“Không được.”
“Nhưng ……..ngài không ra đi, tiểu thư nhà ta cũng không dám đứng lên.”
“Nàng nhĩn không được bao lâu.” Hắn vừa nói xong,Hạ Vũ Lâm đã chịu
không nổi lên trên mặt, nhưng vừa thấy hắn gần trong gang tấc, khí lạnh
kéo đến, ngay lúc nàng vừa muốn đem thân mình tiếp tục lẻn vào mặt nước, hai tay Hạ Ngạn Quân lập tức đưa vào trong nước, giữ chặt hai cánh tay
nhỏ bé yếu ớt của nàng.
“Buông—buông ra.” Nàng hoảng sợ nhìn hắn.
“Hạ thiếu gia!Mau buông tiểu thư ra.” Uyển Lăng hít một ngụm khí lạnh.
“Câm mồm, ngươi đi xuống lầu.”
Nàng do dự đứng im,“Nhưng –”
“Đi!”
“Nhưng mà tiểu thư……”
“Nàng không phải là một khối thịt .”
“Nhưng mà –”
Hắn lạnh lùng ,“Nếu không đi xuống, ta đem ngươi ném xuống lầu.”
“Không không……” Hạ Vũ Lâm nuốt một chút nước miếng,“Uyển Lăng, nghe hắn , mau.”
Hắn nhe răng cười,“Nàng rất biết điều.”
Nàng kinh hoảng đ lắc đầu,“Không phải, ta sợ ngươi làm Uyển Lăng bị thương”
“Thật không?” Hắn cười tà một tiếng, quay đầu lại nhìn Uyển Lăng vẫn
đang bất động tại chỗ,“Nếu ngươi không đi, ta muốn động thủ .”
“Được!Được…. nhưng ngài đừng thương tổn tiểu thư nhà ta.”
“Nói nhảm!”
Uyển Lăng lo lắng nhìn tiểu thư một cái,sau đó đành phải đi xuống
lầu,thân thể của tiểu thư bị Hạ thiếu gia vừa nhìn lại vừa sờ soạng,
tiểu thư sau này không phải khó có thể lấy chồng sao?
Hạ Vũ Lâm nuốt một chút nước miếng,“Buông…… Buông ra.”
Hắn gật gật đầu nhưng tay vẫn không buông,“Lá gan của nàng bị ta huấn luyện thật không tệ nha, lại dám mở miệng muốn ta buông ra .”
“Nam — nam nữ thụ thụ bất thân.” Giọng nàng run rẩy, đôi mắt đẹp cũng không dám nhìn thẳng ánh mắt hắn.
“Được mà nhưng ta còn có chút tò mò nàng tại sao lại thét chói tai,
nàng nhìn thấy cái gì nha? Ta còn nghĩ rằng nàng chỉ có ở cùng với ta
một chổ với ta mới thét lên thôi.”
“Có……”
“Cái gì?” Hắn vừa nhíu mày rậm.
“Có…… Con gián, nó chạy đến trên giường, ta nhìn thấy cho nên –” Nàng cúi thấp đầu.
Hắn ngửa đầu trỡn mắt,“Ông trời, ta còn nghĩ hắc y nhân đến đây giết nàng, kết quả cũng là……”
“Ngươi có thể buông ra hay không?”
Hắn gật gật đầu, buông nàng ra cũng đứng lên ngồi ở mép giường.
Nàng đem thân thể thấp xuống, hai tay che khuất bộ ngực,“Có thể mời ngươi ra ngoài một chút không?”
Hắn lắc đầu, cười tà nói:“Ta muốn xem mỹ nhân tắm.”
Nàng cứng ngắc khẽ động khóe môi,“Không, ngươi ở chỗ này, ta sẽ không đi ra .”
“Thật không?” Hắn nhíu lại mày rậm, vỗ về cằm dưới như có đều suy
nghĩ nhìn chằm chằm dung nhan tuyệt thế kia một hồi lâu mới nói:“Chúng
ta thương lượng một chút như thế nào?”
Nàng lắc đầu, vẻ mặt vô tội, càng nhiều hơn đó là sợ hãi.
“Nàng đi gặp cha ta nhưng phải thề tuyệt không thổ lộ một câu có liên quan đến thân phận của nàng.”
“Tại sao?”
“Không có tại sao? Nàng có chịu hay không?”
“Nhưng –” Cha hắn là Định Quốc Đại tướng quân, trong ấn tượng của
nàng Định Quốc Đại tướng quân từng ở trong cung một thời gian, cũng từng ghé qua nhà nàng một lần.
Nàng là người nhát gan sợ người, cho nên lần đó trong nhà tổ chức yến tiệc nghênh đón Đại tướng quân, nàng cũng không có tham dự.
Bất quá nghe cha và mẹ nói qua, Đại tướng quân là một người nghiêm
khác, nếu hắn biết thân phận của nàng hẳn là sẽ giúp nàng thoát khỏi ma
chưởng của con hắn, ít nhất giúp nàng rời khỏi Hạ Ngạn Quân…
“Nghĩ như thế nào ?”
“Ta — ta đáp ứng ngươi thì sao? Mà không đáp ứng ngươi thì sao nha?” Nàng nuốt xuống sợ hãi nhẹ giọng hỏi han.
Hắn hai tay hoàn ngực cười nhìn nàng,“Đáp ứng ta thì hiện tại ta sẽ
xuống lầu cho nàng tắm rửa thay quần áo, không đáp ứng thì không cần dài dòng, ta không đi .”
Hắn không đi? Nàng làm sao tắm rồi còn thay y phục nửa nha? Nàng cắn môi dưới kinh ngạc trừng mắt, nước cũng đã có chút lạnh ……
Nhìn nàng không qua quyết định, hắn đành phải dùng cách khích tướng,
hắn cố làm vẻ mặt đứng đắn,“Hạ Vũ Lâm,nàng là tiểu thư khuê các, biết
được một nữ nhất định không thể có hai chồng, cho nên nhìn lại một chút
chúng ta cũng coi như vợ chồng .”
“Nói bậy!” Nàng không chút suy nghĩ liền lên tiếng bác bỏ.
“Đôi môi anh đào nhỏ nhắn của nàng ta từng hôn, thân thể ta cũng ôm
qua, mà đường cong thướt tha động lòng người vừa rồi ta cũng thấy hơn
phân nửa,cho nên ngoại trừ ta nàng sau này không thể lấy chồng.” Hắn
cười rất ghê tởm.
Trong lòng nàng trầm xuống,“Không, ta không gả cho loại sắc phôi như ngươi.”
“Thật sự không lấy chồng?”
Nàng kiên định gật đầu, tuy rằng trong lòng dường như có thanh âm dị nghị vang lên……
“Tốt lắm, ta đưa nàng đi gặp cha ta, đương nhiên nếu nàng nói ra nàng là ai, vậy đời này nàng nhất định là thê tử của ta.”
“Vì sao?” Khuôn mặt nàng nghi hoặc.
“Ta sẽ báo cáo mình làm ‘Chuyện tốt’ gì với nàng, cha ta nghe xong
nhất định bắt ta chịu trách nhiệm về sự trong sạch của nàng, ta đây phải đến nhà nàng cầu hôn, mà nàng đương nhiên phải bái đường với ta .”
Hắn nói không phải không có lý, nàng cắn trắng môi dưới.
Không!Hắn xấu như vậy, cuồng ngạo như vậy, còn muốn đem nàng trở
thành món đồ chơi trêu chọc, mặc dù hắn tuấn mỹ mê người nhưng trượng
phu như vậy làm sao có thể ở chu