ở dốc không ngừng.
Trước mặt là công, phần trên lõa thể, mặt đỏ bừng, trong mắt lại là dục vọng trần trụi.
Anh chăm chú nhìn thụ hồi lâu, sau đó vùi đầu vào cổ cậu, hơi thở nóng bỏng khiến thụ suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Công cố gắng bình ổn chính mình, khàn khàn cất tiếng: “Mau nói dừng, nếu không…”.
Thụ cười một tiếng, cầm lấy tay công đặt lên nơi đã thức dậy của mình, nhẹ giọng nói: “Dừng không được nữa rồi”.
Thụ chỉ cảm thấy hơi thở của công hình như càng nặng nề hơn, ngay sau đó đã thấy bản thân mình bị đè thẳng xuống ghế. Cậu ôm lấy anh, cảm nhận lưỡi anh đang dạo chơi trên cơ thể mình: bên tai, trên má, trước ngực… Đầu
lưỡi đang chậm rãi di chuyển xuống phía dưới, thụ cảm thấy mình sắp
không thở được nữa rồi, lúc miệng công bao bọc lấy nơi đó, cậu bị kích
động đến mức cả ngón chân cũng cong hết lại. Công dường như cũng cảm
nhận được sự căng thẳng của thụ, chiếc lưỡi lại nhẹ nhàng liếm láp, tỉ
mỉ dạo chơi ở nơi riêng tư đó. Thụ đã cứng đến mức sắp chịu không được,
không kiềm chế nổi mà hét lên: “Mau… mau lên”.
Lưỡi công tiếp
tục công việc dang dở thêm một lúc nữa, rồi mới luyến tiếc đổi sang dùng tay. Dư vị cao trào còn chưa hết, trong đầu thụ một mảng trắng xóa, chỉ có thể không ngừng thở hổn hển. Công nhẹ nhàng chuẩn bị cho thụ, đợi
đến khi cậu dần thích ứng, khuôn mặt lại trở nên đỏ bừng, anh liền tiện
tay lấy cái cà vạt nãy giờ vẫn vứt ở trên sô pha bịt chặt mắt thụ lại.
Thụ kinh ngạc: “Đừng…”.
Công dịu dàng hôn cậu: “Đừng sợ”.
Thời khắc chậm rãi tiến vào, công nhẹ giọng nói bên tai thụ: “Diệp Chiêu Ninh, anh yêu em”. Buông thả dục vọng, kết quả là sáng ngày thứ hai, thụ không tài nào mở
nổi mắt, cứ khật khà khật khừ buồn ngủ. Ngược lại, công thì tinh thần
sảng khoái, chẳng thấy chút dấu vết nào về vụ cảm sốt hôm qua cả. Sáng
tỉnh dậy, anh gọi ngay cho ông chủ, bảo hôm nay thụ không đến làm được.
Ông chủ: “Cậu ấy làm sao thế?”.
Công: “Mệt quá, vẫn đang nằm ngủ”.
Ông chủ: “… Lý do của cậu không phải quá hùng hồn rồi đấy chứ?”.
Công: “… Bởi vì quá mệt mỏi dẫn đến sức khỏe không tốt, thế nên vẫn đang ngủ”.
Ông chủ: “Tôi có thể quan tâm hỏi một câu không, làm gì mà mệt đến thế?”.
Công: “Tôi có thể không trả lời không?”.
Ông chủ: “… Tháng này nhất định phải trừ lương cả hai cậu!”.
Thụ ngủ một mạch đến tận trưa mới dậy, tắm rửa một lát rồi ra ngoài. Nhìn
thấy công vừa rửa đồ ăn vừa nghĩ ngợi gì đó, trông có vẻ rất vui. Thụ
cảm thấy việc lần này thật mới lạ, hỏi: “Em không biết là anh cũng biết
nấu cơm đấy?”.
Công chẳng thèm quay đầu lại, đáp: “Chỉ biết mấy món đơn giản thôi, không ngon bằng em làm đâu”.
Thụ thấy bộ dạng chăm chú của công, nhất thời lại nổi lên ý định muốn trêu
đùa một chút. Cậu tiến đến bên cạnh, vòng tay ôm lấy eo công, sau đó tay phải trực tiếp đi vào dưới vạt áo sơ mi, đặt lên lưng công.
Công bị dọa giật mình: “Sao thế, tay lạnh muốn sưởi ấm à?”.
Thụ không nói gì, bàn tay dần dần di chuyển lên cổ, dùng đầu ngón trỏ ve
vuốt xương cổ rồi thuận theo cột sống trượt xuống phía trên thắt lưng
công.
Công bị cảm giác tê dại làm cho hơi thở đột nhiên hổn hển, lập tức quay người bắt lấy cổ tay thụ: “Em…”.
Thụ: “Vừa rồi kích thích lắm à? Hình như anh vừa rùng mình một cái”.
Công: “…”.
Thụ: “Hơn nữa mặt mũi còn đỏ hồng”.
Công: “…”.
Thụ: “Anh nhất định rất thích”.
Công dường như vừa giận dữ vừa xấu hổ, chỉ nhìn thụ chăm chăm: “Đừng nói
linh tinh nữa, mau dọn bàn đi, sắp có cơm rồi”. Thế là, thụ liền vui vẻ
đi đến dọn bát đũa ra bàn, đúng lúc này thì nghe thấy tiếng chuông điện
thoại vang lên.
Nhìn thấy tên người gọi, thụ sững ra một chút,
nghĩ một lát, cuối cùng đi ra ban công nghe điện. Kết thúc cuộc gọi thì
công cũng đã làm xong món cuối cùng, ba món mặn, một món canh, xem ra
không tệ. Lúc ăn cơm, thụ có vẻ không tập trung lắm, công nghĩ có lẽ là
do cuộc điện thoại vừa rồi, nhưng cậu đã không nói tức là có lý do của
mình, anh cũng không hỏi nhiều.
Thực ra cuộc gọi đó cũng không
có gì đặc biệt, chỉ là bạn gái cũ của thụ gọi điện đến. Cô ấy nói công
ty phái đến Dương Thành làm việc, sẽ ở đó một thời gian. Biết thụ cũng
đang ở Dương Thành nên muốn gặp mặt ăn cơm, nói chuyện một chút. Nếu nói cuộc gọi đó có gì đặc biệt, thì đó chính là bạn gái cũ của thụ và cậu
có thể xem như thanh mai trúc mã.
Cô nàng thanh mai trúc mã này
tên là Viên Viên, từ nhỏ đã lớn lên cùng với thụ, gia đình hai bên cũng
là bạn bè thân thiết, bởi thế lúc nào đi học, tan học cũng đi cùng nhau. Từ lúc hai người còn nhỏ, phụ huynh đôi bên đã tính toán là đợi khi bọn họ học xong đại học thì làm mối cho cả hai thành một cặp. Kết quả lúc
lên đại học, thụ có người yêu, còn Viên Viên thì xuất ngoại, việc mai
mối này cũng chẳng thành.
Nhận được điện thoại của Viên Viên, cả hai hẹn nhau cuối tuần sẽ đi dạo rồi cùng đi ăn cơm luôn. Thụ
không mấy tập trung là bởi đang suy nghĩ có nên mang công cùng đi không, nghĩ đi nghĩ lại một hồi, thụ quyết định cứ từ từ đã. Có điều cậu cũng
không muốn giấu giếm công, nói với anh cuối tuần này mình phải đi với
một người bạn, bảo a
