XtGem Forum catalog
Quân Sủng

Quân Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325320

Bình chọn: 7.5.00/10/532 lượt.

m Lợi đang thoi thóp một cái, ánh mắt sắc bén khác thường: “Ném nó lại, nó sẽ liên lụy chúng ta!”

Hô hấp của Kim Hưng cứng lại, “Đại ca, nó. . . . . . nó là em trai của tôi. . . . . .”

“Hôm nay dù là cha mày ở chỗ này cũng phải ném! Tao. . . . . .”

Lời còn chưa nói hết, chỉ nghe cách đó không xa chợt một tiếng truyền đến một loạt tiếng súng, nhóm người chợt nháo nhào, run run rẩy rẩy nằm rạp xuống đất, một cử động nhỏ cũng không dám.

“Phía trước, hướng 45 độ về phía trái, 480 mét! Đổi kính ngắm bắn lớn! Bắn!”

“Trúng đích!”

“Mục tiêu kế tiếp!”

Lục Diệp cầm ống nhòm, bình tĩnh ra lệnh.

“Đội trưởng, bọn chúng chạy về phía trước rồi !” Tay súng bắn tỉa nhắm mấy lần lại để xuống báo cáo.

“Đuổi theo! Ném hết tất cả những thứ dư thừa trên người đi! Dốc toàn lực truy kích!” Lục Diệp uống sạch ngụm nước cuối cùng trong bi đông, ném luôn bình đi, đến ngay cả ba lô tiếp tế cũng ném.

Những binh lính đặc chủng trong đội vừa nhận được mệnh lệnh của anh, không chút chần chờ, cũng học theo Lục Diệp uống hết nước, sau đó mang thân nhẹ nhàng ra trận.

Ở trong rừng nhiệt đới rậm rạp, tốc độ đi tới rất chậm, bởi vì nhất định phải chú ý tình huống chung quanh, nếu không sơ ý một chút sẽ đụng phải độc vật!

Nhưng cũng nhờ thế, khoảng cách với nhóm buôn lậu thuốc phiện ngày càng được rút ngắn. Tâm trạng của mấy người trong đội cũng hưng phấn lên, đuổi bắt nhiều ngày như vậy, khổ cực không nói, chủ yếu vẫn là đám người kia thật sự là quá ghê tởm!

Bao nhiêu gia đình bởi vì bọn chúng mà tan nát, bao nhiêu người bởi vì bọn chúng mà chết! Bọn họ nhất định phải bắt được đám người hung ác này!

Vừa lúc đó, một tiếng “ầm” vang lên bên tai tựa như tiếng sấm! Lục Diệp quay đầu, ánh lửa gần như khiến mắt anh không mở ra được, màu đỏ đậm như màu thuốc nhuộm đâm thẳng vào mắt, một binh sĩ đi ở ngoài cũng đã bị địa lôi nổ tung.

“Đội trưởng!” Nhóm người đỏ ngầu cả mắt! Có mấy binh sĩ xung động thậm chí ghìm súng muốn liều mạng vọt lên trước.

Mặc dù đã là bộ đội đặc chủng thì tất nhiên sẽ phải chịu qua đủ loại huấn luyện khắc nghiệt, cũng đã từng đối mặt với rất nhiều tình huống như thế, nhưng vẫn không cách nào quên được, rõ ràng một khắc trước còn ở cùng nhau, cười cười nói nói, anh anh tôi tôi, một giây kế tiếp lại mãi mãi cách xa như trời với đất.

“Đứng lại cho tôi!” Âm thanh Lục Diệp không lớn, nhưng lại giống như một chiếc búa đóng vào đinh sắt, trong nháy mắt cố định hết những người đang muốn xông lên.

Sát khí trong mắt Lục Diệp tỏa ra bốn phía, ánh mắt sắc bén như một thanh bảo kiếm, có thể xuyên phá cả khu rừng nhiệt đới đang che khuất bầu trời này, xông thẳng lên cao!

“Tôi sẽ lên trước gỡ mìn, các cậu phụ trách xạ kích!” Nói xong, Lục Diệp ném chiếc ông nhòm vào ngực một binh lính bên cạnh, mình thì ngồi dậy, đạp lên một nhánh cây, đi thẳng về phía trước.

“Đội trưởng!” Mấy binh sĩ còn muốn nói gì đó, nhưng chống lại đôi mắt đen dọa người kia của Lục Diệp đều trở nên im lặng.

“Trong đội có người tinh thông việc gỡ mìn?”

Nhóm lính đặc chủng đều lắc đầu, trong mắt thoáng qua một tia xấu hổ, bọn họ đều biết gỡ mìn, đây là một kĩ năng bình thường trong huấn luyện, nhưng lại chỉ biết một chút, chứ đừng nói đến việc tinh thông.

Lục Diệp không nói gì nữa, quay đầu lại, bắt đầu chuyên tâm gỡ mìn.

“Đại ca!” Lúc một người bị nổ tung, Kim Hưng đã tuyệt vọng. Bọn họ chạy không thoát, bây giờ trong nhóm chỉ còn lại ba người bọn họ thôi. Phải trốn thế nào? Trốn được thì làm sao?

Nhìn qua khuôn mặt đỏ có thể nhỏ ra máu của Kim Lợi, trong mắt anh ta tràn đầy hồi hận.

Lúc trước. . . . . . nếu không kéo em trai theo thì tốt rồi. . . . . .

Chạng vạng tối, rừng nhiệt đới tràn đầy tiếng chim hót, sắc trời mờ dần, những chiếc lá bị nhuộn lên một màu đen quỷ dị, nhìn thôi đã đủ khiến cho người ta kinh hãi. Thỉnh thoảng có những con chim to xẹt qua đầu, cũng khiến bọn họ run rẩy, chỉ sợ đó là viên đạc “lạc đường”.

Tên đại ca nhìn Kim Hưng đang kéo Kim Lợi một cái, trong mắt thoáng qua một tia xảo trá.

“Mày, ném nó lại! Đi lên trước!”

“Đại ca!” Kim Hưng tức giận trợn to hai mắt: “Không, đây là em trai ruột của tôi, tôi. . . . . .”

Vừa lúc đó, Kim Lợi chợt yếu đuối mở mắt, hơi thở hổn hển không bình thường, “Anh. . . . . . anh…anh đừng để ý đến em, đi đi!” Vừa nói xong, bất chợt, anh ta giống như là được cho uống thuốc tiên, mắt tràn đầy ánh sáng, vừa nhìn liền biết là “hồi quang phản chiếu”: “Đi mau!”

“Không được! Anh không thể để em lại!” Một tay Kim Hưng ôm chặt hông Kim Lợi, từng chữ một giống như được nặn ra từ kẽ răng.

“Anh nói em. . . . . .” Lời còn chưa hết, liền cảm thấy có một nguồn lực đẩy anh ta ra xa, bên tai là tiếng súng, âm thanh đạn chui vào máu thịt bị phóng đại vô hạn.

“Tiểu Lợi!” Lúc Kim Hưng bò qua, em trai của anh ta đã nhắm mắt, nằm trên đất không nhúc nhích. Vì muốn cho người anh trai không bằng cầm thú này có thể sống sót, Kim Lợi đã đỡ cho Kim Hưng viên đạn trí mạng.

Anh ta liều mạng xông tới, tâm như tro tàn. Anh ta đã từng hại rất nhiều người, có tiền hoặc không có tiền. Khi đó, anh ta thờ ơ nhìn bọn họ