ật
xoa bóp tim mà Chân Hy nói… Không lẽ chính là… Loại phẫu thuật có tính nguy hiểm
cực cao… Và cũng chính là nguyên nhân khiến Hàn Tuyết Hàm bị học viện khai trừ…
Đó là một loại phẫu thuật lấy xương sườn ra xoa bóp trái tim mà lần trước giáo
sư John từng nhắc đến đấy sao? “Đừng… Tuyết Hàm… Làm ơn đừng!...” Tôi không ngừng
kêu gào trong lòng. Một lần thất bại đã đủ khiến cho hắn thân bại danh liệt, mất
hết tất cả, lẽ nào như thế vẫn chưa đủ sao? Sao ông Trời lại nhẫn tâm thế, vẫn
còn để hắn đi lại con đường cũ sao?
Nhìn mọi
người bắt đầu tỏa ra phản ứng không tốt, khiến tôi ý thức được sự việc đã đến mức
độ không thể cứu vãn, mềm nhũn cả người dựa vào người Chân Hy, không còn dũng
khí tiếp tục xem nữa. Thật khó mà tưởng tượng, dưới hàng trăm cặp mắt, nhất là
dưới cặp mắt sắc bén của các tay phóng viên của những tờ báo danh tiếng của
thành phố, giả như cuộc phẫu thuật này thất bại, không biết hắn sẽ phải đối diện
với cục diện gì nữa đây?! Sự kiện phẫu thuật ở hiện trường và hình ảnh của Hàn
Tuyết Hàm sẽ được giới truyền thông, truyền hình, báo chí đăng tải khắp nơi, hắn
sẽ bị hàng trăm người chỉ trích. Như thế, sự ra tay giúp đỡ trước tình trạng khẩn
cấp này của Hàn Tuyết Hàm, sẽ bị những người phấn khích ngộ nhận thành đó là một
hành động ngu xuẩn, là một trò chơi trội… Hàn Tuyết Hàm dù có đi đến đâu, đều sẽ
bị người ta chỉ trích xì xầm bàn luận sau lưng.
Trời ơi!
Hàn Tuyết Hàm thật đáng thương, tâm linh mỏng manh của hắn làm sao có thể gồng gánh
được gánh nặng này chứ, linh hồn mẫn cảm và yếu ớt của hắn làm sao có thể nhẫn
nhục được những lời chĩ trích không mấy tốt lành đó chứ?... Tôi bắt đầu rưng
rưng nước mắt, không chút ngượng ngùng khóc lớn. Ngay lập tức tất cả mọi người
đều dồn ánh mắt về phía tôi. Những con mắt đó như những con dao sắc nhọn có thể
làm tổn thương con người… Tôi càng khóc không thể nín được.
“Cinrella…
Cinrella…” Chân Hy vội vàng bịt miệng tôi lại, “Sao thế… Cậu sợ à?” Tôi cố sức
gật đầu rồi lại cố sức lắc đầu, giống như con nít mắc phải uất ức, không thể biết
chính xác rõ nguyên nhân bi thương của mình. Chân Hy vừa không ngừng cáo lỗi với
những người xung quanh, vừa kéo tôi rời khỏi cái nơi có bầu không khí căng thẳng,
máu me đó.
“Cậu hãy
nói đi… Hàn Tuyết Hàm có thể thành công không?” “Không biết… Giáo sư John xỉu
quá đột ngột! Một triệu chứng cũng không có?...” Tôi thở than: “Sinh mạng con
người đúng là phản phức vô thường…” Chân Hy nói: “Tiểu Tuyết vẫn còn đang cố gắng,
đừng nói những lời nhụt chí như thế.” “Nhưng… Không phải cậu nói tỉ lệ thành
công của loại phẫu thuật đó là không cao sao? Thì ra cậu vẫn còn ôm hy vọng chờ
đợi à?...”
Chân Hy
nói: “Tôi nghe giáo sư nói lần trước phẫu thuật, trước khi bệnh nhân nhập viện
vết thương không hề bị nhiễm trùng. Từ đó nói rõ cuộc phẫu thuật của Hàn Tuyết
Hàm là vô cùng thành công.” “Nhưng kết quả tại sao cậu ấy lại bị khai trừ chứ?”
Ngồi trên chiếc ghế dài, tôi lo âu bám lấy Chân Hy, rõ ràng biết rõ cậu ấy cũng
đang lo lắng bất an như mình, song tôi vẫn không thể nín nhịn được mà hỏi cậu ấy,
làm phiền cậu ấy liên tục. Làm như thế trái tim đang treo lơ lửng của tôi có thể
được một chút nhẹ nhõm và an ủi. Tôi không ngừng cầu nguyện trong lòng, cầu
mong kì tích sẽ xuất hiện, cầu mong Hàn Tuyết Hàm sẽ kiên cường đối mặt với tất
cả, cầu mong các đồng nghiệp phóng viên xem rõ sự thật khoan hậu đối đãi, cầu
mong…
Đồ Hàn Tuyết
Hàm xấu xa, một mình ông lo sợ đủ rồi, sao lại còn liên lụy người khác lo lắng
với ông chứ. Rõ ràng biết rõ đây là một việc tốn sức không có ích lợi gì cả, không
chừng còn hủy hoại đến tương lai của mình một lần nữa, mà vẫn còn cố chấp tiếp
tục tiến hành. Rõ ràng đã nếm trải qua sự cố nghiêm trọng, mà vẫn mỉm cười xông
lên. Rõ ràng biết rõ đối phương là ông giáo sư mà mình căm ghét, mà vẫn không hề
tính toán, ngay trong thời khắc quan trọng đứng ra giúp đỡ, không màng đến tất
cả trách nhiệm và hậu quả mình có khả năng gánh chịu… Ông bị làm sao vậy? Nhiều
yếu tố bất lợi như thế này mà ông vẫn kiên trì tiếp nhận cuộc khiêu chiến gian
nan và khó khăn này. Hàn Tuyết Hàm! Ông đúng là một con hà mã ngu ngốc nhất trần
gian!...
Rầm rập!...
Âm thanh bước chân rộn rã vang khắp khách sạn yên ắng. Những người ở trong hội
trường từ nãy đến giờ vẫn ở trong bầu không khí căng thẳng bắt đầu bất an xao động
lên. “Gì thế này? Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tôi ngồi phắt dậy, theo phản xạ nắm
chặt lấy bờ vai của Chân Hy. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, rầm rộ như tiếng
sấm, những áng mây xám xịt, như bắt đầu lan khắp cả tòa khách sạn. Trái tim của
tôi cũng đập rộn lên với những bước chân…
Trời! Có một
đám cảnh sát hướng thẳng vào hội trường mà tiến bước. Loáng thoáng, có một số
bác sĩ và y tá đi kẹp giữa đội ngũ khổng lồ đó. Tôi liền đi theo sau đội ngũ bước
vào hội trường, cồn cào lo lắng cho tình cảnh của Hàn Tuyết Hàm.
“Anh đang làm
gì vậy?! Còn không mau ngừng lại hành vi ngu xuẩn của anh đi hả?!” Quả thật như
tôi dự đoán, một nhân vật như là sếp của đám cả