XtGem Forum catalog
Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326423

Bình chọn: 9.00/10/642 lượt.

tình cảm của ta đối với Lạc nhi cũng không vì vậy mà phai nhạt, mà ngược lại càng thêm khắc sâu, nhưng mà ta lại không dám đi tìm nàng, ta không

muốn phá hư cuộc sống yên tĩnh của nàng.

Nàng có đứa bé, nghe nói là một đôi Long Phượng Thai, người một nhà sống rất hạnh phúc ở Liệt Diễm Sơn Trang Tề Châu.

Mà ta, vẫn đè nén nỗi nhớ nhung, mỗi ngày chôn vùi mình trong chính sự của triều đình, cái gì cũng không suy nghĩ, cái gì cũng không nghe, chính

bản thân ta đang ép buộc mình quên đi nữ nhân mà ta yêu nhiều năm.

Thượng Quan Vũ Điệp sau khi kết thúc mọi ân oán với Lạc Tuyết, được Thượng

Quan Lôi mang đi, hôm đó ở sau khi phá thành, ta mang binh thanh tra và

tịch thu tài sản Thượng Quan phủ, gặp được nàng, nàng đã điên rồi, nàng

ngay cả ta cũng không nhận ra được, hận thù trong lòng ta đối nàng cũng

theo đó lập tức biến mất, nàng bây giờ coi như là đang nhận được báo

ứng!

Khuynh nhã cả ngày khóc kêu muốn mẹ, lòng ta không đành

lòng, nên đã một lần nữa mang Thượng Quan Vũ Điệp về Trang vương phủ,

đưa đến một trang viện và cho nàng hai nha đầu, danh hiệu vương phi đã

bị xóa bỏ. Ta mang nàng trở lại, chỉ vì thương Khuynh Nhã không hề liên

quan đến tình yêu.

Lý thị ỷ vào việc sinh nhi tử cho ta, cầu xin

ta đỡ nàng lên chính phi, ta kiên quyết cự tuyệt, không có Lạc Tuyết, ai cũng không xứng làm vương phi của ta.

Từ biệt một thoáng mà đã sáu năm.

Thời gian sáu năm nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn.

Ta dần dần bình tĩnh lại, bắt đầu thói quen không có Lạc Tuyết ở bên cạnh, nhưng đáy lòng ta vẫn không ngừng thôi thúc muốn được gặp nàng.

Ta nghe được tin tức, Quốc quân Nam Chiếu Yến Băng Hàn mặc thường phục đi

vào nội cảnh Đại Kim, ta đoán hắn nhất định là đến Tề Châu để gặp Lạc

Tuyết .

Vì vậy ta đến hoàng cung, "Hoàng huynh, ngày mai là sinh

nhật Lạc nhi. Sáu năm qua, Thần Đệ cũng không dám đi quấy rầy cuộc sống

của nàng, hiện tại, đệ cũng muốn đi Tề Châu một chuyến, thuận tiện đem

Khuynh Nhã mang tới gặp Lạc nhi, nàng cuối cùng vẫn là gì của Khuynh

Nhã, hơn nữa Thượng Quan Vũ Điệp trước khi chết, giao phó Khuynh Nhã đi

gặp Lạc nhi. Hoàng đế Nam Chiếu nhất định cũng biết sinh nhật Lạc nhi,

mới đem mặc thường phục xuất hành ."

"Hả? Không phải đệ sợ Hoàng đế Nam Chiếu lại có chủ ý gì với Lạc nhi? Ha ha, trải qua nhiều năm như vậy, hắn đã sớm chết tâm rồi! Có phải không, trong lòng của chính đệ

cũng muốn đi, cho nên mới kéo Khuynh Nhã Quận chúa ra hay sao?" Hoàng

huynh hài hước, trước mắt đã hiện lên gương mặt tuyệt mỹ, tâm trở nên

nhu hòa, khóe miệng tự nhiên tràn một nụ cười.

Nụ cười này rơi

vào trong đáy mắt ta, ta khổ sở cười một tiếng, "Hoàng huynh chẳng lẽ

không muốn đi sao? Này sáu năm huynh cũng không nạp thêm bất cứ phi tần

nào!"

"Huynh đệ chúng ta đều hủy trong tay một nữ nhân rồi! Được, muốn đi thì cứ đi đi!" Hoàng huynh đứng lên, nhìn về phía bầu trời

ngoài cửa, "Tuyết lại rơi rồi?"

"Thần Đệ tính toán đi bây giờ, đã sai người đi vương phủ đón Khuynh Nhã rồi, hoàng huynh không đi sao?" Ta hỏi tới.

"Trẫm, không đi! Đệ đem quà trẫm đưa cho nàng!" Hoàng huynh chần chờ một chút, lấy ngọc bội hình rồng bên hông xuống, đặt vào trong tay ta.

"Hoàng huynh muốn đem cái này cho nàng sao?" Ta cười một tiếng.

"Ừ. Trẫm sợ nàng quên trẫm." Hoàng huynh bi ai nhắm mắt lại, ngọc bội hình

rồng này là vật của thiên tử, cũng vật đính hôn hoàng thượng đưa cho

hoàng hậu.

"Nhưng, Đệ đừng nói cho nàng biết hàm nghĩa ngọc bội kia ." Hoàng huynh bổ sung.

"Ừ, Thần Đệ biết."

Huynh đệ hai người nhìn nhau buồn bã cười.

Có một loại người, một khi đã yêu, chính chuyện cả đời, không bỏ được, bỏ không xong, cũng hận không được.

Ta mang theo Khuynh Nhã nhanh chóng thúc ngựa tới Tề Châu, đến nơi vào đúng hôm sinh nhật Lạc Tuyết.

Quả nhiên Yên Băng Hàn tới, sau đó hoàng huynh cũng tới.

Vẻ mặt Phong Liệt Diễm khẩn trương, hắn sợ hãi chúng ta tới tranh Lạc

Tuyết với hắn, chúng ta cố ý giận hắn, Lạc Tuyết chỉ lẳng lặng nhìn

chúng ta cười nhạt không nói.

Nàng vẫn xinh đẹp như trước kia,

thời gian sáu năm qua đi không làm nàng thay đổi, vẫn như bộ dáng cũ

khắc sâu trong lòng chúng ta.

Điều làm chúng ta khiếp sợ nhất là, cánh tay trái của Lạc Tuyết đã được Ngọc Trần Tử nối lại một lần nữa!

Mặc dù mất đi chức năng, nhưng tối thiểu nhìn ở bề ngoài, Lạc Tuyết lại

biến thành một nữ nhân hoàn mỹ rồi !

Chúng ta cũng vui mừng không thôi, từ đáy lòng chúng ta vui vẻ vì Lạc Tuyết, Phong Liệt Diễm yêu

nàng như mạng, cho nên hắn sống rất hạnh phúc, chúng ta mặc dù không có

nàng, nhưng nhìn thấy nàng hạnh phúc, trong lòng của chúng ta cũng vui

vẻ.

Hai đứa bé của nàng cũng thật đáng yêu, nhất là nữ nhi Tư Niệm cực kỳ giống Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết dẫn ta ra ngoài, chúng ta cùng nhau nói chuyện.

Ta đem Khuynh Nhã đến để nàng nhìn, "Lạc nhi, nàng còn nhớ nàng không?"

"Nàng là. . . . . . Khuynh Nhã Quận chúa?" Lạc Tuyết hốt hoảng kêu lên.

Khuynh Nhã tiến lên, quỳ xuống trước mặt Lạc Tuyết, nói: "Khuynh Nhã gặp qua di nương!"

"Di nương?" Lạc Tuyết che kín miệng, trong nhất thời không