ươi, thế nào?” Trương Cẩm kéo tay Cơ Hàn Băng, cười nịnh nọt.
“……” Cơ Hàn Băng hết chỗ nói.
Cơ Hàn Băng bán chao, Trương Cẩm đứng một bên hỗ trợ.
“Nhìn xem vợ chồng người ta, cỡ nào hài hòa.”
“Cảm tình thật tốt, thật sự khiến người hâm mộ.”
Nghe khách hàng ngươi một câu ta một câu, cho rằng bọn họ là vợ chồng, Cơ Hàn Băng đã chẳng muốn cùng bọn họ giải thích. Nói đi, các ngươi thích nói thế nào thì nói như thế, tùy các ngươi tưởng tượng a. Bán hết chao, thu quán về nhà, Trương Cẩm vô cùng cao hứng , cùng Cơ Hàn Băng trò chuyện.
“Tiểu nữ tử bán mình chôn phu, cầu các ngươi thương ta đi.” Một nữ nhân khóc thảm thương, phía trước nàng là một cái chiếu, trong chiếu bọc một người.
“Tại sao lại là ngươi bán mình chôn phu, lần trước ngươi cũng bán mình chôn phu mà, chẳng lẽ đó là trượng phu đầu tiên. Hay là ta mua quan tài cho ngươi, tìm người chôn trượng phu cho người.” Cơ Hàn Băng nhận ra nữ tử lừa đảo bán mình chôn cất phu.
“Tại sao lại là ngươi!” Nữ nhân kia đừng khóc.
“Ngươi là lừa đảo!” Cơ Hàn Băng nói.
“Ta không có lừa ngươi, bên trong chiếu chính là ta trượng phu. Lão công, tên ngốc nhiều chuyện lần trước lại tới nữa rồi!” Nữ nhân đá đá chiếu.
Người chết trong chiếu lập tức lại sống lại, đứng lên, chỉ vào Cơ Hàn Băng mắng: “Ngươi là đứa ngốc nhiều chuyện, ngươi thương cảm lão bà của ta, ngươi đem tiền cho nàng thì tốt rồi, không nên nhiều chuyện , mua quan tài chôn ta xuống đất. Nếu lão bà của ta không kịp thời móc ta ra, lão tử thiếu chút nữa bị ngươi chôn sống!”
“Ngươi đáng đời, lừa gạt tiền của chúng ta, các ngươi còn chỉ vào chúng ta mắng, ngươi mới ngu ngốc, cả nhà các ngươi đều ngu ngốc!” Trương Cẩm mắng lại. “Ai bảo các ngươi gạt người, ta cho ngươi biết, ngươi lại gạt tướng công ta, ta sẽ thu thập các ngươi.”
“Trương Cẩm, khi nào ta trở thành tướng công của ngươi?” Cơ Hàn Băng khó hiểu hỏi.
“Không lâu nữa, ngươi chính là.” Trương Cẩm hùng hồn nói, “Ta nghĩ nửa ngày, cách báo ân cứu mạng của ngươi, đó là lấy thân báo đáp.”
“Sao ta cảm thấy, ta lên phải thuyền giặc?”
“Vậy có kẻ trộm thuyền a, cái này gọi là ngươi lấy được như hoa mĩ quyến.”
“……” Cơ Hàn Băng hết chỗ nói. “Đều là mềm lòng dẫn đến họa.”
Có một phiến đá vô cùng tức giận, nó ở trong sân nhỏ của chùa chiền, mỗi ngày bị người khác giẫm đến giẫm đi. Trong đại điện cung phụng tượng phật, mỗi ngày được vạn người kính ngưỡng, tượng phật và phiến đá đều được gỡ xuống từ một tảng đá, nhưng vận mệnh lại chênh lệch quá nhiều.
Phiến đá khó chịu, nó hỏi tượng phật: “Ngươi xem, chúng ta đều được gỡ xuống từ một tảng đá, vì sao ngươi được vạn người kính ngưỡng, ta lại bị dẫm nát dưới chân, vận mệnh quá không công bằng!”
“Ngươi may mắn hơn ta.” Tượng phật nói: “Ngươi bị một nhát cắt liền trải trên mặt đất, ta không may mắn như ngươi. Ta bị thợ khắc đá hết cắt lại đục, nhận hết thống khổ, trên người chịu vô số vết dao nhỏ, mới thành hình hiện tại. Những thống khổ này, không phải ngươi có thể chịu được, cũng không ai biết rõ. Ngươi nói, ta sao có thể không được vạn người kính ngưỡng.”
Mỗi một người thành công, đều phải trải qua rất nhiều đau khổ, những đau khổ này khiến người phát triển, tảng đá chỉ có trải qua tạo hình, mới có thể trở thành tượng phật được vạn người kính ngưỡng.
————————————–
Tiểu Hắc, kỳ thật tên hắn không phải Tiểu Hắc, bởi vì hắn đen nên người ta gọi hắn Tiểu Hắc. Tiểu Hắc vốn là con của một gia đình giàu có, phụ thân của hắn là thương nhân, bị bằng hữu lừa gạt, hao hết gia sản mua một khối thạch, sau đó ông hóa điên. Mẫu thân của Tiểu Hắc không chịu được phụ thân của Tiểu Hắc điên điên khùng khùng, đã bỏ đi. Tiểu Hắc mang theo phụ thân, trải qua cuộc sống khó khăn. Tiểu Hắc bắt đầu xin cơm, bởi vì hắn nhỏ không làm được chuyện gì, tiền không có. Rất nhiều người thấy hai phụ tử đáng thương, cho bọn hắn một ít tiền, cũng có thể miễn cưỡng sống sót.
Ngày đó Tiểu Hắc nhìn thấy kẻ lừa gạt phụ thân hắn, tên lừa đảo kia cũng là một thương nhân, gã cũng nhìn thấy Tiểu Hắc.
“Cho ngươi.” Tên lừa đảo thương cảm ném cho Tiểu Hắc mười lượng bạc, “Các ngươi đáng thương, cầm mua đồ ăn cho phụ thân ngươi a.”
Tiểu Hắc ném bạc lại cho thương nhân lừa đảo: “Chúng ta có thể nhận lòng thương hại của bất kì ai, duy chỉ có ngươi là không.”
“Hắc, tiểu tử, ngươi thật không biết cất nhắc. Cho ngươi bạc là thấy các ngươi đáng thương, ngươi cho rằng bạc của ta tùy tiện ném đi sao.”
“Chúng ta thảm như vậy là nhờ phúc của ngài, nếu không có ngài tính toán tường tận, cha ta đâu thành cái dạng này ? Chúng ta nhà tan của nát, cái gì cũng không có, nhưng vẫn rất tốt. Ít nhất không có người lừa gạt, không có người tính toán.” Tiểu Hắc giương mắt liếc thương nhân lừa đảo, lại cúi đầu, không nói.
“Thằng nhóc, ta đánh chết ngươi!” Thương nhân lừa đảo đưa tay muốn đánh, nhưng gã bị người cản lại, người cản gã là một thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn, lực tay của nàng rất lớn, thương nhân đau đến gào khóc.
“Ngươi ức hiếp một đứa trẻ ăn mày cùng một người điên, có bản lĩnh gì chứ!” Thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn nói.
“Ngươi buông tay, ngươi là ai, ngư
