ới có chút phản ứng. Vẻ mặt Thịnh Hạ không chút
thay đổi nhìn Thẩm Kiều, giọng nói thanh khàn xa xăm: "Tới rồi à."
Dáng vẻ của Thịnh Hạ hôm nay, khiến Thẩm Kiều cảm thấy không đành lòng. Cô
ngồi xuống đối diện với Thịnh Hạ, phục vụ cầm thực đơn đến, Thẩm Kiều
không nhìn, nói thẳng: "Nước chanh, cám ơn."
"Vâng, xin chờ một chút." Phục vụ gật đầu rời đi.
Bàn tay Thịnh Hạ cầm chiếc thìa nhỏ, nhẹ nhàng khuấy cà phê, khẽ mỉm cười:
"Chắc là cô rất bận? Không biết tôi đột nhiên hẹn cô như thế này, có ảnh hưởng đến công việc không."
"Không sao."
Thịnh Hạ cố gắng mỉm cười, lại hỏi đến vết thương ở chân của Thẩm Kiều.
"Có phải cô cảm thấy tôi rất nhàm chán hay không, hỏi đông một câu, hỏi tây một câu?"
Thẩm Kiều nhìn Thịnh Hạ, nhẹ nhàng lắc đầu.
"Tôi cũng muốn đi thẳng vào trọng điểm, nhưng mà, nhưng…" Thịnh Hạ chợt nức nở nghẹn ngào, không nói ra được câu nào.
Thẩm Kiều không biết an ủi cô ấy như thế nào, chỉ có thể im lặng ngồi đó.
Một lát sau, Thịnh Hạ bình tĩnh lại, hít hít lỗ mũi nói: "Hôm nay, tôi
đã từ chức. Cũng từng biết, hạnh phúc cách tôi rất xa, sau đó, cho rằng
nó đã đến gần, nhưng cuối cùng chỉ là ảo giác mà thôi."
"Đừng nói như vậy, chắc chắn cô sẽ hạnh phúc."
Thịnh Hạ cười tự giễu, lảm bẩm như đang độc thoại: "Vậy sao? Có phải cứ nghĩ là hạnh phúc thì tất cả mọi người sẽ hạnh phúc."
Thịnh Hạ lấy ra một cái hộp nhỏ, nhẹ nhàng mở ra, để trước mặt Thẩm Kiều,
"Cái này vốn là của cô, về sau tôi đã làm mất, thật xin lỗi, tôi chỉ tìm được một chiếc."
Thẩm Kiều nhíu mày nhìn chiếc khuyên tai kia, dưới đèn lóe lên ánh sáng lấp lánh, trong lòng đột nhiên căng thẳng.
Thịnh Hạ cẩn thận đánh giá phản ứng của Thẩm Kiều, trong mắt lóe ra đau đớn
cùng tan nát cõi lòng, bờ môi thoáng hiện lên một nụ cười khổ sở: "Khi
đó thật là khờ, thụ sủng nhược kinh nhận đôi bông tai mà cô tặng, cao
hứng mang theo nó, sau đó thì đánh mất, nên trong lòng tôi vẫn cảm thấy
mắc nợ, cảm thấy thật có lỗi,…" Giọng nói của Thịnh Hạ không hề dừng
lại, sau đó trở nên lạnh lẽo, "Khi đó cô nhìn dáng vẻ của tôi, chắc hẳn
trong lòng đang cười nhạo tôi ngu ngốc?"
Thẩm Kiều trầm giọng
giải thích: "Không phải như vậy, lúc ấy tôi không biết cô là bạn gái của anh ấy, tặng nó cho cô cũng là chân tình thực lòng, tuyệt đối không ý
khác, chỉ là vô ý tổn thương cô."
Thịnh Hạ không để ý tới lời
giải thích của Thẩm Kiều, nghiêng đầu nhìn ra đằng xa, khóe mắt có giọt
nước mắt trượt xuống, "Có phải cô cũng giật mình hay không, làm thế nào
mà tôi lại giữ nó?"
Thẩm Kiều không nói lời nào, Thịnh Hạ liền
tiếp tục: "Ngày sinh nhật ấy, không biết vì sao anh ấy lại bị thương,
trên cánh taycó một vết thương rất dài và sâu, chảy rất nhiều máu, tôi
đến bệnh viện tìm anh ấy, chiếc khuyên tai này, rơi từ trong túi áo anh
ấy ra. Có lẽ ngay cả bản thân anh ấy cũng không biết, nó bị mất ở đâu.
Khi nhìn thấy chiếc khuyên tai,tôi cũng sửng sốt, bởi vì nhớ rõ anh ấy
đã ném chúng đi rồi, mặc dù khi đó cũng cảm thấy hành vi của anh ấy có
phần chuyện bé xé ra to, nhưng anh đối xử với tôi rất tốt, nên tôi không nghĩ nhiều. Bọn họ cũng nói tôi lớn lên giống cô, tôi cũng không nghĩ
nhiều, cô xinh đẹp ưu tú như vậy, thậm chí tôi đơn giản cho là bọn họ
đang khen mình. Thì ra, bọn họ đang cười nhạo tôi chẳng qua chỉ là một
thế thân mà thôi!"
Thẩm Kiều cắn môi, Thịnh Hạ như vậy khiến cô
cảm thấy cực kì có lỗi, dù sao Thịnh Hạ cũng vô tội, đau khổ ngày hôm
nay của cô ấy, là do bọn họ tạo thành. Nhìn tận mắt bạn trai không
thương mình, cùng người khác lôi kéo không rõ, thì làm sao không khó
chịu, không tuyệt vọng? Mặc dù cô không thương Giản Dư Mặc, nhưng sau
khi biết chuyện anh và lris, cô vẫn cảm thấy đau lòng khổ sở. Huống chi, Thịnh Hạ yêu Dương Kiền, Thịnh Hạ còn cho rằng bản thân tìm được hạnh
phúc trên người anh.
"Thịnh Hạ, tôi thực không muốn phá hỏng tình cảm giữa cô và Dương Kiền, cô cũng biết, tôi có bạn trai, vừa mới chia
tay mà thôi, chưa từng nghĩ tới phản bội anh ấy, càng không muốn tổn
thương cô. Về phần Dương Kiền, chắc hẳn cô cũng rõ, chúng tôi biết nhau
mười năm rồi, có lẽ đã từng có cái gì đó, nhưng tất cả đều trôi qua rồi. . . . . ."
"Cô dám nói, hiện tại hai người không có gì sao? Anh
ấy vì cô mới chia tay với tôi, cũng không quay đầu lại xoay người đi tìm cô, cô dám nói anh ấy chưa từng lộ với cô, chưa từng hi vọng ở cùng một chỗ với cô?"
Nước mắt Thịnh Hạ không ngừng rơi xuống lã chã,
trong nháy mắt biến thành lệ rơi đầy mặt. Trong nháy mắt khi nhìn thấy
chiếc khuyên tai rơi từ túi áo anh ra, cô thực sự choáng váng, trong
lúc vội vã, cô lén lút nhặt chiếc khuyên tai. Về sau, cô đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng từ những chuyện đã xảy ra trong quá khứ tìm được manh
mối.
Tại sao Thẩm Kiều lại muốn đưa một đôi khuyên tai đắt giá
cho cô? Tại sao sau khi Dương Kiền thấy đôi khuyên tai thì tức giận như
vậy? Tại sao Dương Kiền lại tặng cô móc điện thoại gấu Teddy? Tại sao
sau khi Thẩm Kiều nghe thấy gấu Teddy lại luống cuống cầm một ly rượu
lên? Tại sao Thẩm Kiều lại phải liều mạng đưa quà tặng của cô ấy