, còn lần này, hắn lại muốn lấy giang sơn đổi một người đó chính là Lạc Tuyết!
Trong thượng thư phòng, hoàng huynh kiên định, đó chính là thà khai chiến, chứ tuyệt đối không nhường Lạc Tuyết.
"Hoàng thượng, Trang vương gia, Phong Liệt Diễm đã lấy được lòng của Lạc nhi,
cũng đã được sự đồng ý của cha mẹ Lạc nhi, cho nên, Lạc nhi sẽ chỉ gả
cho ta, sẽ không thuộc về bất cứ người nào các ngươi! Xin hoàng thượng
và Vương Gia giúp người hoàn thành ước vọng, không cần làm khó Lạc nhi
nữa !" Phong Liệt Diễm không vui nói.
"Ngươi nói quá dễ dàng rồi đó, trẫm thà buông tha ngôi vị hoàng đế, cũng muốn lấy được Lạc Tuyết!" Hoàng huynh giận dữ hét.
Mà ta lại trầm mặc, ta yêu Lạc Tuyết đến tận xương, nhưng ta đã mang cho
Lạc Tuyết quá nhiều thương tổn, trải qua rất nhiều chuyện, ta không muốn dùng tình yêu của mình để bức bách nàng nữa, ta quyết định tôn trọng
lựa chọn của nàng.
Nếu như buông tha ngươi, có thể làm cho ngươi vui vẻ, như vậy ta nguyện ý đem tất cả bi thương để lại cho mình. . . . . .
Yến Băng Hàn ở biên cảnh không đợi đến lúc Lạc Tuyết đến đã bắt đầu phát
động tiến công, đại quân đàn áp biên cảnh, tình hình chiến tranh liên
tiếp thất lợi, tin dữ truyền tới Uyển An, kinh động cả đất nước, hoàng
huynh vỗ án, quyết định ngự giá thân chinh, trong vòng nửa tháng, tập
trung một trăm vạn quân đội, lao tới biên cảnh U châu.
Phong Liệt Diễm chịu di mệnh của tiên hoàng, mang theo võ lâm Bát Đại Thế Gia tạo
thành nghĩa quân cùng đi kháng địch, ta cũng mang binh lính dưới trướng
đi cùng!
Thành U Châu thành đã thất thủ, cát vàng bay đầy trời, khói báo động cuồn cuộn, hai quân đối chọi bên ngoài thành.
Trong gió rét, Yến Băng Hàn la lớn: "Hoàng đế bệ hạ, bản thái tử đối với
giang sơn của ngươi hiện tại không có hứng thú, về phần nguyên nhân xuất binh, bản thái tử chỉ muốn lấy được một người là Lạc Tuyết, chỉ cần
nàng nguyện ý gả cho ta...ta liền lập tức lui binh!"
Hoàng huynh
trả lời: "Không thể nào! Nếu như Lạc Tuyết không muốn, trừ phi ngươi đạp bằng mỗi một tấc trên quốc thổ Đại Kim ta , nếu không trẫm, quyết sẽ
không đem Lạc Tuyết giao cho ngươi!"
Trời đất yên lặng, tam quân không lên tiếng, tất cả mọi người trầm mặc.
Trăm dặm đường cát, khoái mã phi nhanh, thiên địa mênh mông , bên trong đại
mạc rộng lớn, một người mặc y phục trắng bay nhẹ theo gió, ngựa tới,
người đã nhẹ nhàng bước xuống.
Mi tâm đỏ giống như một đốm lửa,
thiêu đốt trái tim của mỗi người, gương mặt mị hoặc chúng sinh, cũng
điên đảo Cửu Châu, thanh nhã toát ra từ khí chất, một thân võ công làm
nam nhân trong thiên hạ khâm phục, một nụ cười yếu ớt khi ngoái đầu lại
khiến cho bất cứ nam nhân nào cũng nguyện trầm luân. . . . . .
Vẻ mặt Lạc Tuyết vẫn như cũ lạnh nhạt nhìn qua tất cả nam tử đang chăm chú nhìn vào nàng, sau đó khóe môi cong lên một nụ cười Thanh Nhã, âm thanh thanh lệ xuyên thấu tam quân.
"Thái tử điện hạ, Lạc Tuyết tới, xin thái tử điện hạ nghị hòa!"
Trong con ngươi Yến Băng Hàn thoáng qua một chút vui mừng: "Lạc Tuyết, thiên
hạ của ta do nàng làm chủ, nếu như nàng nguyện ý làm thái tử phi của ta, như vậy ta cũng có thể nguyện ý vì nàng mà bình ổn lại trận tranh giành thiên hạ này, tránh cho dân chúng hai nước chịu nỗi khổ chiến loạn, nếu không, ta tình nguyện phụ người trong thiên hạ!"
Lạc Tuyết nghe xong, khóe miệng nụ cười không ngừng mở rộng, này đáy mắt cũng là kiên nghị tuyệt nhiên.
"Điện hạ, tình cảm của ngài dành cho Lạc Tuyết, cuộc đời này ta sẽ không
quên! Nhưng hôm nay hành động của ngài khiến cho Lạc Tuyết trở thành nữ
nhận hại nước hại dân, Lạc Tuyết còn có mặt mũi nào sống trên thế gian
này nữa!"
Bốn nam nhân yêu nàng sâu sắc sau khi nghe xong lời nói của Lạc Tuyết sắc mặt đều đại biến, kinh hoàng luống cuống, đồng thanh
hô lên “Lạc nhi”.
Ống tay áo Lạc Tuyết tung bay, lúc đứng ở trước mặt mọi người trong tay đã nhiều hơn một thanh chùy thủ.
Nàng phương thức quyết tuyệt nhất muốn chúng ta buông tay, tay nàng nâng
lên, mũi đao đâm vào sâu trong cơ thể, ngay sau đó y phục màu trắng
nhiễm màu máu, lan tràn thành nhiều đóa hoa máu, làm kinh hoảng cả chân
trời, giống như máu tà dương, cười ngốc nghếch trên thế gian vẩn đục.
Chúng ta đều thua, nhìn những dòng máu đang chảy ra trên người nàng, chúng ta cam tâm buông tay, bởi vì trong chúng ta chẳng ai mong muốn Lạc nhi
chết đi, nếu nàng chết đi, chúng ta sống còn có ý nghĩa gì nữa?
Yến Băng Hàn hạ lệnh lui binh, Ngọc Trần Tử chạy tới cứu trị Lạc Tuyết, lúc đó, chúng ta mới biết, thì ra là Lạc Tuyết đã có thai, dĩ nhiên là con
của Phong Liệt Diễm .
Ghen tỵ quấy phá trong lòng ta, đứa bé của ta và Lạc Tuyết không còn, mà hôm nay Lạc nhi lại mang thai con của nam nhân khác.
Tất cả mọi chuyện đã kết thức, Lạc Tuyết như nguyện gả cho Phong Liệt Diễm.
Ngày nàng xuất giá, ta và hoàng huynh đối ẩm tròn một ngày, chúng ta không
có dũng khí đến xem nàng thành thân, nhìn nàng mặc giá y. Ngày hôm đó,
uống bao nhiêu rượu, ai cũng không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ, cuối cùng cả hai
chúng ta đều bất tỉnh nhân sự.
Cuộc sống ngày ngày trôi qua,