao?”

Hạ Quan Đình nghẹn họng trừng mắt nhìn nhi tử, hoài nghi lổ tai của mình có phải bị lãng rồi hay không?

“Ta chỉ quen nàng một lần, nhưng nàng là người bị ruồng bỏ nói sao cũng không bằng hoa khôi của quán ta.”

“Vớ vẩn! Rất vớ vẩn ! Ngạn Quân, còn có Tào tri phủ — các ngươi đạo

đức luân lý đặt ở chổ nào?” Hạ Quan Đình từ chấn động rồi phục hồi tinh

thần, mở miệng tức giận mắng.

“Mời lão tướng quân quản lại con mình!” Tào Tông Lệ tức giận phẩy tay áo bỏ đi.

Hạ Ngạn Quân vừa thấy phụ thân bắn ánh mắt giận dữ về phía mình, vội vàng đứng dậy theo,“Con ra ngoài một chút.”

“Mới trở về lại đi ra ngoài?”

Hắn dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn lão phụ thân tức giận đến thổi râu trừng mắt,“Vậy cha cam đoan đừng mắng con?”

“Nếu sợ bị mắng, tại sao lại –”

“Cha!” Hắn phiền não cắt đứt lời nói của ông.

Hạ Quan Đình nặng nề hít một ngụm khí dài,“Được được, không mắng

nhưng con phải thành thật nói cho cha biết, đám hắc y nhân tại sao ám

sát con?”

Hắn ngồi xuống bên cạnh phụ thân,“Con biết rồi.”

“Con không biết sao?Bọn họ quả nhiên là hướng về